Từ Lệ nghe vậy bèn bảo Viên Mục Dã tạm thời đừng suy nghĩ, tất cả cứ đợi đến lúc nhìn thấy Tạ Chí Hồng rồi lại tính tiếp. Bởi vì chỉ khi xác định được gã là hung thủ giết chết cô gái vô danh kia… thì việc điều tra kế tiếp mới là bắn tên có đích.
Cục Khai hoang là cơ quan phụ trách kiến thiết thủy lợi của nước S, với quyền hạn của Từ Lệ, anh ta nhanh chóng điều tra được tài liệu cá nhân của một Tạ Chí Hồng khác. Viên Mục Dã liếc mắt là nhận ra người đàn ông trong tấm ảnh chính là gã thư sinh đã đẩy cô gái vô danh xuống nước.
Sau khi được Viên Mục Dã khẳng định, Từ Lệ hơi giật mình hỏi: “Gã này đúng là Tạ Chí Hồng… Tên nhóc này điên rồi à? Có tương lai tốt đẹp như vậy mà không trân trọng, lại chuyên môn làm chuyện thất đức này?”
Căn cứ theo những gì ghi trên tài liệu, Tạ Chí Hồng từ bé đã có gia cảnh vượt trội, gia tộc của cha mẹ gã cũng có sức ảnh hưởng ở thủ đô, trong đó cũng có khá nhiều người có vị trí trên thương trường, chính trường, Tạ Chí Hồng từ bé đã thể hiện sự ưu tú về nhiều mặt, gã là đối tượng được gia tộc tập trung bồi dưỡng.
Hai năm trước Tạ Chí Hồng cưới một cô con gái nhà giàu, bây giờ đã có một cô con gái nhỏ đáng yêu… Cuộc sống hoàn hảo như vậy, đúng là khác biệt hoàn toàn với một Tạ Chí Hồng khác.
Viên Mục Dã và Từ Lệ nhìn tư liệu của Tạ Chí Hồng mà cảm thấy bồn chồn, không biết gã này giết người vì điều gì? Thậm chí Từ Lệ còn nghĩ rằng dù gã trùng tên trùng họ với Tạ Chí Hồng đã bị anh ta bắn chết, thì bọn họ cũng không phải là cùng một loại người.
“Có khi chỉ là trùng hợp thôi, dù gã có giết cô gái vô danh kia, nhưng chắc không liên quan đến vụ án của Mộc Thủy Thủy đâu.” Từ Lệ đưa ra ý kiến của mình.
Nhưng sự nghi ngờ trong lòng Viên Mục Dã cũng không hề giảm đi khi nhìn hoàn cảnh ưu việt của đối phương, cậu suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Chưa nói đến việc gã có quan hệ với Mộc Thủy Thủy hay không, mà hãy bàn tại sao gã lại muốn giết cô gái vô danh kia?”
Từ Lệ khẽ hừ một tiếng: “Còn vì cái gì nữa? Giết vì tình thôi mà, loại có gia thế như gã chắc chắn có yêu cầu rất cao đối với một nửa còn lại của mình, không những phải đẹp mà còn phải môn đăng hộ đối. Người trẻ tuổi mà, ai không thích gái đẹp chứ? Đúng là nắm được trong tay nhưng lại không thể lấy về nhà, muốn chia tay nhưng lại phát hiện đối phương cũng không phải loại hiền lành gì, căn bản là không dễ vứt bỏ, vì vậy mà nảy sinh ý muốn giết người, trực tiếp giết người rồi giấu xác chứ sao.”
Viên Mục Dã nghe xong mà chỉ biết cười bất đắc dĩ: “Cảnh sát Từ à, anh xem nhiều phim truyền hình máu chó quá đấy hả? Chia tay thôi mà, đâu cần đến mức giết người chứ? Kể cả bị cha mẹ trong nhà biết thì cùng lắm chỉ la mắng vài câu thôi. Giết người? Một khi bị bắt… thì không phải thân bại danh liệt đơn giản như vậy đâu.”
Từ Lệ gãi đầu: “Vậy theo cậu tại sao gã này lại muốn giết cô gái vô danh kia?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không biết, nhưng trực giác nói cho tôi rằng gã có lý do bắt buộc phải giết… Như vậy đi, anh tìm cớ dẫn tôi đi gặp Tạ Chí Hồng này trước đã, để xem gã có phản ứng gì về thi thể bị dìm ở đập chứa nước không.”
Từ Lệ cau mày hỏi: “Làm như vậy chẳng phải sẽ đánh rắn động cỏ à?”
Viên Mục Dã cười: “Vấn đề là con rắn này giấu quá bí ẩn, căn bản không hề thò đầu ra, vì vậy phải động một chút cỏ mới khiến gã có hành động…”
Sáng hôm sau, Từ Lệ dùng lý do điều tra tình huống đập chứa nước ba năm trước mà đi đến Cục Khai hoang Nông nghiệp thủ đô và tìm được Tạ Chí Hồng hiện giờ đã là lãnh đạo một phòng nào đó… Gã cũng cảm thấy hơi giật mình khi Từ Lệ và Viên Mục Dã đến đây, nhưng đây chỉ là phản ứng của một người bình thường khi nghe được tin có vụ án dìm thi thể dưới đập chứa nước, vì vậy nhìn từ bề ngoài không có bất kỳ sơ hở gì.
Từ Lệ theo thông lệ hỏi Tạ Chí Hồng một chút chuyện khi gã thực tập ở đập chứa nước Bắc Sơn, gã có ấn tượng gì đối với những nhân viên ở đó, có ai có biểu hiện nào khác thường hay không?
Tạ Chí Hồng nghe xong suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Lúc đó tôi vừa mới tốt nghiệp, không có kinh nghiệm làm việc gì, những người trong đồn đều lớn tuổi hơn tôi, bọn họ đều quan tâm tôi nên giao tiếp cũng coi như hòa hợp. Còn về chuyện có ai có hành động khác thường à… Tôi thật sự không nhớ rõ, dù sao cũng là chuyện của vài năm trước nên ấn tượng cũng không sâu.”
Trong quá trình Từ Lệ và Tạ Chí Hồng trao đổi, Viên Mục Dã luôn chăm chú quan sát thật kỹ mọi hành động của gã. Cậu phát hiện gã này có biểu hiện khiêm tốn lễ độ với người bề trên và cũng rất kính trọng những đồng nghiệp cũ, với xuất thân cộng thêm khí chất như vậy, thật sự là một người rất hoàn hảo.
Nhưng Viên Mục Dã không tin tưởng trên thế giới này có người nào hoàn hảo, cậu thà rằng nhìn thấy nhược điểm của mọi người chứ không muốn nhìn thấy một người mười phân vẹn mười đứng trước mặt mình… Bởi vì loại người toàn diện như vậy sẽ không thật sự hoàn hảo, đó chỉ là bọn họ giả vờ mà thôi.
Tạ Chí Hồng trước mắt chính là loại người như vậy, lòng người sâu như biển, ai mà biết được bên dưới biểu hiện hoàn mỹ này lại có một linh hồn bẩn thỉu đến mức nào?
Sau khi ra khỏi Cục Khai hoang Nông nghiệp, Từ Lệ cười hỏi Viên Mục Dã: “Sao rồi? Gã này có để lộ sơ hở nào không?”
Viên Mục Dã cười đáp: “Không có sơ hở chính là sơ hở lớn nhất… Nếu tôi là anh thì sẽ bí mật điều tra mọi chuyện của gã vào ba năm trước, quan hệ tốt với ai, đi lại gần với cô gái nào! Cô gái vô danh kia đã từng nói, ngày cô ta bị hại chính là ngày thứ một trăm quen Tạ Chí Hồng.”
Từ Lệ mở cửa xe: “Đúng thế, vậy trước tiên sẽ điều tra quan hệ xã hội của Tạ Chí Hồng vào ba năm trước!”
Chuyện tiếp theo phải do Từ Lệ và đồng nghiệp đi thăm dò, Viên Mục Dã cũng có việc của mình nên cậu bảo Từ Lệ đưa mình về số 54 trước, có tiến triển gì lại gọi cho cậu.
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã từ bên ngoài trở về, tò mò hỏi cậu đã tìm ra thân phận của cô gái vô danh và gã đàn ông phụ bạc chưa?
Viên Mục Dã cười nói: “Tạm thời chưa tìm được cô gái vô danh… Nhưng đã tìm được gã đàn ông phụ bạc đó rồi.”
Đoàn Phong gật đầu: “Nếu đã tìm được gã đàn ông phụ bạc, vậy muốn tìm được cô gái vô danh còn xa nữa sao? Quan hệ của hai người đó dù có giấu bí mật đến mức nào thì cũng có dấu vết để tìm ra.”
Viên Mục Dã đương nhiên đồng ý với quan điểm của Đoàn Phong, chỉ là đối với mấy người Từ Lệ mà nói, nếu muốn xác định thân phận cô gái vô danh đó vẫn cần một chút thời gian, bởi vì cậu luôn có cảm giác Tạ Chí Hồng là một gã khó đối phó.
Lúc tan việc, Viên Mục Dã tiện tay sửa soạn lại tư liệu trên bàn, trong lúc vô tình có một bức ảnh màu rơi ra, cậu cầm lên xem thì thấy là ảnh chụp của cô nhóc và mẹ mình chụp chung trong khách sạn ma quái trước đó.
Trong thời gian này, số 54 liên tục có các vụ án nên Viên Mục Dã suýt nữa quên mất chuyện này. Tìm người là thế mạnh của Từ Lệ, Viên Mục Dã quyết định chờ Từ Lệ giải quyết xong vụ này, cậu sẽ nhờ anh ta giúp đỡ tìm cô bé đáng thương kia.
Trong vài ngày sau đó, tối nào Từ Lệ cũng gọi điện báo cho Viên Mục Dã biết tiến triển của vụ án, nhưng tiếc là mọi chuyện đúng như Viên Mục Dã đã dự tính, việc điều tra không hề thuận lợi…