Người này chính là Vương Hạo Phong, tay sai đi theo bên cạnh Hồ Đông Thăng lúc vào ở trong nhà nghỉ. Ba người Đoàn Phong có một chút ấn tượng về người này, nhưng lại không sâu, bởi vì trước đó gã hầu như chưa từng nói một câu nào suốt quãng đường đi.
Nếu là Lâm Văn Minh đi còn dễ nói, nhìn là biết tên này nhát cáy, có lẽ hắn còn chẳng dám hé mắt chứ đừng nói gì đến kiểm tra. Nhưng Vương Hạo Phong thoạt nhìn không phải kẻ dễ qua mặt, chắc chắn là kiểu kẻ ác không thích nói nhiều.
Có một tích tắc, Đoàn Phong đã đặt tay lên con dao ở sau eo, chỉ chờ phía Viên Mục Dã mà lộ tẩy là sẽ lật mặt ngay, ai ngờ Vương Hạo Phong vào chưa bao lâu đã đi ra và nói: “Hai người đều đã tắt thở.”
Lúc này ba người Đoàn Phong mới yên lòng, đồng thời tất cả đều âm thầm nể phục diễn xuất của Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi quá siêu, cả tay sai của đối phương cũng có thể lừa gạt thành công…
Nếu giờ đã nộp đầu người nhập đội xong, tất nhiên đoàn người Hồ Đông Thăng cũng không tiếp tục ở lại đây nữa. Chúng dẫn ba người Đoàn Phong cùng xuất phát về khe núi phía Bắc. Cùng lúc đó, Viên Mục Dã ở trong lều đột ngột mở bừng mắt!
“Tên Vương Hạo Phong kia làm sao thế nhỉ? Hắn không thể nào không nhận ra chúng ta chết giả được?” Tiêu Vũ Vi khẽ nói.
Viên Mục Dã ngồi dậy, sau đó lắc đầu: “Tên đó cũng làm tôi hồ đồ rồi, tạm thời vẫn chưa nhận ra hắn tính toán cái gì…”
Tiêu Vũ Vi từ từ đứng lên, nhìn ra phía ngoài xuyên qua cửa sổ lều: “Bọn họ đã đi xa, chúng ta nên bám theo sau…”
Nhưng Viên Mục Dã lại ngăn cản cô ta: “Không vội, chờ thêm vài phút đã…”
Thật ra Đoàn Phong cũng đang thầm nghi ngờ tại sao Vương Hạo Phong không phát hiện ra sơ hở của Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi. Nếu không phải diễn xuất của hai người bọn họ vô cùng kỳ diệu… thì chỉ có thể là tay Vương Hạo Phong này có vấn đề.
Vì thế, suốt đường đi Đoàn Phong luôn âm thầm quan sát Vương Hạo Phong, anh ta phát hiện mặc dù bề ngoài hắn chỉ là một tay sai của Hồ Đông Thăng, nhưng qua mỗi chặng đường hắn lại lén để lại một dấu hiệu bí ẩn, xem ra hắn cũng không phải trung thành một lòng với Hồ Đông Thăng.
Đúng như Viên Mục Dã đoán, cánh cửa sắt giấu vàng kia chẳng xa chỗ cắm trại. Trước đây chắc hẳn đó là một hầm trú ẩn bỏ hoang, trên cửa có một ổ khóa mã xoay tròn kiểu cũ, có vẻ đã nhiều năm tuổi, bởi vì cả cánh cửa và ổ khóa xoay đều sắp gỉ sét thành một cục sắt.
Đoàn Phong vỗ lên cánh cửa và nói: “Cái cửa nát này đã gỉ sét thành như vậy, cho dù có mật mã cũng rất khó mở, cứ lấy thuốc nổ cho nổ tung là được rồi!”
Hồ Đông Thăng vỗ vai Đoàn Phong: “Việc kế tiếp giao cho cậu!”
Đoàn Phong gật đầu, sau đó xoay người lấy mấy cây thuốc nổ tự chế giống pháo ra khỏi ba lô, dùng băng keo trong quấn lại với nhau rồi đặt dưới cánh cửa sắt...
Tiếp theo anh ta nói với mọi người: “Đây không phải thuốc tôi chế nên tôi cũng không rõ mức độ của nó. Mọi người nên đi xa một chút cho an toàn!”
Đám Hồ Đông Thăng nghe vậy thì nào còn dám đứng đấy nữa, tất cả đều lùi ra chỗ cách đó mấy chục mét chờ, chỉ còn lại hai người Đại Quân và Trương Khai ở cạnh Đoàn Phong…
“Đội trưởng Đoàn, không ngờ cậu còn biết dùng thuốc nổ cơ đấy?” Đại Quân nói với vẻ nể phục.
Nào biết Đoàn Phong lại lắc đầu: “Tôi có biết đâu!”
Đại Quân suýt nữa là cắn phải lưỡi: “Hả? Vậy mà cậu còn dám nghịch thuốc nổ à?”
“Thế thì làm sao? Không phải thứ này cũng giống như pháo đốt mà chúng ta chơi hồi nhỏ à? Yên tâm, lát nữa hai người chạy trước, chờ hai người chạy ra xa hơn mười mét tôi mới đốt lửa. Tốc độ của tôi nhanh nên chắc chắn có thể đuổi kịp …” Đoàn Phong nói với vẻ chẳng hề để ý.
Vừa nghe thế, Đại Quân và Trương Khai cùng đồng thanh nói “bảo trọng”, sau đó xoay người chạy luôn. Đoàn Phong thấy hai người họ đã chạy xa được hơn mười mét rồi mới khom lưng ngồi xổm xuống bật lửa đốt ngòi nổ dưới đất…
Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi ở cách đó không xa, bởi vì sợ bị phát hiện cho nên họ cũng không bám sát đuôi bọn Hồ Đông Thăng. Họ chỉ đi theo dấu hiệu Đoàn Phong để lại ven đường để tìm đến đây.
Nhưng điều khiến Viên Mục Dã cảm thấy hơi bất ngờ là, trừ ký hiệu chỉ đường đặc biệt của số 54 ra, cậu còn nhìn thấy có người cũng để lại dấu hiệu ở dọc đường. Theo Viên Mục Dã đoán, người này ắt hẳn là Vương Hạo Phong. Về phần động cơ ấy à, giờ vẫn chưa thể làm rõ.
Ai ngờ ngay lúc đang lần theo ký hiệu, hai người họ đột nhiên nghe thấy một tiếng vang lớn cách đó không xa! Mặt Viên Mục Dã lập tức đổi sắc: “Đã bắt đầu cho nổ cửa rồi!”
Sau đó hai người bọn họ nhanh chóng tìm đến theo âm thanh thì thấy bên dưới vách núi xuất hiện một cửa hang tối om. Viên Mục Dã cẩn thận quan sát hoàn cảnh nơi này và cảm thấy có lẽ trước kia đây là một hầm trú ẩn bỏ hoang, nhưng Viên Mục Dã không biết tại sao ở nơi rừng sâu núi thẳm thế này mà lại có công trình phòng không dân dụng.
Hai người nghe ngóng ngoài cửa hang trong chốc lát, không thấy bên trong có động tĩnh gì, cho nên có thể thấy được không gian của hầm trú ẩn này chắc là không nhỏ, mà năm trăm triệu vàng ròng bọn họ muốn tìm cũng không thể nào được để ở ngay cửa ra vào.
“Cô chờ ở cửa, tôi vào xem thử…” Viên Mục Dã bảo.
Ai ngờ Tiêu Vũ Vi lại không chịu: “Nếu vào thì cùng vào. Tình hình bên trong không rõ ràng, anh cũng không nên xem thường tôi, nếu thật sự có nguy hiểm gì không chừng tôi còn có thể cứu anh đấy!”
Viên Mục Dã cười gượng, làm sao cậu dám xem thường người phụ nữ một hơi chọi năm người đàn ông khỏe mạnh chứ. Cậu đành bất đắc dĩ nói: “Cô cũng nói là tình hình bên trong không rõ ràng, cho nên tôi muốn để cô canh ở cửa chờ chi viện… Thật ra trước giờ chúng tôi đều không xem thường Nam Nam, nhưng khi gặp phải hoàn cảnh tương tự thế này, chúng tôi vẫn sẽ để cô ấy nấp ở phía sau, cố hết sức không đối mặt trực tiếp với nguy hiểm. Bởi vì chúng tôi muốn đối xử với cô ấy như một cô em gái bình thường, mặc dù cô ấy chẳng bình thường một chút nào.”
Mặt Tiêu Vũ Vi lộ vẻ hâm mộ, nhưng chút xíu hâm mộ đó đã lập tức biến mất trong tích tắc khi cô ta nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ trong hang truyền ra: “Xem ra tôi không có cái số này rồi!”
Viên Mục Dã cũng bị tiếng kêu thảm thiết đó làm cho hoảng sợ, chẳng lẽ những người này nhìn thấy vàng rồi bắt đầu giết hại lẫn nhau? Nhưng thế cũng nhanh quá đấy? Tốt xấu gì thì cũng nên đưa vàng ra ngoài trước hẵng nói chứ. Hay là bản thân vàng đã có ma lực khiến con người ta lạc lối?
Vừa suy nghĩ, Viên Mục Dã vừa bước nhanh vào hầm trú ẩn dưới lòng đất vừa bị nổ tung, kết quả vừa vào đã bị mùi hôi khó ngửi ập vào mặt, nồng đến mức khiến hai người phải bịt chặt mũi…
“Sao ở đây hôi thế?!” Tiêu Vũ Vi nhíu mày nói.
Viên Mục Dã cũng thấy bồn chồn. Theo lý mà nói đây là chỗ giấu vàng, lại bị bịt kín mười mấy năm, nhưng sao lại có mùi phân ở đây? Chẳng lẽ đám Hồ Đông Thăng bị người ta lừa? Ở đây chẳng giấu năm trăm triệu vàng ròng gì cả mà là một đống “vàng mềm”?