Nhưng tất cả không thể ngờ được là, chỉ với nhiệm vụ đơn giản như vậy mà lần đầu tiên nhóm bọn họ đã không hoàn thành, không chỉ vậy, nghiêm trọng hơn là ngoài Tằng Nam Nam ra… Không ai còn sống để quay về.
Dựa theo kế hoạch, lúc đó năm người bọn họ đều đã vào vị trí, tất cả được tiến hành từng bước. Không ngờ đến lúc chuẩn bị hành động, Tằng Nam Nam lại phát hiện Tiêu Vũ Vi đã biến mất.
Đột nhiên thiếu mất một người sẽ khiến toàn bộ kế hoạch bị xáo trộn, hơn nữa mấy người bọn họ trong lúc nhất thời vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, kết quả không những hành động ám sát không thành công mà còn bị đối phương truy kích.
Lần này mấy người Tằng Nam Nam không bị tổ chức sát thủ của mình trực tiếp vứt bỏ, nhưng do hỏa lực của mấy kẻ truy kích quá mạnh nên cả nhóm đều bị thương trong quá trình chạy trốn. Mà Cố Đào và Tô Bắc vì cứu Tằng Nam Nam mà trúng đạn chết ngay tại chỗ.
Mặc dù Tằng Nam Nam dẫn theo một đội viên khác là An Nhiên trốn về được, nhưng hai người họ đều bị thương nặng, An Nhiên bị thương quá nặng nên đã qua đời sau hai ngày hôn mê.
Lần này tổ chức kiểm tra tâm lý vô cùng nghiêm ngặt đối với người còn sống duy nhất là Tằng Nam Nam, đồng thời yêu câu cô kể rõ nguyên nhân cụ thể của lần thất bại này… Đặc biệt là kết cục của ba thành viên đã mất tích.
Thật ra lúc Tằng Nam Nam dẫn theo An Nhiên chạy trốn đã từng nhìn thấy Tiêu Vũ Vi, lúc ấy Tiêu Vũ Vi mặc một bộ quần áo thể thao màu đen, đầu đội mũ lưỡi trai, sau lưng đeo một chiếc ba lô thể thao đi về phía bến tàu.
Tằng Nam Nam đã gọi Tiêu Vũ Vi một tiếng, Tiêu Vũ Vi cũng đã quay đầu, nhưng chỉ nhìn thoáng qua rồi lại xoay người tiếp tục kiên định bước về phía bến tàu chứ không hề nhìn về phía bọn họ lần nào nữa…
Lúc này Tằng Nam Nam đã hiểu hết, không phải Tiêu Vũ Vi bị mất tích không lý do mà là cô ta chạy trốn có kế hoạch có mục đích… Đồng thời cũng từ bỏ mấy người bọn họ.
Bởi vì mỗi bước hành động đều được nhóm bọn họ lên kế hoạch từ trước, thiếu một thứ cũng không được, một khi có một khâu xảy ra vấn đề, chắc chắn toàn bộ kế hoạch sẽ thất bại. Vì thế khi Tiêu Vũ Vi lựa chọn chạy trốn cũng chính là lựa chọn phản bội mấy người bọn họ, thậm chí bỏ mặc sống chết của họ.
Nhưng điều mà Tằng Nam Nam không thể chấp nhận nhất là Tiêu Vũ Vi lại chọn chạy trốn một mình… Thật ra trong lòng Tằng Nam Nam cũng hiểu tại sao Tiêu Vũ Vi lại làm như vậy.
Bởi vì trước hết, chuyện cả nhóm bọn họ cùng nhau chạy trốn là điều không thể xảy ra, tổ chức sát thủ nhất định sẽ dốc toàn lực đuổi giết bọn họ, khả năng thành công chạy thoát là cực kỳ thấp… Tiếp theo, Tiêu Vũ Vi không hề tin bọn họ, cô ta sợ một người trong nhóm báo chuyện này cho tổ chức biết, và đến lúc đó kết cục của cô ta sẽ rất thảm.
Nhưng bây giờ đã khác, nhiệm vụ thất bại, ngoài Tằng Nam Nam ra thì tất cả đều đã chết, vì thế không có ai nói rõ được Tiêu Vũ Vi đã chết hay chạy trốn. Tuy rằng sau đó Tằng Nam Nam thật sự đã gặp Tiêu Vũ Vi, nhưng cô ta hiểu rõ Tằng Nam Nam sẽ không bán đứng mình.
Mọi chuyện cũng đúng như những gì Tiêu Vũ Vi đã đoán, mặc dù Tằng Nam Nam vô cùng căm hận hành vi của Tiêu Vũ Vi, nhưng cuối cùng cô vẫn không tiết lộ việc Tiêu Vũ Vi đã chạy trốn, cô chỉ nói ba người Tiêu Vũ Vi, Cố Đào, và Tô Bắc đã bị bắn chết bởi những kẻ truy đuổi bọn họ.
Tổ chức đương nhiên sẽ không để lộ tin tức nhiệm vụ bị thất bại này ra ngoài, hơn nữa phe bị ám sát cũng sẽ bí mật xử lý thi thể của sát thủ, cả hai bên không thể nào mở cuộc họp để bàn về việc đã giết bao nhiêu người phe đối phương được, vì thế Tiêu Vũ Vi, Cố Đào, và Tô Bắc cùng bị xác nhận là đã tử vong.
Từ chuyện này cũng có thể thấy được, Tằng Nam Nam là một cô gái ngoài miệng độc ác nhưng lại có tấm lòng Bồ Tát. Đừng thấy cô ấy luôn có dáng vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng chỉ cần là người mà Tằng Nam Nam nhận định, thì dù sau này có bị phản bội, cô ấy cũng sẽ không xuống tay hạ sát thủ được.
Mấy năm sau đó, trong một lần thi hành nhiệm vụ Tằng Nam Nam đã gặp Đại Quân, từ đó mới mở ra một chương mới trong cuộc đời cô gái này… Đương nhiên, đây lại là một câu chuyện cũ khác.
Sau khi Viên Mục Dã nghe Tằng Nam Nam kể xong khúc mắc giữa mình và Tiêu Vũ Vi, cậu chỉ biết thở dài: “Chắc chuyện mấy đứa trẻ bị buôn bán nội tạng đã khiến Tiêu Vũ Vi hoảng sợ, nên việc bỏ chạy đã là nỗi ám ảnh trong lòng cô ta suốt mấy năm…”
Tằng Nam Nam gật đầu: “Sau này tôi mới hiểu rõ chuyện đó, vì thế cũng dần dần không còn căm hận cô ta nữa, hơn nữa tôi cũng không nghĩ là cuộc đời này mình còn được gặp lại Tiêu Vũ Vi.”
Viên Mục Dã cười bảo: “Cuộc sống rất dài, sẽ có rất nhiều khả năng… Nếu cô đã không còn hận Tiêu Vũ Vi nữa, vậy tại sao lại lạnh nhạt với cô ta thế?”
Tằng Nam Nam khẽ hừ một tiếng: “Không được sao? Chẳng lẽ anh muốn tôi phải ôm cô ta một cái à? Với tính cách của tôi không cho cô ta một cái tát đã là tốt lắm rồi, tôi không căm hận chuyện năm đó nữa, nhưng từ đầu đến cuối cô ta vẫn nợ tôi một lời xin lỗi, nợ ba người kia một mạng sống!”
Viên Mục Dã nghe xong thấy cũng đúng, tha thứ là một chuyện, chấp nhận lại một lần nữa là chuyện khác, vì vậy cậu vỗ vai Tằng Nam Nam rồi bảo: “Được rồi, nếu hai người vẫn chưa hết duyên phận… thì sẽ có ngày gặp lại thôi. Tôi tin rằng đến lúc đó cô ta chắc chắn sẽ thành thật xin lỗi cô.”
Không ngờ Viên Mục Dã vừa dứt lời, điện thoại của Tằng Nam Nam lại nhận được một tin nhắn, cô ấy mở ra xem thì thấy nó được gửi đến từ một số lạ, nội dung chỉ có một câu cụt lủn: “Thật xin lỗi, bảo trọng…”
Đầu tiên Tằng Nam Nam hơi sửng sốt, sau đó mắt cô ấy ửng đỏ, Tằng Nam Nam bèn dùng tay lau nước mắt rồi cười và nói với Viên Mục Dã: “Về thôi, bà chị tâm lý…”
Đúng lúc này, Đoàn Phong cầm một túi đồ ăn từ cửa hàng tiện lợi đi ra, Trương Khai vẫn luôn ngồi chơi điện thoại ở một chiếc xe khác thấy hai người Viên Mục Dã quay về thì phàn nàn: “Cuối cùng hai người cũng về, mau lên đi, tôi sắp chết đói rồi.”
Đoàn Phong ném túi đồ ăn cho Trương Khai và bảo: “Ăn trước một chút đi… Về đến nhà chắc cũng phải quá nửa đêm.”
Vậy mà khi mấy người bọn họ quay về số 54, lão Lâm lại dùng vẻ mặt trêu tức và bảo: “Nghe nói các cậu phá được vụ án lớn mười lăm năm trước hả, được đấy, đến cả ra ngoài chơi mà cũng làm được người tốt việc tốt!”
Đoàn Phong tức giận: “Anh đang ước ao ghen tị hả? Sao anh vẫn còn ở trong nước thế? Vẫn chưa tìm được người họ hàng kia à?”
Đoàn Phong chuyển đề tài khiến lão Lâm cũng chẳng biết phải nói gì, đành bất đắc dĩ trả lời: “Không dễ tìm cho lắm, tôi đoán gã đã tìm được chỗ ăn cơm thường xuyên rồi, vì vậy không cần đi ra cướp đồ nữa.”
Đoàn Phong khẽ hừ một tiếng: “Cái này đâu cần anh nói, nhưng ai mà lại nuôi một con quái vật như gã chứ?”