Viên Mục Dã cúi đầu nhìn núi thắt trên người mình: “Tôi đã từng nhìn thấy kiểu thắt nút này trên hồ sơ của những vụ án năm đó, trên người các nạn nhân đều có kiểu thắt dây thừng này, nút buộc phía trên giống y hệt như thế này... Nếu như tôi đoán không sai thì đây là cách thắt dây thừng riêng biệt của anh.”
Tạ Chí Hồng vỗ tay và cười: “Khả năng quan sát rất tốt nhỉ? Tôi thấy cậu hợp làm cảnh sát hơn đám Từ Lệ kia đấy... Đi nào, chúng ta nói chuyện chính trước, nói cho anh đây nghe xem chú làm sao đột nhiên xuất hiện được trong xe buýt, sau đó lại đột nhiên biến mất?”
Viên Mục Dã lắc lắc cái đầu nặng trĩu, sau đó lạnh lùng hỏi: “Anh đã làm gì nhóm Từ Lệ rồi?”
Tạ Chí Hồng cười khẽ, sau đó thờ ơ nói: “Chú muốn biết lần nào?”
Viên Mục Dã kinh ngạc: “Có ý gì?”
Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã không hiểu thì gật gù, nói: “Xem ra chú vẫn chưa biết chỗ đặc biệt của nơi này nhỉ? Nói cho chú biết, lần này bọn Từ Lệ đã bị tôi giết chết rồi, điểm khác biệt so với lần trước dùng súng chính là, lần này tôi dùng dây thừng siết chết từng tên một... Bởi vì khẩu súng kia đã bị cậu nhặt đi đưa cho chúng nó rồi.”
“Nói linh tinh, trên người họ có súng sao có thể để anh siết chết?” Viên Mục Dã hơi nghi ngờ.
Tạ Chí Hồng thở dài: “Đối với người biết rõ kịch bản sẽ phát triển theo hướng nào mà nói, muốn giết mấy người đó quá dễ dàng... bây giờ tôi chỉ hiếu kỳ làm thế nào mà cậu có thể rời khỏi nơi này? Chỉ cần cậu đưa tôi rời khỏi nơi này, có lẽ tất cả sẽ dừng lại.”
Viên Mục Dã hừ lạnh: “Tôi đến để cứu nhóm Từ Lệ, anh đã giết bọn họ rồi... tôi mang anh ra ngoài còn có ý nghĩa gì nữa?”
Tạ Chí Hồng dùng vẻ mặt chân thành, nói: “Đương nhiên là có ý nghĩa, cậu đừng quên tôi là người giết bọn họ, chỉ cần tôi rời khỏi nơi này, vòng lặp tiếp theo bọn họ sẽ không gặp phải tôi nữa, đương nhiên có thể sống sót!”
Mặc dù lời Tạ Chí Hồng nói rất có lý, nhưng Viên Mục Dã không tin một từ nào, bởi vì cậu thấy, nhóm Từ Lệ có thể đi vào nơi này rõ ràng cũng có điểm bất thường, đặc biệt là tin nhắn nặc danh kia.
Đầu tiên Tạ Chí Hồng đang là tội phạm bị truy nã bỏ trốn, cho dù có người nhận ra hắn thì cùng lắm đối phương chỉ báo cho cảnh sát khu vực biết hành tung của hắn, làm sao lại biết chính xác phải báo cho Từ Lệ đã phụ trách vụ án này từ mấy năm trước được?
Điều này chứng minh kẻ gọi cuộc điện thoại ấy biết rõ cả Từ Lệ lẫn Tạ Chí Hồng... Thậm chí hắn còn biết rõ sau khi nhận cuộc điện thoại này Từ Lệ nhất định sẽ chạy đến Bắc Nham.
Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã không nói gì thì hung dữ bảo: “Cậu nên nghĩ cho kỹ, ngay cả cảnh sát tôi cũng dám giết chứ đừng nói gì là một người bình thường. Chỉ cần cậu dẫn tôi ra khỏi nơi này... cậu, tôi, bốn người cảnh sát Từ, chúng ta đều có thể còn sống nguyên vẹn rời khỏi đây, nếu không đừng trách tôi đồng quy vu tận với các người!”
Viên Mục Dã cười: “Anh không dám giết tôi đâu, nói thật cho anh biết, tôi là người duy nhất có thể đưa anh ra khỏi nơi này... Nhưng điều quan trọng là anh phải cam tâm tình nguyện, nếu không cho dù anh không giết ẩn số là tôi, thì anh cũng vĩnh viễn không thể rời khỏi nơi này được.”
Nét mặt Tạ Chí Hồng biến sắc, mắt hắn đảo vòng quanh, sau đó đổi khuôn mặt khác, nói: “Tôi cũng biết người anh em có bản lĩnh này, cậu nói đi, muốn làm thế nào cậu mới đồng ý đưa anh đi?”
Viên Mục Dã nhìn sợi dây thừng trên người mình: “Để tỏ lòng thành, có phải anh nên tháo dây cho tôi trước không?”
Tạ Chí Hồng rõ ràng hơi do dự, Viên Mục Dã thấy thế thì khinh miệt nói: “Sao thế? Ngay cả mấy cảnh sát anh còn hạ được, chẳng lẽ lại sợ một người bình thường như tôi sao?”
Mắt Tạ Chí Hồng đảo quanh, sau đó cười nói: “Người anh em sao lại nói vậy, là do bọn họ muốn giết tôi, mà cậu lại có thể cứu mạng tôi, sao có thể giống nhau chứ?”
“Biết không giống còn không nhanh tháo dây trói, tôi có một thói xấu là thích ăn mềm không ăn cứng...” Viên Mục Dã trầm giọng nói.
Có lẽ nhìn Viên Mục Dã quả thật có dáng vẻ vô hại, cuối cùng Tạ Chí Hồng vẫn tháo sợi dây thừng trên người cậu ra... sau khi hoàn toàn tự do, Viên Mục Dã sờ lên gáy mình, mặc dù không chảy máu nhưng cũng nổi một cục to đùng.
Tạ Chí Hồng vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi người anh em, vừa rồi anh ra tay hơi nặng, cũng tại anh sợ hãi thôi, bây giờ chúng ta đi nhanh đi!”
Viên Mục Dã hừ một tiếng: “Nghĩ gì thế? Anh cho rằng tôi đi tới đi lui dễ dàng như vậy sao? Còn phải chờ thời cơ... Hơn nữa, đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ tình hình nơi này, sao có thể tùy tiện đưa anh đi chứ?”
Tạ Chí Hồng nóng lòng nói: “Người anh em ạ, nghe anh nói đi, nơi này không phải là nơi nên ở lâu! Mặc dù anh không đọc nhiều sách, nhưng có thể nhìn ra nơi này không bình thường, chúng ta vẫn nên sớm thoát thân thôi!”
Không ngờ, trong lúc hai người đang nói chuyện đột nhiên nghe thấy một tiếng nổ lớn, âm thanh này rất quen thuộc với Viên Mục Dã, cậu lập tức ngẩng đầu và nhìn thấy có mấy người đang rơi từ bên trên xuống, nhưng khi họ rơi được nửa đường thì ở giữa không trung xuất hiện một vầng sáng cực mạnh, bọc mấy người đó ở bên trong, hiện tượng vô cùng quái dị...
Trong lúc Viên Mục Dã không nhìn rõ “Hiện tượng kỳ lạ” trên đầu là chuyện gì, thì vầng sáng kia đột nhiên biến mất, những người ở trong vầng sáng đó bay ngang qua thung lũng rơi vào trong dòng sông kia.
Cùng lúc đó một chiếc xe buýt từ trên trời rơi xuống, hợp làm một cùng với chiếc xe bị thiêu rụi dưới đáy vực, lại lần nữa xuất hiện tình trạng bốc cháy rồi nổ tung...
Viên Mục Dã chạy nhanh đến, cậu biết lần này không phải là ảo cảnh, mình có thể chạm vào những hành khách kia, nên cậu muốn nhân lúc xe còn chưa bốc cháy nổ tung cứu được ai thì cứu!
Không ngờ khi Viên Mục Dã chạy đến trước xe buýt, gầm xe đã có ngọn lửa bùng lên, lúc này xe đã bị rơi đến biến dạng nghiêm trọng, chờ đến khi Viên Mục Dã vất vả đạp được cửa xe ra, thì trong xe đã bị lửa bao kín!
Đến tận khi cậu bị Tạ Chí Hồng kéo ra xa, mới bất lực nhìn những người trên xe, lòng đầy tiếc nuối...
“Thời gian đến trước thời hạn!” Tạ Chí Hồng nói.
Đúng như vậy... Viên Mục Dã cũng chú ý đến điểm này, lần này thời gian bốc cháy và phát nổ của chiếc xe đã nhanh hơn lần trước mấy phút, chính vì mấy phút này mà Viên Mục Dã không thể cứu được bất cứ hành khách nào.
Lúc này tiếng kêu thảm thiết từ trong xe vang lên không dứt, Viên Mục Dã thực sự không chịu nổi nữa, đành phải quay người rời đi, muốn đến cạnh sông cứu đám Từ Lệ...