Trương Khai bừng tỉnh: “Đúng là thế thật! Lúc giả mạo anh, nó cứ lặp đi lặp lại câu nói khi anh vừa mới liên hệ được với chúng tôi bằng máy bộ đàm. Mà khi giả mạo đội trưởng Đoàn, nó lại dùng câu của đội trưởng Đoàn đã nói với tôi!”
Viên Mục Dã nhớ tới sinh vật hoàn hảo được đề cập trong ghi chép của vị Frankenstein kia. Hiện giờ xem ra cậu đã suy nghĩ sự việc một cách quá đơn giản. Cái gọi là sinh vật hoàn hảo này chắc chắn không chỉ đơn giản là một đàn chuột khổng lồ.
Nghĩ đến đây Viên Mục Dã nhanh chóng lấy cuốn sổ trong người ra và đọc nó cẩn thận, cậu phát hiện quả nhiên bên trong nhắc tới một vài chuyện về sinh vật hoàn hảo kia. Chẳng qua là trong mô tả của Frankenstein, sinh vật hoàn hảo là một kẻ bé xíu chỉ cao có sáu mươi phân, cân nặng chưa đến hai mươi ký.
Nhưng Viên Mục Dã lại không cho rằng cái đuôi cá sấu mà mình gặp lúc trước là của kẻ có vóc dáng nhỏ bé, nếu không sao nó có thể làm Đoàn Phong bị thương nặng thế? Xem ra chuyện này chỉ có thể chờ đến khi Đoàn Phong tỉnh lại mới có thể biết rõ ràng.
Ai ngờ đúng lúc này, mọi người đột nhiên nghe thấy trong lối đi vang lên mấy tiếng súng giòn giã, Viên Mục Dã đứng phắt dậy: “Hỏng rồi, tôi quên béng mất Nam Nam rồi!”
Trương Khai nghe vậy cũng sốt ruột hỏi: “Cô nhóc kia cũng xuống à?”
Viên Mục Dã đáp bằng sắc mặt u ám: “Trước đấy chúng tôi cùng xuống, nhưng tôi thấy hoàn cảnh bên dưới hơi bất thường nên bảo cô ấy đi lên tìm mấy cái mặt nạ phòng độc, kết quả tôi chỉ lo tìm các cậu nên quên béng mất cô ấy.”
Trương Khai hỏi một cách khó hiểu: “Anh chắc là Tằng Nam Nam chứ? Đó là tiếng súng đấy!”
“Không sai đâu, trên người cô ấy có một khẩu súng cảnh sát, là do đồng nghiệp cũ của tôi cho cô ấy mượn...” Viên Mục Dã trầm giọng nói.
Tưởng tượng đến Tằng Nam Nam có thể gặp nguy hiểm, Viên Mục Dã không thể ở lại thêm một phút nào nữa. Cậu bèn tháo súng phun lửa ra và giao cho Trương Khai: “Khi đội trưởng Đoàn tỉnh lại, các cậu dùng thứ này để mở đường đưa mọi người rời khỏi đây, giờ tôi ra ngoài tiếp ứng cho Tằng Nam Nam. Sau khi đưa cô ấy lên an toàn, tôi sẽ quay lại tụ họp với mọi người!”
Trương Khai sốt ruột nói: “Anh để súng phun lửa lại cho chúng tôi, còn anh phải làm sao? Dù sao trên người anh cũng phải có thứ phòng thân chứ!”
Viên Mục Dã cũng không nói nhiều với cậu ta mà liếc nhìn tình trạng của Đoàn Phong, sau đó xoay người đi ra ngoài, bỏ mặc Trương Khai đứng ở tại chỗ với vẻ mặt nôn nóng, không biết nên làm thế nào…
Sau khi ra khỏi phòng kỹ thuật điện, Viên Mục Dã rút dao quân dụng trên người ra rồi ngoặt trở về theo con đường cũ. Theo Viên Mục Dã phân tích, Tằng Nam Nam xuống sau, cho nên kiểu gì cô ấy cũng không thể đi đến đằng trước mình được. Hơn nữa phân tích theo tiếng súng vừa rồi, hẳn vị trí hiện tại của Tằng Nam Nam sẽ không cách cậu quá xa.
Cũng không biết tại sao, tuy trên người Viên Mục Dã đã không còn súng phun lửa nữa, nhưng đám chuột khổng lồ từng tấn công Trương Khai và Đoàn Phong lại không xuất hiện. Vì thế Viên Mục Dã cũng không bận tâm nữa, vừa đi vừa la lớn: “Nam Nam, cô ở đâu vậy?”
Ai ngờ cậu vừa dứt lời, cách đó không xa lại vang lên thêm hai tiếng súng. Viên Mục Dã tính toán, một băng đạn có bảy phát đạn, vừa nãy Tằng Nam Nam đã bắn hết đạn trong băng.
Mặc dù trên người cô ấy còn mấy băng đạn dự phòng, nhưng suy cho cùng cũng có giới hạn, lỡ đâu gặp phải đàn chuột, sợ là khó mà tự bảo vệ bản thân với tí đạn đó… May thay lần này tiếng súng đã rất gần, Viên Mục Dã đi tìm theo tiếng, kết quả còn chưa đi đến nơi đã ngửi thấy trong không khí tản ra mùi tanh cực kỳ khó chịu và mùi máu thoang thoảng.
Trái tim Viên Mục Dã chùng xuống, xem ra Tằng Nam Nam đã bị thương, không biết cô ấy có bị thương nghiêm trọng không. Cậu vội vàng la lớn: “Nam Nam, cô ở đâu?”
Lúc này cậu chợt nghe thấy một giọng nói yếu ớt cất lên cách đó không xa: “Anh Viên… Tôi ở đây…”
May sao lúc này Viên Mục Dã đã khôi phục lại năm giác quan, cậu nhanh chóng xác định vị trí của Tằng Nam Nam. Đợi khi tìm được cô ấy, cô nhóc kia đang đứng dán sát vào tường, trên người có vài vết xước không sâu lắm, hơi thở cũng hơi dồn dập.
Thấy Tằng Nam Nam không có trở ngại gì, Viên Mục Dã mới thở phào nhẹ nhõm: “Cô không sao chứ?”
Tằng Nam Nam lắc đầu: “Anh Viên, dưới này có thứ gì đó tốc độ cực nhanh, vừa rồi tôi bắn mấy phát súng đều không trúng nó!”
Viên Mục Dã xoay người tìm kiếm khắp nơi trong lối đi, sau đó chỉ vào một bãi dính nhớp dưới đất: “Không, cô đã bắn trúng nó rồi…”
Tằng Nam Nam khẽ giật mình: “Đây là cái thứ quái gì mà ghê tởm vậy? Không phải máu của thứ kia đấy chứ?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Trước mắt xem ra chắc là vậy… Đúng rồi, cô có thấy rõ thứ kia trông như thế nào không?”
Ai ngờ Tằng Nam Nam lại lắc đầu đáp: “Động tác của thứ đó thật sự quá nhanh, hơn nữa trên người vừa tanh vừa hôi. Tôi cũng toàn nổ súng theo cảm giác, vốn chẳng có cơ hội nhìn rõ thứ kia trông như thế nào…”
Viên Mục Dã nhìn quanh quất, sau đó nói với Tằng Nam Nam: “Ở đây không an toàn, tôi đưa cô ra ngoài trước!”
Vừa nghe vậy, Tằng Nam Nam vội hỏi: “Anh đã tìm được đội trưởng Đoàn và Trương Khai chưa?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Giờ bọn họ đang ẩn náu trong một phòng kỹ thuật điện bỏ hoang, những người rơi xuống còn sống sót cũng đều ở đó. Tôi đã để lại súng phun lửa cho bọn họ, chờ đội trưởng Đoàn phục hồi một ít thể lực là có thể dẫn bọn họ cùng rút lui.”
Tằng Nam Nam hơi sốt ruột: “Đội trưởng Đoàn bị thương ư?! Thế thì chúng ta đừng chậm trễ thời gian ở đây nữa, hãy đến tụ họp với bọn họ trước đã!”
Viên Mục Dã hơi khó xử: “Cô cũng bị thương, tôi vẫn nên đưa cô lên trước rồi nói sau!”
Thế nhưng Tằng Nam Nam lại liên tục xua tay: “Chút vết thương nhỏ này có là gì. Đội trưởng Đoàn bị thương, một mình Trương Khai không thể nào đưa tất cả mọi người ra ngoài được đâu, chúng ta phải nhanh đi tiếp ứng cho bọn họ.”
Đương nhiên Viên Mục Dã biết đạo lý này, nhưng vết thương chảy máu mãi trên người Tằng Nam Nam luôn kích thích thần kinh yếu ớt của cậu. Mặc dù cậu đã rất cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng sự bực bội trong lòng vẫn đang từ từ tăng lên.
Viên Mục Dã đành phải lùi lại một bước và nói: “Vậy cô xử lý qua vết thương cái đã, để chảy máu mãi như vậy chắc chắn không được đâu!”
Tằng Nam Nam nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó cô ấy hỏi bằng giọng ngạc nhiên: “Thuốc ức chế trong cơ thể anh mất tác dụng rồi à?”
Viên Mục Dã bất đắc dĩ gật đầu. Thấy thế, Tằng Nam Nam vội vàng xé một bên tay áo của mình ra thành băng vải, buộc chặt vết thương trên người lại, cuối cùng đã cầm được máu.
Sau khi xử lý xong hết thảy, Viên Mục Dã nhanh chóng dẫn Tằng Nam Nam rút lui về phía phòng kỹ thuật điện mà Đoàn Phong và Trương Khai ẩn náu. Không ngờ mới vừa đi chưa được bao xa, họ đã nghe tiếng Trương Khai phát ra từ cuối lối đi: “Viên… là anh à?”
Tằng Nam Nam vừa nghe là tiếng của Trương Khai thì muốn đi về hướng đó, kết quả lại bị Viên Mục Dã giữ chặt: “Đừng đi, đó không phải Trương Khai…”