Vừa mới vào cửa, Viên Mục Dã đã giật mình bởi cảnh tượng trước mặt, căn nhà vô cùng lộn xộn như bị cơn bão cấp mười quét qua vậy. Phản ứng đầu tiên của Viên Mục Dã là chẳng lẽ tên côn trùng tinh Lệ Thần kia ăn mất con chó rồi?
Vậy mà khi Viên Mục Dã vào nhà xem xét, cậu thấy Lệ Thần và Kim Bảo đang ngồi đối diện trên ghế sofa, hai bên đang dùng một phương thức mà Viên Mục Dã không thể nào hiểu nổi để trao đổi với nhau… Một người một chó thấy Viên Mục Dã quay về, cả hai lập tức trở về trạng thái bình thường, Kim Bảo còn hà hơi một cái rồi quay về ổ chó ngủ.
Viên Mục Dã nhìn cảnh tượng trong nhà, sau đó vò đầu hỏi: “Cậu có thể giải thích cho tôi biết tình huống này là thế nào không?”
Dường như Lệ Thần cũng chẳng cảm thấy có lỗi gì với sự lộn xộn này, hắn vừa thu dọn vừa nói: “Tôi cho Kim Bảo vận động một chút ở trong nhà, bởi vì tôi cảm thấy nó là một con chó mà lượng vận động thật sự quá ít.”
Viên Mục Dã thắc mắc: “Vậy tại sao cậu không dẫn nó ra ngoài vận động? Bên ngoài còn rộng hơn trong nhà mà? Đồng thời cũng có thể hít thở một chút không khí trong lành?”
Không ngờ Lệ Thần lại bảo mình không có thân phận hợp pháp nên không thể xuất hiện ở bên ngoài, nhỡ gặp chuyện bất ngờ nào đó sẽ rất phiền phức, vì vậy hắn đành dẫn Kim Bảo hoạt động một chút ở trong nhà.
Mặc dù mấy lời này nghe hơi gượng ép, nhưng Viên Mục Dã cũng không tìm được lý do để phản bác, chỉ là Viên Mục Dã rất nghi ngờ hai kẻ “không phải loài người” này giấu mình rồi làm gì đó trong nhà?
Nhưng chuyện này cũng nhắc nhở Viên Mục Dã, cậu nên làm một thân phận cho Lệ Thần, chứ cứ làm một người tàng hình như vậy cũng không ổn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sở dĩ Viên Mục Dã không coi trọng chuyện này… chủ yếu là vì cậu không quá yên tâm với Lệ Thần.
Lệ Thần bây giờ không có thân phận hợp pháp, nếu hắn làm ra chuyện gì đó thì cũng không liên lụy đến người khác, chỉ khi nào Từ Lệ làm cho hắn chứng minh thư mới thì sẽ khác. Đến lúc đó Lệ Thần đành phải ngoan ngoãn làm một người bình thường chứ không phải cậy vào việc mình có thể tàng hình mà muốn làm gì thì làm.
Sau khi hai người dọn dẹp xong căn nhà, Viên Mục Dã vốn định đi siêu thị mua một số vật dụng hàng ngày về, vậy mà đúng lúc này cậu lại nhận được điện thoại của Từ Lệ, anh ta nói người mà cậu nhờ tìm lúc trước đã có một chút manh mối.
Dập máy xong, Viên Mục Dã quay ra nói với Lệ Thần: “Đi với tôi ra ngoài một chuyến, tôi giới thiệu người cho cậu biết.”
Khi Viên Mục Dã và Lệ Thần xuất hiện ở văn phòng Từ Lệ, họ thấy anh ta đang gọi điện thoại. Từ Lệ thấy Viên Mục Dã dẫn một khuôn mặt xa lạ đến thì còn tưởng đây là đồng nghiệp ở số 54 cho nên cũng không hỏi cái gì, vì không ai có thể ngờ được Viên Mục Dã lại dẫn một “nhân viên ba không” xuất hiện tại cục cảnh sát thủ đô.
Từ Lệ vừa nói chuyện điện thoại vừa ra hiệu cho hai người Viên Mục Dã cứ ngồi xuống trước, kết quả anh ta gọi điện liên tục đến tận nửa tiếng, khi Từ Lệ dập máy, anh ta cũng cảm thấy hơi ngượng: “Điện thoại của cấp trên không dễ trả lời!”
Từ Lệ nói xong lấy một tờ giấy trong ngăn kéo ra đưa cho Viên Mục Dã: “Cầm đi, đây là địa chỉ của người mà cậu muốn tìm…”
Viên Mục Dã cầm lấy rồi nhìn hàng chữ trên đó, nó thật sự chỉ là một địa chỉ bình thường, Viên Mục Dã hơi bất đắc dĩ hỏi: “Chỉ là một cái địa chỉ thôi mà, anh nhắn tin cho tôi không được à?”
Từ Lệ lúng túng cười đáp: “Nếu chỉ có chuyện đó thôi thì tôi nói qua điện thoại là được, tôi tìm cậu vì còn có chuyện khác mà…”
Viên Mục Dã hơi bồn chồn hỏi: “Chuyện gì?”
Từ Lệ vẫy tay ra hiệu Viên Mục Dã đến nhìn thứ trong máy tính của mình, Viên Mục Dã qua đó xem và phát hiện máy tính đang bật một đoạn video không có âm thanh.
Đoạn video này có chất lượng rất kém, chắc nó được quay bằng camera công cộng, hơn nữa thời gian lại vào buổi tối nên hình ảnh lại càng mơ hồ… Nhưng dù là vậy Viên Mục Dã cũng bị giật mình bởi cảnh tượng trong video.
Thời gian trong đoạn video là hơn hai giờ sáng, vị trí ở một vườn hoa công cộng nhỏ, trong tình huống bình thường không có ai đi lại ở đây vào giờ này, vì vậy khi tình cờ có người xuất hiện thì có vẻ khá đột ngột.
Người này mặc bộ áo đen quần đen vội vã đi vào phạm vi camera giám sát, với tốc độ của người này thì chẳng mấy chốc sẽ đi ra khỏi màn hình camera mới đúng, không ngờ đúng lúc này bỗng xuất hiện một người đàn ông say rượu không biết chui ra từ chỗ nào, anh ta lắc la lắc lư đi đến từ phía đối diện…
Sau khi hai người gặp nhau, không biết người đàn ông say rượu nói gì mà giữa bọn họ rất nhanh đã chuyển từ đối thoại thành tiếp xúc bằng tay chân, nhưng ngay sau đó lại có chuyện cực kỳ quái dị xảy ra. Người đàn ông áo đen bỗng ôm bụng như muốn nôn mửa, thế rồi có một thứ gì đó trào ra từ miệng gã, tiếp đó nó dán lên mặt người đàn ông say rượu.
Người đàn ông say rượu ngã lăn ra đất giãy giụa, rồi cuối cùng không còn nhúc nhích nữa… Còn thứ chui ra từ miệng người đàn ông áo đen lại nhanh chóng chui lại vào miệng gã, nhìn trông vô cùng đáng sợ.
Sau khi video kết thúc, Viên Mục Dã và Từ Lệ trừng mắt nhìn nhau và không biết phải nói gì, cuối cùng Từ Lệ lên tiếng trước: “Sáng hôm nay có người đi đường gọi điện báo cảnh sát, người này nói là phát hiện một xác chết trong công viên nhỏ phía sau vườn hoa Kim Phượng trên đường Bắc Tử Ngọ. Khi tôi dẫn người đến kiểm tra, chà, óc bên trong đã bị hút sạch rồi!”
Viên Mục Dã ngạc nhiên: “Ghê vậy cơ à?”
Từ Lệ gật đầu: “Tôi không hề nói quá đâu!” Anh ta nói xong còn dùng tay khoanh một vòng tròn rồi tiếp tục: “Trên đỉnh đầu có một lỗ thủng to như vậy, pháp y bảo óc bị hút từ cái lỗ này. Sau đó chúng tôi tìm được đoạn video này từ một chiếc camera giám sát gần đấy.”
Viên Mục Dã cẩn thận xem lại đoạn video rồi trầm ngâm nói: “Mặc dù hình ảnh không rõ lắm, nhưng vẫn có thể nhìn thấy chính cái thứ phun ra từ miệng người kia đã giết chết người đàn ông say rượu… Chỉ có mỗi đoạn video này thôi à? Có tìm được tung tích người áo đen này tại các camera giám sát khác không?”
Kết quả Từ Lệ xòe hai tay ra, nói: “Chẳng tìm được gì hết, cậu thấy có kỳ quái không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không tìm được thì chỉ có thể nói rõ là không quay được, chứ tuyệt đối không phải người này tự nhiên biến mất…”
“Tôi cũng biết điều này chứ, nhưng tình huống gã này phun một vật sống từ trong miệng ra giết người đúng là hiếm gặp, vì vậy tôi mới gọi cậu qua đây nhìn thử, biết đâu số 54 các cậu đã từng gặp chuyện tương tự thì sao?” Từ Lệ nói với vẻ chờ mong.
Viên Mục Dã mỉm cười đáp: “Số 54 gặp khá nhiều vụ án ly kỳ, nhưng đúng là không có tình huống giống như thế này… Dù sao những vụ án mà tôi biết không có thể loại này.”