Viên Mục Dã đương nhiên sẽ không để người khác định đoạt số phận của mình, càng sẽ không bao giờ hy sinh một người để cứu một người khác, cậu nhìn những cô gái trong chiếc lồng kia rồi nói với Tạ Chí Hồng: “Được, tao thừa nhận trên một số phương diện đúng là tao rất giống mày, nhưng mày có biết điểm khác biệt lớn nhất giữa tao và mày là gì không?”
Tạ Chí Hồng cười lạnh: “Đương nhiên biết, mày là kẻ mềm lòng, cho nên mới cần tao thay mày hạ quyết tâm này...”
“Mày rất thích tự cho mình là đúng nhỉ? Thật ra tao có mềm lòng hay không còn liên quan đến việc đối phương là ai, nói cách khác, tao sẽ không ra tay với những người yếu hơn mình. Nhưng mày thì khác, mày là một kẻ chuyên chọn những quả hồng mềm dễ bóp, chỉ riêng điểm này thôi mày đã không thể so sánh được với tao rồi còn gì?” Viên Mục Dã trào phúng.
Không ngờ Tạ Chí Hồng lại thờ ơ: “Vậy thì sao? Đây chính là thế giới kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu mà. Mày đã từng nghe chuyện sư tử tha cho ngựa chiến yếu hơn mình chưa? Trong thế giới của tao, mày không có lựa chọn nào khác, hoặc là trở thành sư tử, hoặc bị trở thành ngựa chiến để mặc người khác làm thịt... Cho nên tao cho mày ba phút để suy nghĩ, nếu không tao sẽ ra tay thay mày.”
Viên Mục Dã nhìn dây thừng trên người mình, cậu nói: “Thế này thì tao chọn kiểu gì? Dùng miệng để chọn à?”
Tạ Chí Hồng cười: “Tao cũng không muốn bị mày đánh ngất lần nữa, chờ đấy, tao đã chuẩn bị sẵn cho mày rồi...”
Viên Mục Dã không biết Tạ Chí Hồng muốn giở trò gì, càng nghĩ cậu càng thấy bất an...
Không bao lâu sau, Tạ Chí Hồng lôi từ trong góc ra một cái hòm, sau đó mỉm cười và bảo: “Để làm thứ này tao đã bỏ ra không ít tiền, nhưng có thể dùng ở trên người mày thì cũng không bị lỗ.”
Viên Mục Dã thấy Tạ Chí Hồng lấy từ trong rương ra một chiếc còng tay trông có vẻ nặng nề, cậu cau mày hỏi: “Mày không định cho tao đeo còng tay điện đấy chứ?”
Tạ Chí Hồng cười: “Đây là mẫu mới nhất của nước ngoài, cam đoan đủ dùng cho mày...” Sau khi nói xong, hắn đeo còng tay điện lên tay Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã dở khóc dở cười: “Thứ này là đồ của cảnh sát nước ngoài, thế mà mày cũng kiếm được?”
Tạ Chí Hồng nhún vai: “Cho nên tao mới nói là phải bỏ ra không ít tiền! Mày phải khiến nó đáng giá mới được... Nào, thử xem.”
Tạ Chí Hồng nói xong thì lấy ra một cái điều khiển từ xa, sau đó nhìn Viên Mục Dã rồi ấn nút...
Trước đây Viên Mục Dã cũng đã từng nghiên cứu về loại còng tay điện này, tuy rằng nguồn điện không lớn, không tạo thành sát thương nguy hiểm đối với cơ thể người, nhưng nó có thể làm người bị còng tay mất năng lực phản kháng trong thời gian ngắn.
Nhưng biết là một chuyện, tự mình trải nghiệm lại là một chuyện khác. Theo động tác ấn nút của Tạ Chí Hồng, Viên Mục Dã cảm thấy chỗ cổ tay đột nhiên truyền đến một dòng điện, ngay sau đó tim của cậu bị bóp nghẹt, cơ thể nháy mắt cuộn tròn lại...
Tạ Chí Hồng đứng bên cạnh xem mà hài lòng với phản ứng của Viên Mục Dã, sau đó hắn cắt dây thừng trên người cậu và nói: “Được, bây giờ coi như mày đã được khôi phục một nửa tự do, muốn đạt được sự tự do hoàn toàn thì phải xem lựa chọn tiếp theo của mày như thế nào.”
Viên Mục Dã chậm rãi đứng lên, hoạt động tứ chi hơi cứng nhắc, sau đó cậu nhìn thoáng qua Triệu Linh Nhi còn đang hôn mê và mấy cô gái run rẩy trong lồng sắt, cậu nói: “Thả bọn họ ra nhé? Chuyện này không liên quan gì đến bọn họ cả, người mày muốn báo thù chỉ có tao thôi, thả những người không liên quan đi, chỉ có mày và tao một đấu một, thế nào? Nếu như mày không dám, thì đừng nói mấy lời ngu xuẩn như tao với mày là cùng một loại người nữa...”
Tạ Chí Hồng cười khẩy: “Mày nên nghĩ kỹ đi, mày vẫn đang bị còng tay đấy, nếu thật sự muốn đánh nhau thì mày chịu thiệt rồi.”
Viên Mục Dã khinh bỉ nhìn hắn: “Đến cuối cùng ai chịu thiệt còn chưa biết đâu?!” Nói xong, cậu đi thẳng đến chỗ Triệu Linh Nhi kiểm tra tình hình của cô ta, may mà cô ta không sao, nếu không đến lúc đó cậu cũng không biết phải ăn nói thế nào với Đầu To.
Tạ Chí Hồng lạnh giọng nói: “Yên tâm, cô ta không chết được đâu... chỉ là bị va đập nên ngất đi thôi. Thật ra mày chỉ cần giết một ả, tao sẽ để mày dẫn theo cô tình nhân bé nhỏ rời đi.”
Sau khi chắc chắn Triệu Linh Nhi không có vấn đề gì, Viên Mục Dã từ từ đứng lên, quay người lại và nói với Tạ Chí Hồng: “Đáng lẽ mày phải chết từ lâu rồi, thật không biết người nhà của mày hao tâm tốn sức bảo vệ mày đến giờ để làm gì? Vì để ghê tởm thế giới này ư? Hay là ghê tởm chính họ? Cho dù là cái nào thì bọn họ cũng đã làm được rồi đấy...”
Tạ Chí Hồng nghe thế cũng không tức giận, vẫn đắc ý nói: “Mày quan tâm đến việc ghê tởm ai làm gì? Dù sao bản thân tao vui vẻ là được... hơn nữa vui một mình không bằng vui chung, cho nên tao mới quay lại.”
Tạ Chí Hồng nói xong thì rút ra một con dao hai lưỡi và đi thẳng đến chỗ Viên Mục Dã...