Ba chiếc xe khác và một chiếc xe máy nằm la liệt bên cạnh. Viên Mục Dã vội chạy lại kiểm tra xem có ai trên xe không, nhưng chỉ thấy một số vết máu trên ghế lái của một chiếc xe địa hình màu trắng mà chẳng thấy một ai bị mắc kẹt.
Theo lý mà nói, sau khi xe rơi xuống cũng không bị nổ, cho dù tài xế và tất cả hành khách đều gặp nạn, nhưng cũng đâu thể không tìm thấy xác? Ngay sau đó Viên Mục Dã phát hiện một số vệt kéo lê trên mặt đất, xem ra đây chắc là lý do không thấy bọn họ…
Viên Mục Dã đi theo vệt kéo lê trên mặt đất, phát hiện không gian đáy hố cũng rất lớn, mỗi đầu đều có một cửa động rất to. Hai cửa động xuất hiện ắt hẳn chính là nguyên nhân đường bị sụp, chỉ có điều nhất thời Viên Mục Dã vẫn chưa nhận ra nó do tự nhiên hình thành, hay là nhân tạo.
Đúng lúc này, Viên Mục Dã nhìn thấy dưới mặt đất có từng đống đồ bị đốt trụi. Cậu ngồi xổm xuống cẩn thận xem xét, phát hiện đây là ngọn nguồn của mùi hôi… Cậu rút con dao quân dụng mang theo người và gảy đống than cốc trên mặt đất kia, phát hiện có một số xương động vật nhỏ bên trong.
Viên Mục Dã cẩn thận phân biệt cả buổi cũng không biết đây là xương của con gì, nhưng xét theo số lượng than cốc trên mặt đất, quy mô quần thể của sinh vật này hẳn là không nhỏ…
Ngay sau đó cậu bỗng nghĩ đến chuyện lúc trước đã từng nhìn thấy dưới đáy hố có ánh lửa, chắc hẳn là Trương Khai dùng súng phun lửa thiêu chết mấy thứ này… Như vậy xem ra, chẳng những thứ này có số lượng khổng lồ, mà còn có sự hung hãn nhất định.
Nghĩ đến đây Viên Mục Dã càng lo lắng cho hai người Đoàn Phong hơn, cậu cất tiếng gọi nhỏ trong bóng tối: “Đội trưởng Đoàn? Trương Khai?!” Nhưng trừ tiếng nước tí tách ra, nơi này không còn bất cứ âm thanh gì khác.
Viên Mục Dã liếc nhìn trên đỉnh đầu, đoán có lẽ còn phải đợi một lúc nữa Tằng Nam Nam mới xuống dưới được, vì thế cậu quyết định không đợi nữa mà một mình dấn thân vào trong bóng tối…
Có lẽ do đang ở dưới lòng đất, xung quanh lại tối om om, cho nên Viên Mục Dã cảm thấy dường như năm giác quan của mình nhanh nhạy hơn một chút so với lúc ở trên. Cậu vừa đi vừa nghe ngóng tiếng động xung quanh, đồng thời cũng cẩn thận nhìn dưới chân, cố gắng không để phát ra âm thanh quá lớn.
Ai ngờ đang đi tới, Viên Mục Dã chợt cảm thấy dưới chân càng ngày càng sình lầy. Khi nhìn xuống thì cậu thấy đất dưới chân đã chuyển từ đất khô thành nước bùn, hơn nữa chỗ nước bùn này còn phát ra ánh huỳnh quang màu xanh lục, thoang thoảng mùi hăng hắc, nhìn là biết không phải thứ gì tốt đẹp của thiên nhiên.
Lúc này Viên Mục Dã không khỏi cảm thấy may mắn, cũng may là khứu giác của cậu không nhạy lắm, nếu không thể nào cũng bị mùi xông cho đau cả đầu… Viên Mục Dã nhìn nước bùn dưới chân, suy đoán trước đây nơi này hẳn là một mạch nước ngầm, chỉ không rõ đường nước này được đào bằng tay hay do tự nhiên hình thành.
Sau đó cậu lại đi về phía trước một đoạn và phát hiện hình như xa xa phía trước có một người nằm giữa bùn. Viên Mục Dã mơ hồ nhìn thấy người nọ mặc đồng phục của đội cứu hộ nên vội vàng tiến lên kiểm tra. Kết quả, cậu lật người nọ lên xem và lập tức bị dọa sợ!
Toàn bộ khuôn mặt của người nọ đã bị thứ gì đó gặm sạch, lộ ra xương trắng hếu trông rất kinh khủng. Không phải Viên Mục Dã chưa từng thấy người chết, nhưng đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt như vậy trong tình huống chưa chuẩn bị tâm lý gì cả nên cậu bị kinh ngạc đến mức đổ mồ hôi lạnh.
Trước đó cậu nghe Mạnh Thư Viễn nói phía dưới còn ba thành viên của đội cứu hộ là Lý Gia Trạch, Lý Nham, Trần Cường, hiện giờ xem ra người chết trước mắt nhất định là một trong ba người này. Mặc dù trước khi xuống Viên Mục Dã đã đoán sẽ có người gặp nạn, nhưng cách chết kiểu này thật sự vượt xa tưởng tượng của cậu…
Viên Mục Dã bất đắc dĩ đứng lên, cậu biết giờ không phải lúc để mủi lòng thương xót, bởi vì phía trước vẫn còn người đang chờ mình. Cậu cũng hiểu tại sao Trương Khai và Đoàn Phong chỉ đưa Trương Vĩ lên, có lẽ lúc ấy bọn họ đã cố gắng hết sức rồi.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bất giác nắm chặt súng phun lửa trong tay, đề phòng loại sinh vật không rõ nào đó sẽ bất ngờ nhảy ra từ bóng tối.
Bùn lầy dưới chân càng ngày càng nhiều, dấu vết kéo lê cũng dần biến mất. Nhưng đối với Viên Mục Dã mà nói, có những dấu vết kéo lê này hay không cũng không thành vấn đề, bởi trong thâm tâm cậu biết cho dù những người bị mất tích còn sống hay đã chết, họ đều ở đằng trước...
Trên thực tế, nếu là trước kia, Viên Mục Dã vốn chẳng cần đi đến trước mặt người vừa nãy cũng đã có thể ngửi thấy mùi máu tanh tản ra từ anh ta, nhưng hiện giờ cậu lại chẳng ngửi được gì cả, nên tất nhiên cũng sẽ không nhạy cảm với máu nữa. Chỉ là hiện giờ cậu cũng không rõ sự thay đổi này rốt cuộc là tốt hay xấu.
Ngay lúc Viên Mục Dã hơi phân tâm, cậu đột nhiên nghe thấy cách đó không xa vang lên tiếng bì bõm. Mặc dù trong lúc nhất thời cậu không thể phân biệt cụ thể do thứ gì vọng lại, có điều xét theo mật độ thì chắc chắn không phải tiếng bước chân người.
Nhưng điều khiến Viên Mục Dã cảm thấy kỳ lạ là ngay khi những âm thanh đó sắp sửa đến gần, tất cả đều đột nhiên biến mất… Đáng tiếc phạm vi chiếu sáng của đèn mỏ trên đầu cậu có hạn, không thể nhìn thấy rõ rốt cuộc thứ gì ẩn trong bóng tối.
Viên Mục Dã do dự một chút rồi giơ tay tắt đèn đi, mà khi xung quanh chìm vào bóng tối, cậu lại thấy rõ ràng cách đó không xa có trăm ngàn cặp mắt màu đỏ đang nhìn chằm chằm vào mình…
Viên Mục Dã cảm thấy da đầu râm ran, xem ra cậu đã gặp được thủ phạm ăn mất khuôn mặt của nhân viên cứu hộ kia rồi. Trông độ lớn của con mắt thì có vẻ kích thước của loài sinh vật này không lớn lắm, đáng sợ là số lượng nhiều một cách kinh ngạc!
Cũng may Viên Mục Dã còn có súng phun lửa, vì thế cậu mở đèn lên lần nữa, sau đó mạnh dạn tiếp tục đi về phía trước… Sở dĩ phải bật đèn trở lại là vì Viên Mục Dã chỉ sử dụng được súng phun lửa khi nhìn rõ rốt cuộc đối phương là thứ gì, nếu không phun lửa lung tung trong bóng tối có thể sẽ làm những người sống sót bị thương.
Cũng không biết tại sao, Viên Mục Dã đi lên trước vài bước thì phát hiện, dù mấy thứ kia tụ tập ở không xa đằng trước, nhưng chúng luôn giữ một khoảng cách nhất định với cậu, cho nên bất kể cậu đi như thế nào, những thứ đó sống chết cũng không lọt vào tầm chiếu của đèn mỏ…
Ban đầu Viên Mục Dã còn tưởng rằng mấy thứ này sợ ánh sáng nên cậu thử tắt đèn mỏ trên đỉnh đầu đi rồi bước nhanh lên trước mấy mét, sau đó lại nhanh chóng bật đèn lên. Nhưng trước mắt cậu, ngoại trừ vết tích dày đặc do bùn lầy để lại thì vẫn chẳng có đến một sợi lông nào.
Sau nhiều lần thử nghiệm, Viên Mục Dã có thể chắc chắn rằng những thứ đó không phải sợ đèn, mà là súng phun lửa trong tay cậu…