Viên Mục Dã bảo Từ Lệ gửi đoạn video kia vào điện thoại của mình rồi chuẩn bị mang về cho lão Lâm và Đoàn Phong xem…
Trước khi đi, cậu còn cố ý giới thiệu Lệ Thần cho Từ Lệ làm quen, cậu bảo đây là cậu em họ dưới quê mới lên và sẽ sống ở thủ đô một thời gian… Lúc đó Từ Lệ cũng không nghĩ nhiều, anh ta chỉ khách sáo nói chuyện vài câu với Lệ Thần.
Sáng hôm sau, Viên Mục Dã đưa đoạn video kia cho Đoàn Phong và lão Lâm xem, hai người bọn họ nhất thời cũng không khẳng định được tình huống này là thế nào. Nhưng lão Lâm phân tích, rất có thể là một loài sinh vật thích hút não nào đó đã ký sinh trong cơ thể gã kia…
Còn về những chuyện còn lại, cũng chỉ đành tìm được người rồi mới tính tiếp được. Theo kinh nghiệm của lão Lâm, nếu thứ này đã nếm qua tủy não thì chắc chắn nó sẽ còn tiếp tục ăn nữa, vì vậy nếu không nhanh chóng tìm được nó, nhất định sẽ có người lại bị làm hại.
Tuy là nói như vậy, nhưng tìm người đâu có dễ? Bởi vì hình ảnh trong video rất mờ, hơn nữa người đó còn đội một chiếc mũ lưỡi trai nên không thể thấy rõ khuôn mặt.
Ngoài ra ở khu vực đó còn có vài góc chết của camera, nếu như cố gắng tránh né thì muốn không bị quay chụp cũng không phải việc khó… Thời gian vụ án lại xảy ra vào hai giờ sáng, vì vậy chẳng tìm được bất kỳ nhân chứng nào.
Trong hai ngày qua, đội của Từ Lệ đã dùng mọi cách mà họ có thể nghĩ ra nhưng vẫn không tìm được một chút manh mối nào của gã áo đen kia. Và mặc dù cảnh sát đã cố gắng phong tỏa tin tức, nhưng vẫn có một số tin liên quan đến vụ án lộ ra ngoài khiến mọi người bàng hoàng…
Trong nhất thời, đủ các loại lời đồn nổi lên khắp nơi khiến Từ Lệ hoàn toàn bó tay, chỉ riêng những cuộc điện thoại của người dân quan tâm gọi đến hỏi thăm thôi cũng làm cảnh sát nghe không xuể… Thật ra cũng không thể trách mọi người suy nghĩ lung tung, dù sao loại chuyện thế này thật sự rất đáng sợ đối với những người bình thường.
Cuối cùng mấy người Từ Lệ đành nghĩ ra một cách trong tuyệt vọng, đó là tổ chức nhân lực tuần tra ban đêm, một khi phát hiện nhân vật khả nghi thì sẽ tiến đến kiểm tra địa chỉ và số chứng minh nhân dân.
Mặc dù đã canh phòng nghiêm ngặt nhưng án mạng vẫn phát sinh… Người bị hại lần này là một nhân viên công ty đang trên đường về nhà sau khi tăng ca. Bởi vì nhà trọ của người này ở chỗ khá vắng vẻ, gần đó lại chẳng có một chiếc camera giám sát nào nên vụ án lần này không hề có video.
Thi thể được một ông già nhặt ve chai phát hiện vào sáng sớm, tình trạng xác chết giống hệt người đàn ông say rượu trước đó, họ đều chết vì bị hút sạch não. Chỗ khác biệt duy nhất là trên người của nạn nhân lần này có dính một ít bột phấn kỳ lạ…
Sau khi tiến hành xét nghiệm, cảnh sát phát hiện thành phần của bột phấn này gồm silic, sắt sunfua, canxi cacbonat và các thành phần khác, thường được gọi là bột đá gỗ hóa thạch.
Đá gỗ hóa thạch hay còn được gọi là gỗ hóa thạch, nó được tạo thành do cây cối vì đủ loại nguyên nhân mà bị chôn xuống dưới đất hàng trăm triệu năm về trước, xung quanh thân cây có các chất như silic, sắt sunfua, canxi cacbonat, dưới tác động của nước ngầm mà thấm vào trong thân cây, nó thay thế dần chất gỗ lúc đầu, đồng thời vẫn giữ lại kết cấu và hoa văn của gỗ. Gỗ hóa thạch được hình thành trong quá trình hóa đá, bởi vì có khá nhiều silic nên nó được gọi là gỗ hóa thạch.
Sau khi gỗ hóa thạch được điêu khắc và đánh bóng, nó có thể tạo thành vật trang trí rất có giá trị nghệ thuật, nó cũng có giá trị lưu giữ nên đã trở thành món đồ mới được các nhà sưu tập yêu thích trong những năm gần đây. Nhưng khi cảnh sát điều tra người chết thứ hai là Vương Hạo Phong, họ phát hiện cuộc sống hàng ngày của anh ta không hề tiếp xúc với thứ như gỗ hóa thạch, vì vậy thứ bột này chỉ có thể là do hung thủ để lại.
Nhưng cho dù chỉ có một chút manh mối này, đối với đám người Từ Lệ cũng như tìm kim đáy biển. Bởi vì chỉ dựa vào một chút bột phấn của gỗ hóa thạch cũng chẳng nói lên điều gì, bọn họ đâu thể thẩm vấn toàn bộ những người đã từng điêu khắc gỗ hóa thạch chứ?
Vài ngày sau đó, Viên Mục Dã đi cùng Từ Lệ đến mấy xưởng thủ công địa phương để tìm hiểu một số chuyện về các tác phẩm điêu khắc trên gỗ hóa thạch, bọn họ muốn xem trong số những người có tay nghề ở địa phương, liệu có ai thường xuyên điêu khắc trên gỗ hóa thạch không.
Nhưng đáp án bọn họ nhận được là: “Gỗ hóa thạch khá quý hiếm, những khối có giá trị nghệ thuật lại càng ít ỏi. Đối với những người có tay nghề điêu khắc, loại gỗ này chỉ có may mắn mới gặp được, vì vậy mỗi khi gặp loại vật liệu tốt này, bọn họ sẽ thu gom một, hai miếng, nhưng gần như không có ai coi nó là nghề kinh doanh chính…
Có lúc mọi chuyện chính là như vậy, mặc dù cảnh sát đã điều động rất nhiều nhân lực vật lực để điều tra, nhưng không có manh mối vẫn hoàn không có manh mối, dù có sốt ruột như lửa cháy đến nơi rồi thì cũng chẳng làm được gì.
Cũng may chẳng mấy chốc bên pháp y đã có manh mối mới. Họ phát hiện nạn nhân Vương Hạo Phong bị thủng màng nhĩ trước khi chết, thế là họ kiểm tra lại thi thể đầu tiên và phát hiện màng nhĩ của người đàn ông say rượu cũng bị rách nhẹ, tình huống của người này không nghiêm trọng như Vương Hạo Phong nên không có máu chảy từ trong tai ra.
Tiếc là đoạn video kia chỉ có hình ảnh mà không có âm thanh, thế nên mấy người Từ Lệ không thể phán đoán được liệu người đàn ông say rượu có nghe được một âm thanh siêu cao tần nào đó hay không, mà nạn nhân thứ hai là Vương Hạo Phong cũng chẳng có video theo dõi nên lại càng không thể nào biết được.
Hiện tại, điều mà đội Từ Lệ sợ nhất là còn tiếp tục có nạn nhân thứ ba, thứ tư xuất hiện, đến lúc đó ngoài việc chứng minh cảnh sát bất lực ra, bọn họ còn phải nhận sự chỉ trích đến từ mọi tầng lớp…
Đối với điều này Viên Mục Dã cũng đành bất lực, dù sao trên đời này có quá nhiều chuyện không thể giải quyết được, cậu cũng chỉ đành khuyên Từ Lệ đừng nóng vội, nếu có gì cần đến cậu thì cứ lên tiếng, cậu chắc chắn sẽ giúp đỡ hết mình.
Tối hôm đó, Viên Mục Dã vừa chuẩn bị tan tầm thì bỗng nhận được một cuộc gọi lạ, người gọi lại là Mạnh Thư Viễn - vị đội trưởng có tính cách thẳng thắn trong lần cứu hộ đợt trước… Điều này hơi nằm ngoài dự đoán của Viên Mục Dã, cậu không rõ vị đội trưởng Mạnh mới có duyên gặp mặt một lần này tìm mình làm gì?
Mạnh Thư Viễn hơi ấp a ấp úng qua điện thoại, dường như có điều gì đó không tiện nói thẳng, anh ta hẹn Viên Mục Dã đến một quán trà. Sau khi hai người gặp nhau, Viên Mục Dã mở lời trước: “Đội trưởng Mạnh, anh hẹn tôi ra đây có chuyện gì thế?”
Mạnh Thư Viễn hơi do dự, đáp: “Tiểu Viên, tôi biết mình đột ngột đến tìm cậu là rất không phải, nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác nên mới nhờ cậu giúp đỡ.”
Trước đó Viên Mục Dã đã được chứng kiến tính cách của Mạnh Thư Viễn, cậu biết anh ta là một người thẳng thắn, vậy mà bây giờ lại ấp úng như vậy thì chắc chắn là có việc gì đó khó giải quyết, Viên Mục Dã bèn cười và nói: “Đội trưởng Mạnh có gì cứ nói thẳng, nếu như trong phạm vi năng lực của thằng em này, tôi sẽ suy nghĩ một vài biện pháp giúp anh.”