Viên Mục Dã dùng ánh mắt không tin nổi nhìn Lệ Thần, cậu nói: “Xem ra cậu vẫn không thể trở thành một con người thực sự, bởi vì cậu không thể hiểu được tình cảm của con người.”
Lệ Thần tỏ ra mê mang: “Tất cả con người đều yêu thương nhau sao?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Dĩ nhiên là không, có một bộ phận con người sẽ không yêu thương nhau, những người này bị số đông hiểu thành những người máu lạnh, hoặc có chướng ngại trong việc biểu đạt tình cảm.”
Viên Mục Dã thấy Lệ Thần chỗ hiểu chỗ không, cũng không có tâm trạng giải thích với hắn, cậu thở dài, nói: “Tôi dẫn cậu ra ngoài, chỗ này không tiện cho cậu lui tới...”
Không ngờ cậu vừa dứt lời đã thấy Đoàn Phong đẩy cửa đi lên tầng thượng, anh ta nói: “Tôi biết ngay là tên này đã theo vào mà!”
Viên Mục Dã không nói dối được cũng đành giải thích: “Là lỗi của tôi, trước đó tôi đã nhờ cậu ta bám sát theo Cao Ngọc Bân, đến lúc tới đón Cao Ngọc Bân, tôi lại quên mất chuyện này.”
Lệ Thần nhún vai, nói: “Cũng tại tôi không mang lại cảm giác tồn tại, nếu tôi không tiện ở lại đây thì tôi đi đây.”
Nhưng Đoàn Phong lại ngăn hắn lại và nói: “Đến cũng đã đến rồi, bây giờ cậu muốn ra ngoài phải có người đưa cậu ra. Thế này đi, lát nữa cậu đi cùng Viên ra ngoài! Có điều tôi cảnh cáo cậu, sau này xuất hiện ở số 54 nhất định phải hiện thân, đây là quy tắc của số 54, hiểu không?”
Lệ Thần gật đầu: “Được, tôi sẽ tuân theo.”
Đoàn Phong nhìn Viên Mục Dã: “Đừng nghĩ nhiều, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng thôi!”
“Nhưng có một số việc chẳng còn cách nào cả, có dùng lời nói lừa gạt người khác cũng không lừa gạt được chính mình...” Viên Mục Dã thở dài.
Đoàn Phong dùng vẻ mặt không tin nói: “Đừng chuyện gì cũng nghĩ đến tình huống xấu nhất, không phải còn có chúng tôi à?”
Viên Mục Dã hiểu ý trong lời Đoàn Phong, vội vàng phản bác: “Tôi đang nói đến chuyện Cao Ngọc Bân!”
“Tôi cũng đang nói đến chuyện Cao Ngọc Bân!” Đoàn Phong cười xấu xa.
Trước khi đi xuống, Đoàn Phong đột nhiên nói với Viên Mục Dã: “Cậu đi về nghỉ ngơi trước đi, nếu để lão Lâm nhìn thấy cái tên vướng víu này thì... Không quấn lấy cậu hỏi han thì không yên đâu.”
Viên Mục Dã nói: “Được, anh nhất định phải theo dõi sát Cao Ngọc Bân đấy!”
Đoàn Phong chỉ biết lắc đầu và bảo: “Cậu yên tâm! Nhanh về đi!”
Trên đường về, Lệ Thần hiếu kỳ hỏi Viên Mục Dã: “Tính chất của cơ quan anh làm việc là gì?”
Viên Mục Dã không muốn giải thích nhiều với hắn, nên chỉ nói qua loa: “Xem như là một cơ quan bí mật đi...”
Mặc dù Lệ Thần không hiểu rõ về đạo lý đối nhân xử thế nhưng hắn không ngốc, đương nhiên có thể nhìn ra Viên Mục Dã không muốn nói chuyện, cho nên cũng không tiếp tục hỏi nữa... Sau khi hai người về nhà thấy Kim Bảo như đang xấu hổ nhìn hai người.
Viên Mục Dã ngửi ngửi, đành chịu nói với Lệ Thần: “Có phải cậu cho nó ăn quá nhiều không?”
Lệ Thần tủi thân nói: “Nó muốn mà...”
Cuối cùng Viên Mục Dã cũng hiểu ra vì sao ngày hôm đó một chó một trùng có thể chung sống hòa bình rồi, hóa ra là đồ ăn đã giải quyết tất cả các vấn đề, thế là Viên Mục Dã tức giận nói: “Chó rất hay thèm ăn, nhưng đồ ăn phải có định lượng, không thể cứ nó đòi là cậu cho được, hiểu chưa?”
Lệ Thần không hiểu: “Không phải nó muốn thể hiện là nó đói bụng sao?”
“Dĩ nhiên không phải, chỉ cần cậu cho nó ăn đúng khẩu phần thì nó sẽ không đói, nó muốn cậu cho nó ăn là vì nó thèm... hiểu không?”
Lệ Thần ngẫm nghĩ rồi nói: “Hình như... đã hiểu.”
Viên Mục Dã cảm thấy cạn lời, cậu cảm giác việc mình nói chuyện với Lệ Thần vô cùng mất sức, Lệ Thần thông minh trước kia đi đâu mất rồi? Chẳng lẽ đúng như hắn đã nói, tất cả chỉ là ngụy trang sao? Còn thật ra hắn căn bản cũng không hiểu vì sao phải làm như vậy?!
Ngày hôm sau, sáng sớm Viên Mục Dã đã đến số 54, cậu thực sự quan tâm đến tình hình của Cao Ngọc Bân, kết quả khi đến thăm anh ta vẫn còn đang ngủ... Hoắc Nhiễm nói đêm hôm qua anh ta ngủ rất say, đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Viên Mục Dã cảm thấy tình hình không ổn vội bảo Hoắc Nhiễm mở cửa phòng thí nghiệm, sau đó cậu đi vào trong xem xét, phát hiện người Cao Ngọc Bân nóng hầm hập giống như một con tôm đang luộc...
Sau đó lão Lâm vội vàng đến kiểm tra cho anh ta, phát hiện cơ thể Cao Ngọc Bân xuất hiện tình trạng nhiễm trùng nghiêm trọng cho nên mới sốt cao không hạ, còn về phần nguyên nhân vì sao bị nhiễm trùng thì rất khó xác định.
Viên Mục Dã chạm nhẹ tay lên bụng Cao Ngọc Bân, sau đó nói: “Thứ kia không động đậy, không phải là chết ở bên trong rồi đấy chứ?”
Lão Lâm lắc đầu: “Không đâu, nó sao có thể yếu ớt như vậy chứ?”
Viên Mục Dã xem kỹ lại: “Thật sự là không có phản ứng gì cả?”
Nghe cậu nói vậy, lão Lâm cũng không chắc chắn lắm, anh ta bảo Trương Khai và Đại Quân lấy thiết bị làm siêu âm hình ảnh cho Cao Ngọc Bân, như vậy có thể tìm rõ vị trí cụ thể của sinh vật kia trong cơ thể anh ta.
Kết quả sau khi siêu âm mới phát hiện ra thứ kia vẫn ở trong dạ dày của Cao Ngọc Bân, nhưng hiện giờ dạ dày của anh ta đang trương to gấp bốn lần bình thường. Lúc này lão Lâm chỉ vào một khoảng tối và nói: “Hẳn là do nơi này bị vỡ, dịch vị chảy vào ổ bụng dẫn tới bị viêm màng bụng...”
Viên Mục Dã vội vàng hỏi: “Vậy bây giờ phải làm sao, có thể phẫu thuật không?”
Lão Lâm lắc đầu: “Khả năng không cao, nếu là người bình thường... đây chỉ là một tiểu phẫu. Nhưng trong dạ dày Cao Ngọc Bân có sinh vật bí ẩn, hơn nữa bây giờ chúng ta cũng không có cách nào khống chế được lượng thuốc gây mê, nếu dùng ít thì không gây mê được nó, còn nếu dùng quá nhiều lại sợ cơ thể Cao Ngọc Bân không chịu được.”
“Vậy cũng không thể không làm gì chứ?” Viên Mục Dã nóng nảy.
Lão Lâm nghĩ một lúc rồi đưa ra biện pháp: “May mà ở vị trí này không có nhiều mạch máu lớn, cho nên cũng không dẫn đến xuất huyết dạ dày nghiêm trọng... Hiện giờ chỉ có thể dùng kháng sinh liều cao để ức chế sự nhiễm trùng, nhưng biện pháp này chỉ trị được ngọn không trị được gốc, chỉ khi nào giải quyết triệt để nguồn gốc gây nhiễm trùng thì mới có thể khống chế được.”
Bên ngoài phòng thí nghiệm, sắc mặt Viên Mục Dã và mọi người đều u ám, không biết tiếp theo nên làm gì, mặc dù khi nãy lão Lâm đã tiêm kháng sinh cho Cao Ngọc Bân, nhưng dường như hiệu quả cũng không quá lớn.
“Có phải vì con quái vật kia bị sợ hãi nên khi quay về cơ thể Cao Ngọc Bân đã phá hoại vách dạ dày không?” Viên Mục Dã hỏi.
Lão Lâm lắc đầu: “Hẳn là dạ dày của cậu ta đã đến giới hạn chịu đựng cho nên mới bị vỡ ra, đó là dạ dày con người không phải túi chuột Kangaroo! Trong tình huống này cho dù chúng ta không tìm được anh ta, thì anh ta cũng không sống được bao lâu nữa.”
Hoắc Nhiễm lo lắng nói: “Chẳng lẽ thứ kia không biết rằng nếu dạ dày của vật chủ bị vỡ thì nó cũng không sống được sao?”
Lão Lâm thở dài: “Có lẽ ở thời đại sống của nó, những vật chủ nó tìm đến đều là những động vật to lớn như khủng long, cho nên không cần phải lo lắng đến chuyện bị vỡ dạ dày.”