Nhưng với kỹ thuật chữa bệnh hiện nay, những điều đội Viên Mục Dã có thể làm thật sự rất ít ỏi, bởi vì bọn họ vốn chẳng biết gì cả về sinh vật cổ xưa này.
Mặc dù giờ đây vấn đề nhiễm trùng khoang bụng đã được giải quyết, nhưng kế tiếp bọn họ buộc phải đối mặt với một vấn đề khó giải quyết khác, đó chính là cơn đói…
Tuy dịch dinh dưỡng mà lão Lâm chế có thể cung cấp nhu cầu cần thiết cho cơ thể của Cao Ngọc Bân, nhưng lại không thể thỏa mãn quái vật, cho nên mấy ngày sau nó bắt đầu giở trò liên tục.
Đầu tiên nó chui ra khỏi cơ thể Cao Ngọc Bân để tìm đồ ăn vào ban đêm, mà khi nó phát hiện gần đó đều không có sinh vật nào cả, nó lập tức xoay người chui trở về, kết quả là Cao Ngọc Bân nhanh chóng xuất hiện triệu chứng tim đập nhanh hơn, cả người khó chịu.
Cụ thể là khó chịu như thế nào thì Cao Ngọc Bân cũng không nói rõ được, tóm lại là không chỗ nào trên người thoải mái. Anh ta đứng cũng không được mà ngồi cũng không xong, chỉ muốn đâm luôn đầu vào tường…
Lão Lâm xem các chỉ số cơ thể của Cao Ngọc Bân rồi nói: “Nó đang tra tấn Cao Ngọc Bân bằng một loại chất độc thần kinh, muốn cậu ta mang nó ra ngoài để đi săn.”
Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Nếu vẫn không đi săn thì có thể khiến thứ đó chết đói không?”
Lão Lâm lắc đầu: “Khó mà nói được, có điều xem tình huống này, về cơ bản không ai có thể kiên nhẫn đến khi thứ đó bị chết đói… Loại chất độc thần kinh này mang đến cho người ta sự khốn khổ gấp mấy lần lên cơn nghiện ma túy, lại còn tiết ra gấp đôi khi thứ đó ngày càng đói khát, người bình thường căn bản không thể nào chịu đựng được. Chưa đợi được đến khi nó chết đói, Cao Ngọc Bân đã tự đánh chết mình rồi.”
Ngay khi mọi người nhìn Cao Ngọc Bân trong phòng thí nghiệm sống không bằng chết, Đoàn Phong bước từ bên ngoài vào, tay anh ta xách một chiếc túi nilon màu đen.
Trương Khai tò mò hỏi: “Đội trưởng Đoàn, anh xách cái gì vậy?”
Đoàn Phong không trả lời cậu ta mà nói với Hoắc Nhiễm: “Mở cửa!”
Hoắc Nhiễm lo lắng nói: “Mở bây giờ á? Thứ đó đang đói điên lên đấy?”
Viên Mục Dã liền nói: “Không sao, mở cửa đi!”
Cửa phòng thí nghiệm được mở ra, Đoàn Phong giơ tay ném cái túi nilon màu đen vào, sau đó lập tức nói với Hoắc Nhiễm: “Đóng cửa!”
Trong nháy mắt túi nilon màu đen rơi xuống đất, Cao Ngọc Bân há miệng nôn ra con quái vật. Thứ đó vọt nhanh đến bên cạnh cái túi nilon màu đen ngửi thử, sau đó nằm sấp ở phía trên hút lấy hút để.
Thấy thế, Viên Mục Dã quay đầu hỏi Đoàn Phong: “Trong đó là thứ gì vậy?”
Đoàn Phong nhún vai đáp: “Óc… lợn.”
Con quái vật ăn uống no nê nên cảm thấy mỹ mãn và chui trở lại cơ thể của Cao Ngọc Bân. Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, Đại Quân chợt nói: “Có lẽ ăn chầu này là con quái vật đó có thể ngừng nghỉ được mấy ngày đấy!”
Ai ngờ lão Lâm lại lắc đầu nói: “Chưa chắc, hiện giờ tôi đang lo có lẽ thứ này chỉ là ấu trùng, nếu cho nó ăn quá no…”
“Ý của anh là nó sẽ còn tiếp tục lớn lên ư?” Viên Mục Dã giật mình.
Lão Lâm gật đầu: “Chỉ mong là tôi đừng nói đúng.”
Kết quả chẳng ai ngờ tới, phỏng đoán của lão Lâm đã được chứng thực ngay ngày hôm sau. Thứ trong cơ thể Cao Ngọc Bân rõ ràng lớn hơn một chút so với ngày hôm qua.
Lão Lâm xem hình ảnh siêu âm rồi lắc đầu, nói: “Tất cả nội tạng của anh ta đã lệch vị trí, nếu còn tiếp tục nữa, Cao Ngọc Bân nhất định sẽ chết.”
Viên Mục Dã nhìn dáng vẻ khó chịu của Cao Ngọc Bân, trong lòng không ngừng giãy giụa. Thật ra tất cả mọi người biết rõ cuối cùng Cao Ngọc Bân chỉ có một kết quả. Mọi chuyện đang làm hiện giờ chỉ kéo dài sự đau đớn của anh ta mà thôi.
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã chẳng nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm Cao Ngọc Bân trong phòng thí nghiệm, anh ta bèn bước lên khẽ hỏi: “Cậu suy nghĩ điều gì vậy?”
Viên Mục Dã liếc sang anh ta rồi đáp: “Hay là tôi vào nói chuyện với anh ta, có lẽ đã đến lúc bỏ cuộc rồi.”
Đoàn Phong thở dài: “Thật ra tôi cũng cảm thấy nên bỏ cuộc, nếu cứ tiếp tục thì vô nhân đạo quá… Để tôi đi nói với lão Lâm, cậu đi hỏi xem Cao Ngọc Bân có suy nghĩ gì đi!”
Viên Mục Dã gật đầu: “Được, giờ tôi vào hỏi ngay…”
Ai ngờ Viên Mục Dã chưa đi được hai bước đã bị Đoàn Phong gọi lại: “Đừng nói… thẳng thừng quá.”
Viên Mục Dã đáp ừ, bảo Hoắc Nhiễm mở cửa phòng thí nghiệm và đi vào.
Bởi vì dạ dày căng ra khó chịu, Cao Ngọc Bân đã không thể nằm thẳng một cách bình thường. Anh ta dựa nghiêng nửa người trên giường, uể oải nhìn Viên Mục Dã bước vào.
“Tôi vào xem anh có muốn ăn gì đó không?” Viên Mục Dã cười.
Cao Ngọc Bân lắc đầu: “Tôi cảm thấy dạ dày căng cứng khó chịu, có lẽ uống miếng nước cũng không nổi nữa.”
Viên Mục Dã nhìn về phía dạ dày hơi nhô lên của Cao Ngọc Bân, sau đó trầm giọng bảo: “Chúng tôi phát hiện nó vẫn đang lớn lên…”
Cao Ngọc Bân vừa nghe vậy đã cười khổ: “Thật ra tôi cũng cảm nhận được nó đang dần trở nên lớn hơn trong người mình. Anh có thể nào bàn bạc với sếp của các anh không, tôi không muốn bị giày vò nữa, bỏ đi thôi!”
Viên Mục Dã nhìn vào mắt Cao Ngọc Bân và nói: “Anh thật sự đã nghĩ kỹ rồi chứ?”
Cao Ngọc Bân gật đầu: “Nghĩ kỹ rồi, thay vì sống khổ sở, không có tôn nghiêm như vậy, chẳng thà để tôi sảng khoái rời đi. Nhưng mà anh nhất định phải lấy nó ra giùm tôi! Biết chưa?”
Viên Mục Dã nghĩ đi nghĩ lại rồi đáp ứng: “Được, tôi đồng ý với anh… Bây giờ tôi sẽ nghĩ cách để cố hết sức giảm cơn đau của anh xuống thấp nhất.”
Lúc ra khỏi phòng thí nghiệm, Viên Mục Dã nghe thấy Đoàn Phong và lão Lâm đang cãi nhau. Lão Lâm chắc chắn hy vọng có thể tiếp tục cuộc thí nghiệm, như vậy bọn họ có thể lấy được nhiều số liệu hơn về loài sinh vật cổ xưa này. Nhưng Đoàn Phong vẫn đứng về phía Viên Mục Dã, cảm thấy còn tiếp tục sẽ rất vô nhân đạo, cũng không công bằng với Cao Ngọc Bân.
Hai người thấy Viên Mục Dã đi ra thì ngưng cãi cọ, cùng nhìn về phía cậu. Đoàn Phong giành trước, hỏi: “Cậu ta nói như thế nào?”
Viên Mục Dã nghiêm mặt đáp: “Anh ta muốn nhanh chóng kết thúc nỗi khổ, chúng ta nên tôn trọng ý kiến cá nhân của anh ta…”
Lão Lâm nhíu chặt mày: “Đây là một cơ hội cực kỳ hiếm có, nếu bây giờ từ bỏ, chúng ta sẽ mãi mãi không thể biết rốt cuộc loài sinh vật cổ xưa này là cái gì.”
“Biết thì có thể thế nào? Sự xuất hiện của nó chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên, hoặc là nó vốn không nên xuất hiện trên thế giới này.” Viên Mục Dã lạnh giọng đáp trả.
Đoàn Phong hùa theo: “Chắc chắn là không nên rồi. Nó chỉ do một sự trùng hợp ngẫu nhiên mới từ hàng tỉ năm trước rơi rớt đến hiện giờ, nhất định đồng loại của nó đã tuyệt chủng từ lâu rồi. Sự tuyệt chủng của một giống loài chắc chắn là theo quy luật tuần hoàn của tự nhiên, hơn nữa ai có thể bảo đảm không phải bởi vì chúng tuyệt chủng mới có loài người xuất hiện đâu?”
Lão Lâm thấy Đoàn Phong và Viên Mục Dã đều đồng ý từ bỏ, anh ta cũng chỉ đành nói một cách bất đắc dĩ: “Được thôi, vậy các cậu phải bảo đảm để cho tôi một tiêu bản sinh vật hoàn chỉnh.”