Đoàn Phong gật đầu cười và bảo: “Giáo sư Liêu đúng là dự đoán như thần! Nhưng ngoài cô ta ra chúng tôi còn gặp một người khác… Không đúng, phải nói là một vị nửa người khác mới chính xác.”
Ánh mắt Liêu Hà Dung có vẻ né tránh: “Tôi không biết cậu đang nói cái gì, nửa người là sao cơ? Liễu Tâm Như đâu? Nếu cô ta còn sống tại sao không đi cùng hai người?”
Viên Mục Dã lạnh lùng hừ một tiếng: “Anh thật sự muốn tôi dẫn một nửa Liễu Tâm Như về đây à?”
“Cái gì mà một nửa Liễu Tâm Như, tại sao lại là một nửa chứ?” Liêu Hà Dung tiếp tục hỏi với khuôn mặt mờ mịt.
Viên Mục Dã không thể nhận ra thần thái của Liêu Hà Dung lúc này là thật hay giả, cậu bèn nghiêm túc hỏi: “Có người đã xuống đây trước chúng tôi phải không?”
Sắc mặt Liêu Hà Dung thay đổi khi nghe câu này, anh ta ấp úng, đáp: “Tôi không biết cậu nói thế là có ý gì, tôi…”
Không ngờ Liêu Hà Dung còn chưa dứt lời, Đoàn Phong đã tiến đến kéo cổ áo anh ta: “Không biết chứ gì? Được, vậy bây giờ tôi sẽ dẫn anh đi đến cái giếng sâu để nhìn đồng nghiệp thân thiết của anh bây giờ biến thành cái gì nhé! Rồi lại để anh nhìn thử cái thằng cha xui xẻo đã bị anh lừa xuống đây, xem cậu ta có nhận ra anh không!”
Liêu Hà Dung hoảng sợ giãy giụa, nhưng anh ta đâu phải đối thủ của Đoàn Phong, cuối cùng đành phải cầu xin tha thứ: “Đừng… Tôi nói, tôi nói!”
Đoàn Phong đắc ý nhìn Viên Mục Dã cứ như đang nói: “Nhìn đi, tôi còn chưa ra tay mà thằng cha này đã xìu rồi…”
Viên Mục Dã đi đến đỡ Liêu Hà Dung đang hoảng sợ, cậu nói: “Giáo sư Liêu, thật ra chúng tôi rất tôn trọng những học giả như anh nên thật sự không muốn dùng vũ lực… Anh nói đi, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Tốt nhất anh đừng giấu giếm, nếu không tôi cũng chẳng dám hứa là đội trưởng Đoàn của chúng tôi có thể dẫn anh ra ngoài hay không đâu!”
Sau đó Liêu Hà Dung đành nói cho hai người Viên Mục Dã biết, thật ra trong ba năm căn cứ thí nghiệm dưới lòng đất bị phong tỏa, năm nào bọn họ cũng nhận được tín hiệu cầu cứu đến từ phía dưới, mà lại từ cùng một người, chính là Liễu Tâm Như mà Viên Mục Dã đã nhìn thấy trước đó.
Dù sao cũng là đồng nghiệp đã làm việc với nhau nhiều năm, sao anh ta có thể không nhận ra giọng nói của cô ta, nhưng Liêu Hà Dung cũng biết Liễu Tâm Như không thể nào còn sống… và Liêu Hà Dung không báo cáo với cấp trên về điều này. Vì vậy vào năm thứ nhất, bọn họ đã thuê một nhóm cứu hộ hang động chuyên nghiệp xuống cứu người.
Lúc đó Liêu Hà Dung cũng chỉ mang tâm lý muốn nhìn thử một chút, nhỡ phía dưới không nghiêm trọng như anh ta tưởng tượng thì sao? Kết quả là năm người của tổ cứu hộ sau khi xuống thì cứ như hòn đá ném xuống biển vậy, không hề có tin tức gì cả.
Bởi vì sau đó không có tín hiệu cầu cứu truyền lên, nên cấp trên của Liêu Hà Dung lại từ bỏ ý định cứu hộ một lần nữa, dù sao chi phí cũng hơi lớn, chưa kể mất oan mấy mạng người vào đó mà còn chẳng đạt được tin tức có giá trị nào…
Đến cả Liêu Hà Dung cũng nghĩ chuyện này chẳng giải quyết được gì, không ngờ vào tháng Giêng năm mới, bọn họ lại nhận được tín hiệu cầu cứu từ Liễu Tâm Như!
Nhưng lần này trong nội bộ cấp trên của Liêu Hà Dung xuất hiện nhiều ý kiến trái chiều, có người chủ trương tiếp tục phái người xuống dưới, trong lúc tìm người thì cũng tìm lại dữ liệu thí nghiệm trước đó. Có người lại phản đối tiếp tục lãng phí tiền bạc vào một thí nghiệm đã bị dừng này.
Sau nhiều lần thảo luận căng thẳng, cuối cùng phái chủ chiến vẫn chiếm ưu thế, bởi vì tầng lớp lãnh đạo vẫn hy vọng có thể thu hồi toàn bộ chi phí cho các hạng mục, dù sau này bọn họ không có năng lực tiếp tục nghiên cứu, thì bọn họ vẫn có thể bán dữ liệu thí nghiệm với giá cao, để thu hồi một phần tổn thất của tập đoàn ở giai đoạn trước…
Lần này mấy người Liêu Hà Dung đã học được bài học trước đó, bọn họ dùng số tiền lớn thuê một đội lính đánh thuê dày dặn kinh nghiệm, đồng thời còn phân phối vũ khí phòng thân có tính sát thương… Mặc dù Liêu Hà Dung kỳ vọng rất lớn vào đám người này, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn bị thiệt hại nặng nề, chỉ có một người bị thương trốn được.
Tiếc là người này do quá hoảng loạn nên lúc đi lên đầu óc không còn tỉnh táo nữa, quan trọng nhất là cánh tay phải của hắn đã bị thương do bị cắn, mặc dù được nhân viên y tế tích cực cứu chữa nhưng hắn vẫn không thể kiên trì, vài ngày sau là qua đời.
Nghe đến đây, Đoàn Phong tức giận nói: “Cho nên lần này anh mới nghĩ ra một chiêu xấu, để chúng tôi xuống đó làm mồi nhử giúp anh giương đông kích tây hả?”
Liêu Hà Dung nghe vậy không trả lời đúng hay sai mà tự nói tiếp: “Những dữ liệu đó rất quan trọng đối với tương lai của loài người, vì thế hy sinh tính mạng của một số ít người cũng đáng giá…”
“Vậy tại sao không hy sinh chính bản thân anh đi?” Đoàn Phong lạnh lùng chất vấn.
Liêu Hà Dung trả lời: “Bởi vì tôi là người hiểu rõ nhất hạng mục này, nếu như tôi chết rồi, vậy dù người tiếp sau có lấy được số liệu thí nghiệm thì cũng phải đi rất nhiều đường vòng, thậm chí còn có thể có người mất mạng…”
Viên Mục Dã lạnh lùng cắt ngang: “Nghe có vẻ rất có đạo lý đấy… Nhưng sự hy sinh này có được bản thân người bị hy sinh đồng ý không? Vậy đây đâu thể gọi là hy sinh, mà là lợi dụng.”
Đoàn Phong đập vào vai Liêu Hà Dung vài phát rồi cười chế nhạo: “Anh trai à, lần này coi như anh không may, vì anh đã chọn nhầm người rồi… Số 54 chúng tôi cũng không phải quả hồng mềm mà muốn bóp thế nào cũng được. Bây giờ cho anh hai lựa chọn, một là thành thật nói ra làm thế nào để ném hết lũ 0924 về trong giếng, sau khi mọi chuyện thành công, anh có thể cùng lên với chúng tôi. Nếu không chúng tôi chỉ đành để anh ở lại chỗ này làm bạn với những đồng nghiệp đã gặp nạn kia. Giờ sao? Chọn cái nào?”
Hai mắt Liêu Hà Dung đảo một vòng, anh ta thở dài, nói: “Cho đến bây giờ chúng tôi vẫn không tìm thấy biện pháp thật sự để giết 0924, chỉ biết bọn chúng có phản ứng rất lớn đối với điện giật, vì vậy lúc ban đầu các cánh cửa trong căn cứ đều được bố trí trang bị phòng ngự, một khi dùng lực từ bên ngoài cưỡng ép phá cửa sẽ bị điện giật.”
Đoàn Phong buồn cười, nói: “Có tác dụng cái rắm ấy, mấy thứ đó chẳng phải toàn leo ra leo vào từ ống thông gió à?”
“Trong ống thông gió cũng có thiết bị phòng ngự…” Liêu Hà Dung nói.
Viên Mục Dã không hiểu: “Nếu ống thông gió cũng có… Vậy tại sao 0924 vẫn có thể ra vào tự nhiên ở bên trong?”
Liêu Hà Dung hơi chột dạ, nói: “Chắc có chỗ nào bị trục trặc…”
“Thảm kịch của căn cứ thí nghiệm vào ba năm trước đã được tạo ra như thế hả?” Viên Mục Dã hỏi dò.
Liêu Hà Dung không trả lời nhưng nét mặt của anh ta đã nói rõ tất cả, nếu không phải hiện giờ không đúng lúc, Đoàn Phong thật sự muốn đi lên đập cho thằng cha này một trận. Nhưng lúc này Đoàn Phong chỉ có thể nhẫn nại hỏi tiếp: “Ý của anh là, chỉ cần khôi phục thiết bị phòng ngự trong ống thông gió, chúng ta sẽ thuận lợi đi ra ngoài?”