Không ngờ đi một đoạn, Viên Mục Dã cảm thấy có gì đó không thích hợp, trực giác nói cho cậu biết, vào giờ phút này đang có một người đi theo mình với một khoảng cách vừa phải.
Với bản lĩnh của Viên Mục Dã, nếu muốn vứt bỏ đối phương thì không phải việc khó, nhưng cậu không muốn làm như vậy, nếu không lần này cậu đến thăm dò quán bar vào buổi tối sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Viên Mục Dã biết rõ có người theo dõi mình nên đương nhiên không thể về nhà, thế là cậu đi bộ về phía số 54, dù sao nhìn từ bên ngoài, số 54 cũng chỉ là một căn nhà bình thường.
Hơn nữa chỗ này vốn rất vắng, vì thế chỉ một lát sau là người trên đường ít dần đi, đến cuối cùng còn chẳng thấy một cái xe nào đi ngang qua… Nhưng Viên Mục Dã vẫn bình thản đi tới, cậu muốn xem gã đang đi theo phía sau rốt cuộc muốn làm gì.
Nhưng chuyện lại xảy ra ngoài dự đoán của Viên Mục Dã, đối phương đi theo một lát rồi đột ngột rẽ sang hướng khác, mặc dù không rõ ý định của tên kia, nhưng Viên Mục Dã vẫn đi vào số 54.
Sau khi tiến vào tòa nhà, cả thân thể và tinh thần của Viên Mục Dã mới trầm tĩnh lại, không biết từ lúc nào, chỗ này đã trở thành nơi mà cậu thấy yên tâm nhất, mặc dù ở đây không phải nhà nhưng nó lại khiến Viên Mục Dã có cảm giác an toàn hơn cả ở nhà.
Bình thường nếu không có chuyện gì, Viên Mục Dã rất ít khi đi đến số 54, vì vậy lúc cậu mở cửa bước vào, Trương Khai đang tập thể hình ở tầng một giật mình hỏi: “Sao giờ này anh lại đến đây?”
Nhưng Viên Mục Dã còn chưa kịp trả lời, Trương Khai đã ngửi thấy mùi rượu trên người cậu, cậu ta cười gian: “Viên, anh học thói xấu nhé, nửa đêm lại đi đến quán bar! Chẳng lẽ uống say quá nên không tìm thấy đường về nhà à?!”
Viên Mục Dã cười bảo: “Tranh thủ thời gian luyện bắp thịt của cậu đi! Đội trưởng Đoàn đâu?”
Trương Khai tiện tay chỉ một cái rồi bảo: “Ở phòng họp trên tầng, anh ấy đang bàn việc qua mạng với lão Lâm!”
Viên Mục Dã nghe vậy gật đầu bảo: “Được rồi, vậy tôi lên đó đây, cậu cứ luyện tập đi!”
Trương Khai ừ một tiếng sau đó lại nói: “Lúc nào anh đi ra thì ới tôi một tiếng, tôi sẽ lái xe chở anh về!”
Khi đi qua tầng hai, Viên Mục Dã nghe thấy giọng nói của Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam vọng ra, không cần nghĩ cũng biết hai thanh niên này lại đang lập đội đi đánh quái rồi, Viên Mục Dã không quấy rầy bọn họ mà tiến thẳng lên tầng ba.
Thật ra từ lúc Viên Mục Dã bắt đầu mở cửa, Đoàn Phong đã biết cậu đến, không phải do anh ta có mắt thần hay tai thần, mà là do hệ thống bảo vệ của số 54 vô cùng lợi hại. Ngay khi Viên Mục Dã quét thẻ vào cửa, hệ thống bảo vệ đã nhắc nhở cho Đoàn Phong biết có người tiến vào, mà người này chính là Viên Mục Dã có quyền hạn hợp pháp để tiến vào.
Ngược lại nếu có người cưỡng ép hoặc lẻn vào, hệ thống bảo vệ cũng sẽ cảnh báo cho tất cả mọi người bên trong trước tiên, nó sẽ báo cho mọi người biết là có người không có quyền hạn đang xâm nhập trái phép…
Viên Mục Dã nghĩ Đoàn Phong đang họp với lão Lâm nên không trực tiếp tiến vào, cậu đứng bên cạnh cửa chờ một lúc, đến tận khi nghe thấy Đoàn Phong gọi với ra: “Vào đi! Đừng đứng bên ngoài nữa!”
Khi Viên Mục Dã tiến vào mới phát hiện, hóa ra hai người này vẫn chưa kết thúc cuộc họp video, lão Lâm thấy Viên Mục Dã thì vội hỏi tình trạng cơ thể cậu dạo này thế nào, có chỗ nào không thoải mái hay không?
Viên Mục Dã thành thật trả lời mọi vấn đề, sau đó lão Lâm lại hỏi Đoàn Phong về tình huống của những người khác trong số 54, nhưng anh ta lại bị một cuộc điện thoại cắt ngang nên vội vàng kết thúc cuộc họp trực tuyến qua mạng.
Đoàn Phong đưa tay đóng máy tính lại, sau đó hỏi: “Tại sao cậu lại đến đây giờ này? Có chuyện gì xảy ra à?”
Viên Mục Dã bèn kể lại chuyện mình vừa đến quán bar gặp Tạ Chí Hồng, sau đó lại bị theo dõi cho Đoàn Phong nghe. Đoàn Phong suy nghĩ một lúc rồi bảo: “Tình huống như vậy thật sự không thích hợp để cậu về nhà, dù sao nhìn từ bề ngoài số 54 chỉ như một căn nhà bình thường, với cấp bậc của Tạ Chí Hồng chắc sẽ không biết sự tồn tại của số 54 đâu…”
Đoàn Phong nói xong bèn tò mò hỏi: “Cậu bảo Nam Nam giúp đỡ điều tra hành tung của gã đó chỉ vì muốn tình cờ gặp gã trong quán bar à? Cậu muốn dùng bản thân làm mồi nhử? Chẳng phải gã đó chỉ ra tay với phụ nữ thôi sao?”
Viên Mục Dã nhún vai: “Tôi biết điều đó chứ, nhưng tôi vẫn nghi ngờ giữa hai gã Tạ Chí Hồng có một mối liên hệ bí ẩn nào đó, bọn họ hoặc là đồng bọn, hoặc là thầy trò…”
“Căn cứ vào đâu?” Đoàn Phong trầm giọng hỏi.
Viên Mục Dã lắc đầu, nói: “Tạm thời không có, chỉ là trực giác thôi.”
“Trực giác thì có tác dụng chó gì, cậu đâu thể để Từ Lệ viết trong báo cáo kết án là: xác định Tạ Chí Hồng là hung thủ dựa vào trực giác chứ?” Đoàn Phong buồn cười hỏi.
Viên Mục Dã đương nhiên biết rõ điều này, vì vậy cậu mới cố ý tiếp cận Tạ Chí Hồng để tìm sơ hở… Bởi vì loại người này thường vô cùng tự phụ, chỉ khi nào gặp đồng loại hoặc đối thủ mới bộc lộ bản thân.
Đang nói đến đây, Tằng Nam Nam bỗng đẩy cửa bước vào, cô ấy bảo: “Anh Viên, hôm nay trong hòm mail của Tạ Chí Hồng nhận được một thiệp mời điện tử, trên đó ghi là hai ngày tới đại học thủ đô tổ chức kỷ niệm sáu mươi năm ngày thành lập trường…”
Viên Mục Dã lập tức quay ra nói với Đoàn Phong: “Anh có muốn đi xem sự kiện kỷ niệm sáu mươi năm thành lập trường đại học thủ đô không?”
Đoàn Phong cười gian, hỏi: “Có gái xinh không?”
Vào ngày kỷ niệm sáu mươi năm thành lập trường đại học thủ đô, Viên Mục Dã và Đoàn Phong xen lẫn trong một đám học sinh để đi vào ngôi trường nguy nga này, bọn họ còn cố ý mặc chiếc áo phông do Tằng Nam Nam mua từ trên mạng dành cho ngày kỷ niệm thành lập trường, khi trà trộn vào đám học sinh đã tốt nghiệp trông rất hòa đồng…
Mà những hoạt động kỷ niệm ngày thành lập trường được sắp xếp riêng biệt trong vài khu nhà có cảnh đẹp nổi tiếng của trường, nhất là khu ảnh lưu niệm lại càng hoành tráng, phía trên dán đầy những bức ảnh chụp chung của các khóa học từ lúc xây dựng trường cho đến nay.
Viên Mục Dã tìm được tấm ảnh tốt nghiệp của Tạ Chí Hồng dễ như trở bàn tay, cậu kéo Đoàn Phong chen vào trong đám người rồi đứng trước tấm ảnh và quan sát thật kỹ… Nhân viên nhà trường chẳng những dán ảnh tốt nghiệp của từng lớp học sinh, mà đồng thời còn để một bức ảnh bọn họ chụp chung lúc mới nhập học, để bọn họ có thể xem mình đã trưởng thành thế nào.
Nhưng Viên Mục Dã lại phát hiện Tạ Chí Hồng từ lúc nhập học đến lúc tốt nghiệp vẫn không thay đổi quá nhiều, dáng vẻ của gã vẫn như cũ. Thật ra mỗi sinh viên từ lúc mới nhập học đến khi tốt nghiệp đều sẽ phát sinh một chút thay đổi, đó là biểu hiện của một người từ ngây ngô đến trưởng thành.
Mà Tạ Chí Hồng lại không hề có những thay đổi này, điều đó chứng tỏ trong tấm ảnh gã vẫn luôn ngụy trang bản thân, bao nhiêu năm vẫn như một ngày, gã luôn đeo một chiếc mặt nạ để sống nên trong những tấm ảnh đó gã không hề có bất kỳ thay đổi nào…
Đương nhiên, lần này Viên Mục Dã đến đây không phải chỉ để nhìn sự thay đổi của Tạ Chí Hồng trong mấy năm đi học, cậu càng muốn nhìn ảnh của đám nữ sinh hơn, bởi vì từ đầu đến cuối cậu có một trực giác, đó chính là cô gái vô danh kia chắc chắn đã từng xuất hiện trong cuộc sống của Tạ Chí Hồng.