Viên Mục Dã thấy thế bèn cười nói: “Khỏi cần khách sáo, nước là được rồi!”
Kết quả Đoàn Phong lại nói rất thô lỗ: “Cho tôi một tách Kim Tuấn Mi đi!”
Từ Lệ cũng không ngốc, anh ta biết Đoàn Phong đang bất bình vì việc mình thường xuyên sai việc Viên Mục Dã không công, anh ta bèn cười nịnh nọt: “Không ngờ hôm nay đội trưởng Đoàn cũng tới giúp, trong khoảng thời gian này đúng là đã vất vả cho Viên rồi. Chờ vụ án kết thúc, tôi sẽ mời mọi người ăn cơm!”
Vì trước đó Viên Mục Dã đã dặn đi dặn lại nên tất nhiên Đoàn Phong không thể tỏ ra nhỏ nhen quá mức, anh ta đành cười không thân thiện mà nói: “Không sao, mọi người đều là bạn, giúp đỡ nhau là điều nên làm!”
Viên Mục Dã vội vàng kéo đề tài về vụ án: “Anh Từ, phía Tiểu Lưu và Tiểu Triệu đã điều tra được gì rồi?”
Từ Lệ nói: “Bọn họ đã điều tra hết tất cả những ứng dụng mạng xã hội do Ngô Tịch Đình đăng ký bằng tên thật, muốn tìm hiểu xem có chỗ nào khác thường trước khi cô ta mất tích hoặc là qua lại thân thiết với ai không… Nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa tìm thấy manh mối nào có giá trị.”
Nói xong, Từ Lệ đưa một xấp tài liệu cho Viên Mục Dã: “Đây là toàn bộ hồ sơ của Ngô Tịch Đình!”
Viên Mục Dã nhận lấy rồi mở ra đọc, bên trong đều là lịch sử trò chuyện của cô ta trên các mạng xã hội, giống như Từ Lệ đã nói, không có chỗ nào không ổn cả…
Mãi đến khi Viên Mục Dã xem đến mấy tấm ảnh Ngô Tịch Đình đăng lên mạng, cậu bỗng bị một vật trang sức trên túi xách của Ngô Tịch Đình thu hút, đó là một chiếc vòng Mobius được chạm khắc bằng gỗ đàn hương đỏ!
Viên Mục Dã nhanh chóng lấy chiếc vòng trên người mình ra để so sánh, gần như giống y đúc… Tiếp đó cậu lại nhờ Từ Lệ tìm những hình ảnh của hai nạn nhân khác đăng trên mạng khi còn sống. Sau khi kiểm tra cẩn thận, cậu phát hiện trước ngực Thích Hải Sương đeo một cái vòng Mobius tương tự, mà móc điện thoại di động của Mộc Thủy Thủy cũng có một chiếc!
Viên Mục Dã đột nhiên cảm thấy mình đã tìm ra mỗi liên hệ giữa những nạn nhân và Tạ Chí Hồng…
Xem qua hình ảnh, chiếc Mobius trên người Mộc Thủy Thủy được mài giũa thô nhất, sau đó chiếc trên người Thích Hải Sương rõ ràng đẹp hơn rất nhiều, tới chiếc của Ngô Tịch Đình thì chiếc vòng Mobius cũng đã có một chút mốc!
Nhưng tất cả vòng Mobius trong ảnh chụp đều không sánh bằng chiếc trong tay Viên Mục Dã, bởi vì bất kể là màu sắc hay chạm trổ, chiếc của cậu đều gần như hoàn hảo, đây chắc là tác phẩm thành công nhất của Tạ Chí Hồng…
Lúc này Từ Lệ và Đoàn Phong cùng xán lại gần, bọn họ liếc nhìn hình ảnh rồi lại nhìn món đồ chơi trong tay Viên Mục Dã, cả hai cùng đồng thanh hỏi: “Thứ này ở đâu ra vậy?!”
Viên Mục Dã trả lời đúng sự thật: “Là Tạ Chí Hồng cho tôi…”
Từ Lệ cầm lấy chiếc vòng Mobius từ trên tay Viên Mục Dã, ngắm nghía kỹ rồi nói: “Thằng nhãi đó tặng cho mỗi nạn nhân một cái, bây giờ lại tặng cho cậu một cái… Viên này, gã có ý đồ với cậu đấy!”
Ai ngờ Đoàn Phong giật lấy chiếc vòng trong tay Từ Lệ, sau đó quan sát cẩn thận cả buổi mới nói: “Chó má, rõ ràng đây là cùng một cái với cái trong ảnh mà?!”
Viên Mục Dã lấy lại so sánh cẩn thận với ảnh chụp, sau đó nói với vẻ mặt nghi ngờ: “Chỉ là tạo hình giống nhau thôi chứ nhỉ?”
Nhưng Đoàn Phong lại lắc đầu, nói: “Không sai đâu, đây là cùng một cái!”
Nói xong, Đoàn Phong rút ảnh của nạn nhân đầu tiên Mộc Thủy Thủy trong tệp hồ sơ ra: “Lúc hắn ta đưa cho cô gái này, vòng tròn này chỉ là hình dạng ban đầu!”
Tiếp theo Đoàn Phong lại rút ảnh của Thích Hải Sương ra: “Lúc đưa nạn nhân thứ hai lại chạm khắc tỉ mỉ thêm lần nữa, rõ ràng tay nghề của gã đã tiến bộ lên rõ rệt!”
Cuối cùng Đoàn Phong rút ảnh của Ngô Tịch Đình ra: “Mà chờ đến khi gã đưa cho nạn nhân thứ ba, tay nghề của gã đã khá thuần thục!”
Viên Mục Dã nghe mà trợn tròn mắt, chẳng lẽ cái thứ nhỏ bé trong tay cậu được mài giũa ra bằng ba mạng người sao?!
Từ Lệ vội lắc đầu: “Không thể nào, nhà thằng nhãi đó rất giàu có, đâu đến mức phải lừa ba cô gái bằng cái vòng gỗ tồi tàn này?!”
Viên Mục Dã trầm giọng: “Ở trong mắt gã, đây không đơn giản là một cái vòng gỗ tồi tàn, nhất định là có ý nghĩa đặc biệt gì đó…”
Lúc này Từ Lệ liếc nhìn lịch sử di chuyển của Tạ Chí Hồng ngày hôm qua: “Gã đưa cậu đến khu công nghiệp kia làm gì?”
“Nơi đó là một xưởng làm việc của gã, tôi nghi ngờ Mộc Thủy Thủy bị giết hại ở đấy!” Viên Mục Dã trầm giọng nói.
Từ Lệ vội truy hỏi: “Vậy cậu có phát hiện được gì ở bên trong không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không có. Trông bề ngoài, nơi đó là một xưởng làm việc bình thường, nhưng có một cánh cửa sắt bị khóa rất đáng ngờ. Tuy nhiên Tạ Chí Hồng nói đó là nhà kho người khác thuê.”
Từ Lệ ngẫm nghĩ rồi nói: “Được, tôi biết rồi. Tôi sẽ tìm cơ hội vào xem! Đúng rồi, tôi thấy cậu đừng tiếp xúc với Tạ Chí Hồng nữa, đầu óc tên đó không bình thường, có thể là có mục đích gì khác nên mới tặng cậu cái vòng tồi tàn này!”
Viên Mục Dã nhìn về phía chiếc vòng Mobius, cậu cũng không nghĩ ra Tạ Chí Hồng đưa thứ này cho mình là muốn làm gì? Cậu đành nói qua loa với Từ Lệ: “Được, tôi biết rồi. Anh yên tâm đi, tôi hiểu mà!”
Lúc rời khỏi văn phòng của Từ Lệ, mặt Đoàn Phong viết đầy hai chữ không vui. Viên Mục Dã cười xòa, hỏi: “Không phải tôi đã đồng ý với Từ Lệ sẽ không tiếp xúc với Tạ Chí Hồng nữa rồi sao!?”
Đoàn Phong tức giận: “Tôi tin cậu cái con khỉ! Tôi còn không biết cậu chắc? Một khi trong lòng có chuyện không hiểu là cứ nhất quyết phải biết rõ ràng mới thôi!”
Viên Mục Dã cười không phản bác, cúi đầu nhìn chiếc vòng Mobius trong tay rồi thở dài, nói: “Tôi chỉ không muốn có thêm cô gái nào chết trong tay tên biến thái này nữa!”
Viên Mục Dã vốn tưởng rằng ngày hôm sau Tạ Chí Hồng vẫn sẽ liên hệ với mình, kết quả ngày hôm sau người gọi điện thoại tới lại là Triệu Sảng…
Qua điện thoại, đầu tiên cô ta hẹn Viên Mục Dã ra ngoài ăn cơm, nói hôm nay mình dọn dẹp đồ đạc, đột nhiên phát hiện một quyển nhật ký cũ của Thích Hải Sương, chắc là lúc trước không cẩn thận bị cô ta tưởng nhầm thành vở ghi chép trong lớp nên cầm đi trước khi Thích Hải Sương mất tích! Cô ta còn đọc thử nội dung bên trong, phát hiện Thích Hải Sương đã từng nhắc tới một người đàn ông trong nhật ký!
Thật ra lần trước Viên Mục Dã gặp mặt Triệu Sảng đã nhận ra cô ta rất có thiện cảm với mình, cho nên cậu vô thức không muốn gặp riêng Triệu Sảng cho lắm. Vì thế Viên Mục Dã gọi điện thoại kể chuyện này với Từ Lệ, nhờ anh ta liên hệ Triệu Sảng để lấy nhật ký của Thích Hải Sương về.
Đáng tiếc cố tình không khéo làm sao, cùng ngày, cha mẹ Thích Hải Sương từ quê lên để đối chiếu ADN, Từ Lệ bận bịu chuyện xác nhận thân phận của Thích Hải Sương nên bảo Tiểu Lưu đi gặp Triệu Sảng.