Mặc dù hầm trú ẩn ngầm chỉ có một lối đi chính, nhưng trên thực tế lại có rất nhiều không gian nhỏ để những người này ẩn náu. Hơn nữa những người kia hiện giờ cực kỳ hung hãn, cho nên không dễ dàng đưa bọn họ ra ngoài được…
Về nguồn gốc của những quái nhân này, thật ra cảnh sát cũng đã điều tra rõ ràng toàn bộ rồi. Bọn họ đều là sư đệ đồng môn của thủ phạm chính Diệp Hoài Châu trong vụ án cướp vàng trước kia… Bởi vì không tin được ai khác, cho nên sau khi giấu vàng ở đây, Diệp Hoài Châu đã để mấy sư đệ đồng môn ở lại trông coi.
Nhưng thật ra Diệp Hoài Châu cũng không tin tưởng đồng môn của mình trăm phần trăm, cho nên hắn mới tạm thời nhốt bọn họ trong hầm trú ẩn dưới lòng đất khi đi ra ngoài liên hệ người mua.
Nào ngờ, Diệp Hoài Châu và mấy tên đồng lõa bị cảnh sát vây bắt và gặp tai nạn xe chết hết, bởi vậy tất nhiên cũng không có ai biết thật ra năm người này vẫn bị nhốt trong hầm trú ẩn ngầm trên núi.
Mà trên thực tế, hầm trú ẩn ngầm này là một kho vật tư được chuẩn bị cho chiến tranh vào mấy chục năm trước, sau này đến thời bình thì dần dần mất đi giá trị sử dụng, hơn nữa lại ở trong núi sâu, cho nên cuối cùng bị mọi người dần quên lãng.
Diệp Hoài Châu biết chỗ này hoàn toàn là nhờ sư phụ của hắn, Hoàng Đàn Sanh… Hoàng Đàn Sanh đã từng là người dân ở thôn gần đấy vào thời đó, thời trẻ chơi bời lêu lổng, chuyên thích làm mấy chuyện trộm cắp.
Sau này bị người trong giới trộm cắp ưng mắt nên nhận làm đệ tử, học thành nghề rồi chuyên trộm đồ cổ và tranh chữ, bảo vật quý báu. Mà kho vật tư ngầm bỏ đi này đã bị Hoàng Đàn Sanh biến thành địa điểm giấu tang vật bí mật của hắn.
Cả đời Hoàng Đàn Sanh không con, năm 50 tuổi nhận nuôi sáu đứa trẻ mồ côi bao gồm Diệp Hoài Châu làm đồ đệ, muốn truyền thừa lại toàn bộ bản lĩnh của mình… Đáng tiếc đồ đệ cả Diệp Hoài Châu trời sinh tham lam, không làm việc dựa theo lời dạy của Hoàng Đàn Sanh, vì thế sau khi Hoàng Đàn Sanh qua đời, hắn đã dẫn dắt năm sư đệ và sư muội của mình gây ra nhiều vụ án thiếu đạo đức.
Nhưng về sau việc “làm ăn” này càng ngày càng khó khăn dưới sự tấn công dữ dội của cảnh sát, nên Diệp Hoài Châu muốn làm một mẻ lớn rồi nghỉ. Mà vụ cướp vàng Đông Lâm chấn động một thời chính là mẻ cuối của bọn chúng… Vốn dĩ chúng định làm một mẻ lớn rồi rửa tay gác kiếm, nhưng Diệp Hoài Châu lại đúng lúc thua trong vụ này.
Đương nhiên, cũng không phải Diệp Hoài Châu không để lại một chút manh mối nào về địa điểm giấu vàng, nếu không đám Hồ Đông Thăng đâu tìm được chỗ này. Nghe nói là năm xưa Diệp Hoài Châu có để lại một bản ghi chép ở chỗ tình nhân tên Thẩm Mai, trên đó vẽ một bản đồ địa hình chẳng ai đọc hiểu.
Sau khi Diệp Hoài Châu chết, vì cuộc sống, Thẩm Mai đành phải tuyên bố ra bên ngoài rằng trên bản ghi chép này vẽ vị trí giấu vàng, hơn nữa còn đánh tiếng là nếu ai muốn có thể ra giá, cuối cùng ai ra giá cao thì được.
Cuối cùng dĩ nhiên bản ghi chép này rơi vào tay Hồ Đông Thăng. Cùng lúc đó, cảnh sát địa phương cũng nhận được tin, vì thế họ đã cử bí danh “Hải Quỳ” nằm vùng bên cạnh Hồ Đông Thăng, luôn âm thầm điều tra và sưu tầm chứng cứ phạm tội của chúng…
Trước đó Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam xuống núi xin cứu viện, đúng lúc gặp cảnh sát chuẩn bị lên núi, bọn họ nhận được tin Hải Quỳ gửi nên dẫn người lên núi thu lưới.
Hiện giờ đã hoàn toàn làm rõ lai lịch cụ thể của mấy quái nhân kia, sự việc chắc hẳn sẽ dễ dàng hơn. Mặc dù bọn họ không tiếp xúc với bên ngoài đã mười mấy năm, thậm chí đã biến thành người hoang dã không biết nói năng nữa, nhưng cũng không có nghĩa là bọn họ không hiểu tiếng người.
Những ngày tháng bọn họ sống ở đây tuyệt đối không phải người bình thường có thể tưởng tượng được, cho nên trong lòng bọn họ chắc hẳn cực kỳ khao khát có thể rời khỏi đây, sống cuộc sống như người bình thường.
Xét thấy đối phương rất hung hãn, cảnh sát quyết định tạm thời rút về lối ra, sau đó dùng loa lớn hét vào trong hang, hy vọng họ có thể tự nguyện ra ngoài và chính quyền địa phương cũng sẽ bố trí hợp lý tùy theo tình hình của họ.
Ngay cả khi cuối cùng một vài người trong số họ có thể phải ngồi tù vì điều này, thế cũng tốt hơn sống trong một hoàn cảnh không thấy ánh mặt trời cơ mà? Hơn nữa, bây giờ trong số họ còn có một đứa trẻ, thừa dịp giờ nó còn nhỏ, có lẽ nó vẫn có thể trở lại cuộc sống bình thường.
Kết quả, cảnh sát la hét từ tối đến rạng sáng ở cửa hang, nhưng trong hang không có phản ứng gì… Dù mọi người đều biết những kẻ đó trốn ở bên trong nhưng đành bó tay hết cách.
Dù sao những người này cũng đã cách ly với thế giới mười mấy năm, nên tất nhiên không thể xử lý như với tội phạm bình thường nữa. Cho dù họ có chịu ra mặt thì sau đó cũng cần phải điều trị tâm lý nhất định mới có thể trở lại bình thường.
Cuối cùng Đoàn Phong thấy mấy người trong đó vẫn không chịu ra mặt, bèn nghĩ ra một chiêu xấu, đó là dựng bếp bắc nồi ở cửa hang và bắt đầu nấu nướng. Những người này đã không ăn thức ăn bình thường mười mấy năm rồi, cho nên mùi thơm đồ ăn là sự cám dỗ cực lớn đối với bọn họ.
Quả nhiên, khi mùi thức ăn bay liên tục vào hầm trú ẩn dưới lòng đất, Viên Mục Dã nghe thấy một số tiếng động từ sâu trong bóng tối, nhưng mọi người đợi một lúc lại chỉ thấy một đứa trẻ bẩn thỉu đứng ở cửa hang, không chịu dễ dàng bước ra chỗ ánh mặt trời.
Đoàn Phong nhận ra ngay đứa trẻ đã ăn socola, vì thế anh ta xoay người nói với Đại Quân: “Mau mau mau, socola socola!”
Đại Quân giơ hai tay ra rồi nhún vai: “Cậu cho tôi là cửa hàng tiện lợi 24 giờ hả? Trên người tôi chỉ có hai viên đó thôi!”
May sao Hoắc Nhiễm lấy một viên ra đưa cho Đoàn Phong: “Em còn một viên này…”
Đoàn Phong vội nhận lấy socola, sau đó nhỏ nhẹ nói với đứa nhóc: “Muốn ăn không?”
Nhận ra là giọng của Đoàn Phong, thằng nhóc hơi nghiêng đầu, lúc này mọi người mới phát hiện hóa ra đôi mắt đứa trẻ này có vấn đề. Mũi nó giần giật, sau đó bước lên vài bước về phía Đoàn Phong...
Đáng tiếc là thằng nhóc cực kỳ nhạy cảm với ánh mặt trời, sau khi bị rọi vào thì nó lại nhanh chóng rụt trở lại. Đoàn Phong thấy thế bèn tiếp tục kiên nhẫn nói: “Đừng sợ, đây là ánh mặt trời… Nó là nguồn nhiệt, chiếu lên người rất ấm áp, rất thoải mái.”
Đoàn Phong vừa nói vừa chầm chậm đến gần thằng nhóc, lợi dụng socola trong tay để dụ nó tới dưới ánh mặt trời… Xét thấy có lẽ thằng nhóc không quen lắm với độ sáng của ánh nắng, Hoắc Nhiễm bèn lấy mũ lưỡi trai trong ba lô ra và đội lên đầu nó.
Có mũ lưỡi trai, thằng nhóc lập tức cảm thấy không quá sợ hãi nữa. Nó cướp lấy socola trong tay Đoàn Phong và bắt đầu ăn. Đoàn Phong cũng thừa cơ bế nó lên bằng một tay.
Cá Kiếm lập tức thở phào nhẹ nhõm khi thấy cảnh này, sau đó anh ta nhanh chóng nói với đồng nghiệp phía sau: “Mau lấy hết đồ ăn vặt trên người các cậu ra đây.”