Khi Viên Mục Dã quay đầu lại nhìn về phía con sông, cậu giật mình phát hiện rõ ràng lúc trước con sông không ở vị trí này, sao chỉ trong chớp mắt đã chạy đến chỗ không xa sau lưng họ thế?
Viên Mục Dã sửng sốt vài giây rồi nghĩ tới việc đi cứu người, kết quả Tạ Chí Hồng lại giữ chặt cậu: “Không sao đâu, tự bọn họ sẽ lên bờ… Không tin thì cậu đợi lát nữa sẽ biết!”
Viên Mục Dã nửa tin nửa ngờ nhìn xuống sông. Con sông lớn đẩy đám Từ Lệ lên trước từng chút một, mà bãi sông nơi con sông lớn đi qua lại vô cùng khô ráo, không để lại dù chỉ một vệt nước.
Cùng lúc đó, một vài vật phẩm lần lượt xuất hiện trên bờ sông, trong đó có khẩu súng lục mà Viên Mục Dã nhìn thấy trước đó… Tất nhiên khẩu súng này không thể rơi vào tay Tạ Chí Hồng, vì thế cậu giành trước một bước, bước đến nhặt khẩu súng lục lên.
Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã lại nhặt được khẩu súng lục lần nữa, vẻ mặt lập tức cảnh giác, sợ cậu sẽ giơ lên bắn cho mình một phát bất cứ lúc nào. Nhưng Viên Mục Dã vốn không liếc nhìn Tạ Chí Hồng lấy một cái, cậu chỉ kiểm tra sơ số đạn trong băng, sau đó giắt súng bên hông: “Giờ nên kể cho tôi nghe toàn bộ sự việc mà anh biết đi, tôi không tin đám Từ Lệ sẽ chạy đến đây bắt anh mà chẳng có nguyên do gì đâu!”
Sắc mặt của Tạ Chí Hồng hơi thay đổi, có lẽ hắn không ngờ Viên Mục Dã lại khó chơi thế. Hắn do dự một lát rồi mới trầm giọng hỏi: “Cậu có ý gì?”
Viên Mục Dã hừ lạnh: “Biết vụ án năm đó do Từ Lệ phụ trách, lại có thể gọi chính xác tới số điện thoại ở văn phòng của anh ấy… người tố cáo nặc danh kia chính là anh đúng không?”
“Tôi không biết cậu đang nói gì cả!” Tạ Chí Hồng ngoảnh đầu sang một bên, cố tình lảng tránh ánh mắt của Viên Mục Dã.
Thấy thế, Viên Mục Dã tiếp tục nói: “Lúc trước tôi còn cảm thấy hơi lạ, nếu chỉ là người tố cáo bình thường tại sao không báo cho cảnh sát địa phương mà cố tình muốn bỏ gần tìm xa, gọi cho Từ Lệ? Hiện giờ nghĩ lại, chắc hẳn anh là người đầu tiên bị nhốt trong vòng lặp này phải không? Để mình có thể thoát thân, anh mới kéo Từ Lệ vào!”
Tạ Chí Hồng đau khổ ôm lấy đầu: “Tôi cũng bất đắc dĩ nên mới làm như vậy. Tôi có thể gọi điện thoại cho ai được chứ? Cậu cũng biết hoàn cảnh của tôi rồi đấy, họ hàng và bạn bè vừa nghe thấy tôi là cúp máy ngay, tôi cũng chẳng còn cách nào khác mới nghĩ đến Từ Lệ!”
Hóa ra ngay từ đầu đúng là chỉ có một mình Tạ Chí Hồng bị nhốt trong vòng tuần hoàn vô hạn này. Mỗi ngày hắn đều phải chịu đựng cái chết của mình một lần, mặc dù rõ ràng hắn biết tiếp theo sẽ xảy ra điều gì nhưng không hề có cách nào thay đổi được tất cả…
Mãi đến một lần hắn đột nhiên nghĩ ra rằng nếu kéo thêm một người nữa vào, có phải có thể phá vỡ tình trạng khó khăn trước mắt hay không? Vì thế hắn bèn gọi điện thoại tố cáo nặc danh cho Từ Lệ, tự mình tố cáo tung tích của mình để dụ đám Từ Lệ cắn câu.
Có lẽ Tạ Chí Hồng không biết người khác, nhưng hắn hiểu rất rõ Từ Lệ. Năm xưa chính Từ Lệ là người bám mãi hắn không chịu buông tha, cho nên chỉ cần Từ Lệ biết tung tích của hắn thì chắc chắn sẽ tìm tới ngay.
Sự việc cũng phát triển theo đúng hướng Tạ Chí Hồng đoán. Sự tham gia của nhóm Từ Lệ quả thật đã phá vỡ cục diện vốn có, nhưng hắn không ngờ, bản thân mình bày mưu đặt kế hết mọi bề, còn vào bến xe cố ý dụ nhóm Từ Lệ đến khúc cua Quỷ Kiến Sầu, cuối cùng kết quả lại là, vòng lặp của hắn đã ngừng thật, nhưng hắn cũng bị nhốt trong không gian này mãi mãi...
Nói tới đây, Tạ Chí Hồng còn sợ Viên Mục Dã không tin nên chỉ một ngón tay vào con sông đối diện: “Trong bốn người họ, tên cao to kia bò lên bờ trước tiên, sau đó là Từ Lệ, tiếp theo là người gầy mặc áo thun sọc, cuối cùng là thằng nhóc hơi béo kia… Tôi đã nhìn tất cả những điều này không biết bao nhiêu lần rồi.”
Viên Mục Dã quay đầu nhìn xuống dưới sông thì thấy quả nhiên bốn người Từ Lệ bò lên bờ theo đúng thứ tự mà Tạ Chí Hồng nói. Nhưng như vậy cũng chỉ có thể chứng minh Tạ Chí Hồng đã xem cảnh này vô số lần chứ không thể chứng minh tính chân thật trong lời nói của hắn.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã vặn hỏi lạnh tanh: “Nói cách khác, anh xem bao nhiêu lần rồi giết bọn họ bấy nhiêu lần đúng không?”
Nghe vậy, ánh mắt Tạ Chí Hồng hơi u ám: “Cũng không thể hoàn toàn trách tôi, dù sao bọn họ vẫn sẽ sống lại một lần nữa, không thử thì làm sao biết cách này có được hay không?”
Viên Mục Dã nghe cái lý do thoái thác nửa thật nửa giả của Tạ Chí Hồng, cậu cần phải phân tích ra một vài manh mối có ích trong đó. Đầu tiên cậu cho rằng Tạ Chí Hồng nói ngay từ đầu mình cũng bị nhốt lại là sự thật, nếu không hắn sẽ không cần phải ăn no rửng mỡ mà gọi điện thoại cho tay cảnh sát luôn muốn bắt mình.
Đúng như lời Tạ Chí Hồng nói, sau khi nhóm Từ Lệ bị kéo vào thì lập tức rơi vào vòng lặp vô hạn, còn bản thân Tạ Chí Hồng lại ngừng tuần hoàn, nhưng cũng không thể thoát khỏi đây…
Như vậy chứng minh điều gì? Chứng minh rằng hắn cũng chưa tìm được nguyên nhân căn bản mà không gian này tồn tại. Viên Mục Dã đoán có lẽ mọi chuyện có liên quan đến vầng sáng khi nhóm Từ Lệ rơi xuống, có lẽ thứ kia chính là nguồn gốc vấn đề. Có điều cho tới bây giờ cậu vẫn chưa rõ vầng sáng quái lạ kia rốt cuộc là thứ gì.
Tuy nhiên có thể chắc chắn một điều rằng, dù Tạ Chí Hồng hay bốn người Từ Lệ, thậm chí bao gồm cả những người ở trong chiếc xe buýt kia… lý do bọn họ ở trong hai không gian song song là bởi vì tất cả bọn họ đều đã từng bị vầng sáng đó bao bọc.
Mà hình như tình huống của hành khách trong xe buýt khác với nhóm người Từ Lệ. Mặc dù những hành khách đó cũng xuất hiện ở trong hai không gian, nhưng lại không bị nhốt ở đây. Số phận của bọn họ như đã bị bấm tạm dừng. Bất kể sau này có bao nhiêu người bước vào đều không thay đổi được kết quả một tốp trong bọn họ bị thiêu sống, còn một tốp khác may mắn sống sót.
Viên Mục Dã thầm hiểu rõ, sự xuất hiện của cậu không thay đổi được kết cục của 15 người kia, nhưng lại có thể thay đổi kết cục của nhóm Từ Lệ, bởi vì bốn người bọn họ mới là người bị ép kéo vào trong vòng tuần hoàn này…
Tuy nhiên bây giờ còn có một vấn đề chưa làm rõ, đó là rốt cuộc hai tin nhắn kia do ai gửi? Ngay khi Viên Mục Dã chìm trong suy nghĩ sâu xa, trong lúc vô tình cậu quét mắt sang thì thấy Tạ Chí Hồng dường như đang nhặt một thứ gì đó lên khỏi mặt đất.
Lúc này Viên Mục Dã giả vờ nhìn giờ, nhưng thật ra là quan sát Tạ Chí Hồng ở bên cạnh đang làm gì bằng màn hình của đồng hồ thông minh… Kết quả cậu phát hiện đối phương đang cầm điện thoại di động của Từ Lệ!
Nhất thời Viên Mục Dã đã hiểu, hóa ra tin nhắn thứ nhất là do Tạ Chí Hồng gửi cho cậu vào ngay lúc này, hoá ra cũng là cái đồ chết bầm này kéo mình vào! Chẳng qua thời gian và cách thức Viên Mục Dã đi vào khác với tất cả bọn họ mà thôi…
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã cũng không khách sáo với Tạ Chí Hồng nữa. Cậu rút súng lục ra nhắm thẳng vào Tạ Chí Hồng: “Anh làm gì đấy?”