Tằng Nam Nam sửng sốt: “Kia rõ ràng là giọng nói của Trương Khai mà!”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Thứ tập kích cô có thể bắt chước giọng của con người, lúc trước nó đã từng lợi dụng giọng nói của tôi để lừa đội trưởng Đoàn và Trương Khai ra ngoài, đội trưởng Đoàn cũng vì chuyện này mà bị thương nặng.”
Sắc mặt Tằng Nam Nam hơi thay đổi, nếu như không phải vừa rồi có Viên Mục Dã thì chỉ sợ lúc này cô ấy đã lành ít dữ nhiều… Hai người liếc nhau một cái và đều cảm thấy chỗ này không nên ở lâu, thế là họ không để ý đến giọng nói Trương Khai nữa mà tiếp tục chạy đến phòng kỹ thuật điện.
Nhưng thứ kia vẫn theo sát như hình với bóng, Viên Mục Dã vẫn có thể cảm giác được nó luôn đi theo họ với một khoảng cách vừa phải… Mà thứ đó lại rất quen thuộc hoàn cảnh ở chỗ này, kể cả có thể cắt đuôi thì chắc chắn nó cũng có biện pháp vòng lại theo hướng của cậu.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã nói nhỏ với Tằng Nam Nam: “Nam Nam, lát nữa cô tiến thẳng về phía trước, khi thấy lối rẽ thì đi sang trái khoảng hai mươi mét là sẽ thấy một chiếc cửa sắt gỉ sét, đội trưởng Đoàn và Trương Khai đang ở bên trong… Cô đi tập hợp với bọn họ trước, tôi sẽ nghĩ biện pháp giải quyết cái đuôi phía sau.”
Tằng Nam Nam phản đối: “Không được, tốc độ của thứ này rất nhanh, một mình anh không phải đối thủ của nó! Anh đừng thấy tôi nhỏ bé, xét về việc giết người thì anh không phải đối thủ của tôi đâu.”
Viên Mục Dã đương nhiên biết Tằng Nam Nam không nói khoác, cậu bèn kiên nhẫn nói: “Vì thế tôi mới hy vọng cô nhanh chóng tập hợp với mấy người đội trưởng Đoàn. Đội trưởng Đoàn bị thương khá nặng, tôi lo một mình Trương Khai không đối phó được!”
Tằng Nam Nam suy nghĩ một lát, sau đó rút khẩu súng ra đưa cho Viên Mục Dã: “Anh cầm cái này đi, nếu không tôi sẽ không đi trước đâu.”
Viên Mục Dã thấy thái độ Tằng Nam Nam kiên quyết, đành cầm lấy khẩu súng ngắn và băng đạn dự phòng: “Được rồi, cô nhớ những gì tôi vừa nói không? Đừng đi sai đường đấy!”
Tằng Nam Nam gật đầu: “Yên tâm, tôi nhớ rồi, đi thẳng về phía trước, khi thấy lối rẽ thì quẹo trái, chưa đến hai mươi mét sẽ có một cửa sắt!”
Sau khi tiễn Tằng Nam Nam, Viên Mục Dã kiểm tra qua số lượng đạn trong súng, tiếp đó cậu nạp đạn và mở chốt an toàn… Thật ra Viên Mục Dã không cần dựa vào âm thanh để xác định vị trí đối phương, bởi vì cậu biết rõ thứ kia đang chảy máu.
Phải nói là con bé Tằng Nam Nam này thật sự có tài, dưới hoàn cảnh mờ tối như thế này, phải đối mặt với một thứ có tốc độ rất nhanh lại còn to gấp đôi cô ấy, thế mà Tằng Nam Nam vẫn vừa tự vệ vừa bắn nó bị thương được.
Cứ như vậy Viên Mục Dã đã có thể nhẹ nhàng xác định vị trí đối phương, nghĩ đến đây Viên Mục Dã bèn nắm chặt khẩu súng trong tay, sau đó đi đến bên cạnh thứ kia và hô to: “Trương Khai, anh ở đâu thế?”
“Viên…” Giọng Trương Khai giả lại vang lên cách đó không xa.
Đối phương cứ nghĩ Viên Mục Dã mắc mưu rồi, không ngờ cậu lại có chuẩn bị mà đến. Nhờ mùi tanh tràn ngập trong không khí nên Viên Mục Dã đã khóa chặt chính xác vị trí của đối phương, khi cách nó chưa đến năm mét, cậu bất ngờ nã hai phát súng.
Sau đó Viên Mục Dã nghiêng tai lắng nghe, cậu phát hiện chỉ có một viên đạn bắn vào tường, chứng tỏ đã có một viên bắn lên người đối phương. Nhưng lúc này mùi tanh xung quanh càng ngày càng nặng, khó mà phân biệt rõ nó đến từ hướng nào.
Điều này chứng tỏ vị trí của tên kia cách Viên Mục Dã rất gần, vì vậy cậu mới không ngửi rõ được, nhưng Viên Mục Dã không hề nhìn thấy bóng dáng thứ này trong phạm vi của chiếc đèn, chẳng lẽ nó có thể tàng hình giống Lệ Thần sao?
Ngay lúc Viên Mục Dã giơ súng tìm kiếm bốn phía xung quanh, cậu bỗng cảm thấy có một giọt sền sệt nhỏ lên mu bàn tay mình. Viên Mục Dã không hề nghĩ ngợi mà lập tức ngẩng đầu rồi vẩy mấy phát súng, nhưng không ngờ khoảng cách gần như vậy mà vẫn không trúng, mấy phát đạn này đều bắn vào phần gạch trên đỉnh đầu.
Thứ này có tốc độ nhanh khác thường đúng như Tằng Nam Nam đã nói, nếu muốn nhắm rồi bắn thì đã muộn. Chưa đến một phút mà Viên Mục Dã đã bắn sạch băng đạn, cậu vội vàng lấy băng đạn dự bị ra thay, sau đó cảnh giác nhìn xung quanh…
Thật ra khi ở trong môi trường này, Viên Mục Dã khá là thiệt thòi, mắt của đối phương chắc chắn rất thích ứng với hoàn cảnh tối tăm ở đây, còn Viên Mục Dã chỉ cần rời xa ngọn đèn trên đầu là không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Nếu không phải Viên Mục Dã có cảm giác nhạy bén với mùi máu tanh, chắc lúc này cậu đã bị treo lên đánh rồi, cậu căn bản không phải là đối thủ của thứ này… Hơn nữa, với trình độ của Đoàn Phong, khi đánh nhau chính diện mà còn bị thương thì những người khác lại càng không phải là đối thủ của nó.
Điểm chết người nhất là thứ này còn có thể vượt nóc băng tường, Viên Mục Dã thật sự không biết cái gã Frankenstein kia đã dùng phôi thai của thứ gì kết hợp với gen người? Chẳng lẽ là thạch sùng?
Ngay lúc Viên Mục Dã đang suy nghĩ lung tung, cậu bỗng cảm thấy phía sau lưng có một trận gió tanh tưởi đánh tới, Viên Mục Dã nhanh nhẹn xoay người bắn hai phát. Mặc dù là vậy vẫn chậm một bước, Viên Mục Dã chỉ cảm thấy tay mình đau nhói khi bị một vật cứng đâm vào, khẩu súng ngắn thoắt cái rơi xuống đất.
Dưới tình huống thế này vứt bỏ súng ngắn tương đương với tự sát, Viên Mục Dã vội vàng rút con dao quân dụng đeo ở hông ra và nâng lên trước ngực, sau đó nhanh chóng ngồi xổm xuống để tìm khẩu súng.
Không ngờ Viên Mục Dã vừa cúi đầu nhìn, cậu đã thấy mấy con chuột to bằng con mèo đang kéo khẩu súng chạy sang một bên. Viên Mục Dã đương nhiên không thể để bọn chúng lấy mất khẩu súng, thế là cậu vội vàng giơ tay vồ một cái trong không khí, khẩu súng ngắn lại trở về tay Viên Mục Dã một lần nữa!
Chiêu dùng tay lấy đồ trong không khí này của Viên Mục Dã mặc dù không thể điều khiển vật quá lớn, nhưng cướp một khẩu súng trong tay con chuột vẫn không có vấn đề… Sau khi Viên Mục Dã cầm lại khẩu súng, cậu bắn liên tục hai phát vào mấy con chuột to trên mặt đất khiến đầu hai con chuột tóe máu…
Khi Viên Mục Dã ngửi thấy mùi máu từ con chuột, cậu bỗng ý thức được một vấn đề. Vì chuột là động vật có vú nên máu của nó khá giống với con người, mà sinh vật hoàn mỹ thoắt ẩn thoắt hiện kia lại giống như một động vật máu lạnh.
Lúc này có rất nhiều tiếng chít chít vang lên xung quanh, Viên Mục Dã biết là đội quân chuột đang chạy đến tiếp viện, nhưng không biết vì sao mà hình như bọn chúng rất sợ Viên Mục Dã nên không dám tùy tiện xông đến.
Trước đó Viên Mục Dã còn tưởng là do súng phun lửa, nhưng trên tay cậu lúc này lại không có thứ đó, những con chuột kia hoàn toàn có thể bao vây và tấn công cậu dựa vào ưu thế về số lượng, nhưng có vẻ như bọn chúng không có ý định làm như vậy.
Đám chuột xung quanh tụ tập càng lúc càng nhiều, bọn chúng bịt kín con đường phía trước và sau của Viên Mục Dã, cả đám lít nha lít nhít tụ tập cùng một chỗ khiến ai nhìn thấy đều nổi hết cả da gà…