Đoàn Phong bĩu môi: “Ai mà dám chắc, lỡ đâu nó nổi điên tự nổ tung thì sao?”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ rồi đưa ra ý kiến: “Tôi có cách tách bọn họ ra hoàn toàn mà vẫn có được tiêu bản sinh vật hoàn chỉnh.”
Trương Khai ở bên cạnh nói bằng vẻ mặt kinh ngạc: “Đừng nói với tôi là anh muốn đích thân vào bắt nó đấy nhé?”
Viên Mục Dã cười: “Tôi còn cần tự mình đi vào chắc? Chuẩn bị cho tôi một thùng nước trong là được.”
Đoàn Phong ngờ vực hỏi: “Không phải cậu muốn dìm chết thứ đó đấy chứ?”
“Ừ, chỉ cần có thể dụ con quái vật ra, sau đó tách nó khỏi Cao Ngọc Bân bằng vách kính của phòng thí nghiệm là tôi có thể điều khiển từ xa để dìm chết nó trong nước, như vậy không phải là có thể có một tiêu bản sinh vật hoàn chỉnh sao?” Viên Mục Dã nói bằng vẻ mặt nghiêm túc.
Đại Quân tỏ vẻ nghi ngờ: “Thế lỡ đâu nó biết bơi thì sao? Sinh vật có thể ngâm mình trong dịch dạ dày mà lại chết đuối dưới nước ư?”
Ai ngờ lúc này Đoàn Phong lại nói bằng vẻ mặt như đã có tính toán sẵn: “Chắc là không thành vấn đề, cứ làm như vậy đi! Cho Cao Ngọc Bân thêm một ngày suy nghĩ, nếu cậu ta vẫn kiên trì như cũ, chúng ta sẽ chuẩn bị tách bọn họ ra.”
Cùng ngày hôm đó, Viên Mục Dã gọi điện thoại cho Mạnh Thư Viễn và kể lại sơ lược tình trạng của Cao Ngọc Bân cho anh ta nghe, hỏi anh ta còn muốn nói gì với Cao Ngọc Bân không?
Mạnh Thư Viễn suy nghĩ rồi nói: “Thật sự không còn cách nào khác ư?”
Viên Mục Dã thở dài: “Cho dù chỉ còn một cơ hội mong manh chúng tôi cũng sẽ không bỏ cuộc, nhưng hiện giờ mọi việc đang làm đều chỉ kéo dài thêm sự đau đớn của anh ta…”
Mạnh Thư Viễn lặng đi trong điện thoại một lúc rồi mới thở dài nói: “Được, tôi biết nên làm gì rồi. Ngày mai tôi sẽ đi chuẩn bị cho chuyện hậu sự… Có điều tôi vẫn còn một yêu cầu.”
“Anh nói đi.” Viên Mục Dã nói với giọng nghiêm túc.
Mạnh Thư Viễn nghĩ ngợi rồi bảo: “Đừng để cậu ấy ra đi đau đớn quá.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Ừ, tôi biết rồi.”
Cúp điện thoại, Viên Mục Dã lại đến phòng thí nghiệm gặp Cao Ngọc Bân. Mặc dù đã biết suy nghĩ trong lòng anh ta, nhưng mạng sống không phải trò đùa, cho nên Viên Mục Dã cần phải xác nhận lại lần nữa với chính anh ta mới được.
Không ngờ trong chuyện này, bản thân Cao Ngọc Bân còn nghĩ thoáng hơn một người ngoài như Viên Mục Dã. Anh ta còn nói với Viên Mục Dã rằng, trong tủ quần áo ở phòng làm việc của mình có một bộ vest màu xám đậm, anh ta đã mặc lúc cầu hôn Tiểu Tĩnh, hy vọng Viên Mục Dã có thể giúp anh ta mang tới để mặc lúc ra đi.
Tất nhiên Viên Mục Dã không có ý kiến gì về việc nhỏ này, tối hôm đó cậu đã đến lấy áo về giúp Cao Ngọc Bân. Nhưng khi cậu lấy quần áo xong, đang chuẩn bị đi thì lại thấy có hai kẻ khả nghi xuất hiện ở gần đó, xem tình hình chắc là đang đi về phía phòng làm việc của Cao Ngọc Bân.
Viên Mục Dã cảm thấy nghi ngờ, theo lý mà nói, Cao Ngọc Bân là một thợ điêu khắc bình thường, thậm chí anh ta còn không được tính là nghệ nhân điêu khắc nghệ thuật, làm gì có ai nhớ thương tác phẩm của anh ta chứ?
Hơn nữa cho dù các tác phẩm của Cao Ngọc Bân sắp biến thành “di sản”, nhưng rất ít người biết chuyện này, cho nên bên ngoài vốn không ai biết trước được giá trị về sau của những tác phẩm này… Hoặc là trộm cướp ở gần thấy nơi này mấy ngày không mở cửa, muốn vào trộm thứ gì đáng giá?
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn lùi lại và nấp vào trong một góc, quan sát từng hành động của hai người kia, phát hiện bọn họ không giống ăn trộm bình thường, bởi vì sau khi vào nhà, hai người không lục lọi cũng không tìm kiếm, mà đi thẳng xuống tầng hầm dưới lòng đất.
Quả nhiên, hai người kia vào tầng hầm rồi chẳng xem xét gì cả mà đi thẳng đến khiêng cái khúc gỗ hóa thạch hình người bị vải bố trắng phủ lên! Viên Mục Dã nhìn thấy hết mọi chuyện, nhưng cậu không rút dây động rừng, bởi vì cậu muốn xem thử rốt cuộc là ai muốn nhằm vào thứ này…
Tiếp đó Viên Mục Dã bám theo ra ngoài, thấy hai người chuyển vật kia vào thùng sau của một chiếc xe bán tải, sau đó lái xe thẳng một mạch về hướng Tây. Viên Mục Dã thấy thế lập tức chặn một chiếc xe taxi và đuổi theo.
Tài xế xe taxi còn tưởng rằng Viên Mục Dã là cảnh sát đang đuổi theo tội phạm nên đạp lút chân ga, đuổi theo chiếc xe bán tải kia đến bên ngoài một căn nhà riêng ở vùng ngoại thành.
Sau khi cho xe taxi đi, Viên Mục Dã quay cảnh chiếc xe bán tải lái vào sân bằng điện thoại di động, tiếp đó cậu gọi điện thoại cho Từ Lệ. Với loại chuyện này vẫn nên gọi cảnh sát tới giải quyết, cậu muốn xem thử hai người kia trộm khúc gỗ hoá thạch hình người ra để làm cái gì?
Nửa đêm Từ Lệ nhận được điện thoại cũng ngơ ngác, có điều nghe Viên Mục Dã nói là chuyện của Cao Ngọc Bân, anh ta không nói nhiều mà dẫn người chạy đến đấy ngay trong đêm. Kết quả nhóm Từ Lệ vừa đến, hai tên kia đã ra khỏi sân, có điều lúc này trên xe bán tải đã không còn khúc gỗ hoá thạch hình người kia nữa.
Để thăm dò lai lịch của đối phương, Từ Lệ nhanh chóng bảo hai đồng đội bám theo. Về phần tình hình của căn nhà này, chỉ cần cho anh ta một chút thời gian, chắc hẳn có thể điều tra được trong đó rốt cuộc có chuyện mờ ám gì.
Sau đó Viên Mục Dã giao chuyện ở đấy cho Từ Lệ, cậu chạy suốt đêm về số 54 thì thấy nhóm Đoàn Phong chưa ai nghỉ ngơi, tất cả đều đang chuẩn bị cho việc “tách rời” vào ngày mai.
Ngược lại, đêm nay Cao Ngọc Bân lại ngủ rất yên ổn, số liệu kiểm tra đo lường thể hiện chất lượng giấc ngủ của anh ta rất tốt, là lần anh ta ngủ ngon nhất trong suốt thời gian tới số 54… Mọi người nhìn Cao Ngọc Bân ngủ say mà trong lòng cảm thấy ngổn ngang.
Sáng ngày hôm sau, đầu bếp Lưu chuẩn bị một bữa sáng bình thường cho Cao Ngọc Bân. Tuy anh ta chỉ ăn một chút tượng trưng, nhưng Viên Mục Dã nhận ra được rằng anh ta rất vui vì có thể ăn một bữa sáng bình thường trước khi đi.
Sau khi chuẩn bị ổn thoả mọi thứ, Đoàn Phong đặt thùng nước vào phòng thí nghiệm theo kế hoạch, đồng thời anh ta cũng lấy ra một túi óc lợn tươi, đặt ở gần thùng nước…
Viên Mục Dã đã nói trước với Cao Ngọc Bân để anh ta đừng căng thẳng, anh ta chỉ cần yên tâm nằm ở trên giường là được, thứ kia ngửi thấy mùi tuỷ não sẽ tự động bò ra, không cần anh ta cố tình đi đến chỗ đặt óc lợn.
Sự việc cũng giống như mọi người đoán. Khi Viên Mục Dã mở túi nilon đựng óc lợn cách bức tường kính, Cao Ngọc Bân ở trên giường lập tức có phản ứng. Anh ta xoay mạnh người một cái suýt chút nữa là ngã xuống giường, nhưng có thể là nhớ lời dặn của Viên Mục Dã, cho nên anh ta nắm chặt mép giường, ép con quái vật tự mình chui ra tìm đồ ăn.
Có thể do lần trước đã được nếm ngon ngọt, lần này con quái vật gần như không hề rối rắm mà vừa rơi xuống đất đã nhảy ngay về phía túi nilon đựng óc lợn mà không thèm do dự. Mấy người ở bên ngoài phòng thí nghiệm nhắm đúng thời cơ, thả tấm vách thủy tinh xuống thành công.
Con quái vật vừa thấy tình huống bất thường là nhanh chóng xoay người muốn chạy về chỗ của Cao Ngọc Bân, kết quả nó phát hiện vách tường trong suốt ngăn cản mình trước kia lại xuất hiện. Nó lập tức nhảy nhót lung tung một cách tức giận, đồng thời Cao Ngọc Bân ở trên giường cũng lộ ra vẻ mặt đau đớn…