Nhà của Tạ Chí Hồng là một căn biệt thự hai tầng, cả tầng trệt là một không gian khá trống trải nên cũng không thích hợp để giấu người, bởi vậy Viên Mục Dã đoán nếu Triệu Sảng không ở tầng hai thì đang ở dưới tầng hầm.
Nhưng bây giờ còn có một vấn đề nữa, đó là Tạ Chí Hồng đi đâu rồi? Gã để Viên Mục Dã ở cùng một phòng với cô vợ đã chết của gã rồi không biết tung tích đâu…
Viên Mục Dã do dự, cuối cùng vẫn quyết định xuống tầng hầm tìm xem trước. Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu tới đây nên không biết lối vào tầng hầm ở chỗ nào, vì thế chỉ có thể tìm kiếm quanh tầng trệt, đồng thời còn phải liên tục nghe ngóng động tĩnh trên lầu, đề phòng Tạ Chí Hồng đột nhiên chạy ra.
Còn may là cách bố cục của nhà Tạ Chí Hồng bình thường, lối vào tầng hầm cũng không thiết kế đặc biệt gì, cho nên Viên Mục Dã gần như chẳng tốn mấy sức đã tìm ra nó. Nhưng trước khi đi xuống, cậu vẫn cẩn thận đứng ở lối vào nghe ngóng một lúc, sau khi chắc chắn rằng trước mắt trong căn nhà này chỉ có một mình cậu là sinh vật đang hoạt động rồi mới thận trọng đi xuống.
Ánh sáng bên dưới tối hơn, Viên Mục Dã hầu như không thể nhìn thấy rõ thứ gì, cậu lần mò dọc theo vách tường, sờ soạng mãi cuối cùng lấy điện thoại di động ra soi để nâng cao hiệu quả tìm kiếm.
Nhưng cậu nhanh chóng phát hiện cách bài trí bên dưới hơi kỳ lạ, tuy diện tích tương đương với các tầng trên nhưng lại được chia thành nhiều gian phòng nhỏ để chứa đồ. Điều này khiến việc tìm kiếm Triệu Sảng có khó khăn nhất định, cậu buộc phải tìm lần lượt từng phòng một.
Ai ngờ khi Viên Mục Dã tìm đến phòng thứ ba, cậu bỗng nghe thấy phòng sát vách truyền ra tiếng “Ưm... ưm” kỳ lạ. Viên Mục Dã cẩn thận nghe thử, rất giống tiếng một người bị bịt kín miệng phát ra, cậu bèn thử đẩy cửa căn phòng chứa đồ ấy, kết quả lại phát hiện cửa không khóa!
Viên Mục Dã đi vào thì thấy Triệu Sảng bị bịt kín miệng và bị trói vào một chiếc ghế, lớp trang điểm trên mặt đã nhòe đi vì khóc! Thấy Triệu Sảng còn sống, Viên Mục Dã lập tức thở phào nhẹ nhõm. Sau đó cậu nhanh chóng chạy tới vừa cởi dây trói giúp Triệu Sảng vừa thấp giọng nói với máy nghe lén trên người: “Đã tìm thấy người rồi, ở dưới tầng hầm!”
Đáng tiếc những người nghe lén ở bên ngoài đều không nhận được, Đoàn Phong còn hơi bồn chồn, nói: “Sao lâu thế mà chẳng có âm thanh gì vậy? Không phải đã xảy ra vấn đề gì rồi chứ?”
Từ Lệ lắc đầu: “Có thể là hiện giờ Viên đang không tiện nói chuyện chăng, đừng vội, chúng ta chờ một chút xem sao...”
Lúc này Viên Mục Dã vốn không ý thức được sự việc có gì đó sai sai, cậu vẫn cố sức muốn cởi dây thừng trên người Triệu Sảng. Cho đến khi cậu phát hiện Triệu Sảng nhìn về phía sau lưng mình bằng vẻ mặt đầy hoảng sợ, cậu mới chợt cảm thấy phần cổ bị kim đâm nhẹ, sau đó mắt mũi tối sầm lại, không biết gì nữa.
Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã đã ngã ra đất bèn cười và nói với Triệu Sảng: “Vừa rồi có phải cô cảm thấy mình sắp sửa được cứu rồi không?”
Triệu Sảng đã bị dọa choáng váng, cô ta lắc đầu với vẻ mặt tuyệt vọng, bị nụ cười trên mặt Tạ Chí Hồng dọa cho cả người lạnh ngắt, không dám dễ dàng chống đối…
Mà những người ngồi trong xe nghe lén bên ngoài còn đang thảo luận liệu có phải Viên Mục Dã không tìm thấy người nên về phòng ngủ rồi không? Từ Lệ vẫn giữ chủ trương không nên gấp gáp ập vào, để tránh phá hủy toàn bộ kế hoạch của Viên Mục Dã… Nhưng Đoàn Phong lại càng chờ càng bất an, luôn cảm thấy có thể sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Lúc này một chiếc xe rác chạy lướt qua bên cạnh bọn họ, một mùi tanh tưởi bay vào trong xe. Tiểu Lưu lập tức nhíu mày nói: “Sao lại tới lấy rác vào giờ này?!”
Tiểu Vương giải thích: “Ở mấy khu nhà như thế này, họ đều tới lấy rác vào nửa đêm. Anh cảm thấy hôi, chẳng lẽ chủ nhà không cảm thấy hôi hay sao? Ở đây toàn là chủ nhà có tiền có thế, đương nhiên không thể tới lấy vào ban ngày.”
Đang nói, chiếc xe rác kia lại chạy đến mấy căn biệt thự đằng sau nhà Tạ Chí Hồng thu gom rác trước, tóm lại là nó liên tục chạy vòng quanh chiếc xe nghe lén. Mà cái loại mùi hôi này cứ còn lưu lại mãi, không dễ dàng tan đi…
Cuối cùng, ngay cả Đoàn Phong cũng không chịu nổi, anh ta vừa muốn xuống xe hít thở không khí thì chiếc xe rác kia đã chầm chậm lái ra khỏi khu nhà… Lúc này mọi người mới có thể hít thở bình thường.
Sau khi bị xe rác quấy rầy, một tiếng động đột nhiên phát ra từ máy nghe lén, đoàn Phong lập tức vặn to âm thanh, nhưng bên trong lại truyền ra tiếng TV.
Lúc này, tất cả đều nhìn nhau, tự hỏi Viên Mục Dã đang làm gì bên trong?! Chẳng lẽ cậu không tìm thấy Triệu Sảng ở biệt thự nên lại chạy về phòng khách tầng trệt xem tivi?
Đoàn Phong nghe thêm một hồi rồi chợt thay đổi sắc mặt: “Không ổn, bên trong đã xảy ra chuyện rồi!”
Từ Lệ cảm thấy khó hiểu: “Sao anh dám chắc như vậy?”
Đoàn Phong không có lòng dạ nào mà giải thích, anh ta kéo cửa xe và chạy ra ngoài, đến khi bọn họ xông vào biệt thự thì phát hiện phòng khách nào có bóng dáng Viên Mục Dã, mà chỉ có thiết bị nghe lén và định vị tháo từ trên người cậu xuống.
Tim Từ Lệ lập tức lạnh ngắt, sau đó bọn họ lục soát khắp biệt thự từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, trừ bồn tắm trong phòng ngủ tầng một còn thừa một ít vệt đỏ ra, thì cả căn biệt thự không có lấy nửa bóng người.
Từ Lệ đơ mặt ra nói: “Không thể nào? Người chạy đi đâu rồi? Không phải là bị ma ám đấy chứ?!”
Đoàn Phong vẫn rất bình tĩnh, tìm thấy chiếc ghế dựa dùng để trói người và ống tiêm trên nền đất của phòng chứa đồ dưới tầng hầm, trong lòng anh ta có lẽ đã đoán được một chút. Vì vậy, anh ta lập tức nói với Từ Lệ: “Mau đi kiểm tra camera giám sát của khu nhà này, xem trong khoảng thời gian sau khi Viên đi vào biệt thự, có những chiếc xe nào đã từng qua lại ở gần đấy!”
Sau đó mọi người tìm đến văn phòng quản lý bất động sản ngay trong đêm, trích xuất toàn bộ camera giám sát xung quanh gần nhà Tạ Chí Hồng, kết quả lại phát hiện mặc dù quả thật có mấy chiếc xe đã từng đi ngang qua biệt thự nhà họ Tạ trong khoảng thời gian đó, nhưng chỉ là đi ngang qua, vốn không dừng xe lại.
Hơn nữa những chiếc này đều là xe riêng trong khu nhà, vào bên trong rồi vẫn không rời khỏi, đến bây giờ vẫn còn đỗ ở trong khu nhà! Lúc này Đoàn Phong đột nhiên trừng mắt, nói: “Là chiếc xe rác kia!!”
Từ Lệ lập tức bảo nhân viên bất động sản trích xuất tất cả video giám sát có chiếc xe rác chạy vào khu nhà, kết quả lại phát hiện lúc xe rác ngừng ở sau nhà Tạ Chí Hồng là ngay điểm mù của camera, căn bản không thấy rõ lúc ấy đã xảy ra chuyện gì ở cạnh xe.
Hơn nữa điều kỳ lạ nhất là chiếc xe rác này thu gom rác của mấy căn biệt thự đằng sau nhà Tạ Chí Hồng xong là lái thẳng đi luôn. Ngay cả nhân viên của văn phòng bất động sản cũng ngờ vực nói: “Hôm nay cái xe rác này làm sao thế nhỉ? Sao chỉ thu rác của nửa khu mà đã đi rồi?!”