Tạ Chí Hồng cũng không trực tiếp trả lời vấn đề này, gã lục lọi trên người Viên Mục Dã để lấy ra chiếc vòng Mobius rồi bảo: “Chắc anh không phát hiện trong này có thứ khác…”
Tạ Chí Hồng nói xong thì đột nhiên đập chiếc vòng lên mặt bàn, cái vòng không hề có dấu vết ghép nối bỗng tách làm đôi rồi rơi ra một vật nhỏ sáng lấp lánh.
Viên Mục Dã hiểu ngay chuyện này là thế nào. Hóa ra Tạ Chí Hồng đã giở trò với cậu, gã đã đặt máy nghe lén trong thứ này! Viên Mục Dã dở khóc dở cười, cậu với Từ Lệ nghe lén và định vị Tạ Chí Hồng… Còn thủ đoạn đối phương càng cao hơn, gã trực tiếp nghe lén chính Viên Mục Dã.
Vậy tức là Tạ Chí Hồng đã biết toàn bộ kế hoạch của bọn họ sao? Những gì cậu ngụy trang trước đó hiển nhiên quá buồn cười, xem ra đẳng cấp của Tạ Chí Hồng cao một cách khác thường, đến cả Viên Mục Dã cũng bị trêu đùa đến chóng mặt…
Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã âm trầm không nói câu nào, gã bèn nhún vai rồi nói với giọng điệu quen thuộc: “Đừng tức giận nhé, anh cũng không phải người kém cỏi như vậy đúng không?”
Nếu không phải cơ thể Viên Mục Dã đang chẳng có tí sức lực nào, chắc cậu đã nhảy lên đấm gã một phát rồi! Nhưng trong tình thế bất lợi này cũng chỉ đành phải dùng đầu óc, Viên Mục Dã nhìn Tạ Chí Hồng rồi hỏi: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Đã biết là tôi đến điều tra cậu… vậy tại sao lại không né tránh cho đỡ bị nghi ngờ?”
“Làm như vậy rất chán đúng không? Trong cuộc đời này, tôi không gặp nhiều chuyện thú vị cho lắm, người thú vị lại càng ít, giờ hiếm hoi lắm mới gặp được cả hai, sao tôi có thể né tránh chứ?” Tạ Chí Hồng cười rất chân thành.
Trong lòng Viên Mục Dã biết rõ, trước khi mình hồi phục thể lực thì không thể để Tạ Chí Hồng tiếp tục giết người, cậu ổn định lại tâm thần rồi nói: “Được rồi, nếu cậu đã muốn chơi đùa thì tôi có thể chơi với cậu, nhưng cậu phải trả lời vài vấn đề của tôi trước.”
Tạ Chí Hồng hưng phấn dùng tay ra hiệu mời rồi nói: “Anh hỏi đi, tôi nhất định sẽ trả lời đầy đủ…”
“Cậu có quan hệ thế nào với gã Tạ Chí Hồng kia?” Viên Mục Dã hỏi bằng giọng nặng nề.
Tạ Chí Hồng lạnh lùng hừ một tiếng: “Anh nói tên ngu kia hả, hắn chỉ là thằng giúp việc thôi… đâu có xứng trùng tên họ với tôi.”
Viên Mục Dã nghe mà không hiểu: “Nếu hai người không cùng một cấp độ, vậy tại sao lại kết hợp với nhau?”
Sau đó Tạ Chí Hồng kể cho Viên Mục Dã nghe, lý do gã quen biết tên Tạ Chí Hồng kia là vì kẻ đó đã cướp mất con mồi của gã… Mục tiêu lúc đó của Tạ Chí Hồng là một cô gái tên Thẩm Vân, nếu như Viên Mục Dã không nhớ nhầm, cô gái tên Thẩm Vân này là người đầu tiên bị hại trong vụ án giết người hàng loạt.
Vào thời điểm ấy Tạ Chí Hồng mới vào đại học chưa lâu, rốt cuộc gã cũng có thời gian vài năm ngắn ngủi để thoát khỏi cha mình, cho nên trạng thái tinh thần của gã hoàn toàn thả lỏng trong thời gian đó.
Tạ Chí Hồng biết trong lòng mình say mê giết chóc, nhưng mấy năm qua gã chỉ ra tay với mấy con mèo con chó, vì vậy trong “thời gian thả lỏng” này, Tạ Chí Hồng muốn thử chuyện kích thích hơn nữa…
Thế là gã tìm kiếm mục tiêu trong số những nữ sinh ngưỡng mộ và cố ý tiếp cận mình, chờ cơ hội ra tay, mà Thẩm Vân chính là một người trong số đó… Thẩm Vân có dung mạo bình thường, các phương diện cũng không có gì nổi bật, nhưng cô gái này nhiều thủ đoạn, thường xuyên giở trò khôn vặt ở trước mặt Tạ Chí Hồng nhưng đều bị gã biết hết. Nhưng điều này không phải là lý do quan trọng nhất khiến cô ta trở thành con mồi của Tạ Chí Hồng.
Bởi vì quá thực dụng nên Thẩm Vân không có nhiều bạn bè, cha mẹ cô ta lại ở mãi tận quê nhà, đến vài tháng Thẩm Vân cũng chẳng liên lạc với họ một lần. Tạ Chí Hồng biết trong lòng Thẩm Vân khinh thường cha mẹ mình, vì vậy cô ta không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để được ở lại thành phố.
Điều này vừa vặn hợp với tiêu chuẩn của Tạ Chí Hồng, bởi vì người như vậy có mất tích thì trong thời gian ngắn cũng không ai để ý đến, thế là gã biểu hiện rất thân mật với cô ta khi chỉ có hai người, nhưng mỗi khi có người ngoài lại tỏ ra rất lạnh nhạt…
Đến tận lúc Thẩm Vân xảy ra chuyện cũng không ai biết cô ta có qua lại với Tạ Chí Hồng… Nhưng Tạ Chí Hồng không ngờ được là cô gái này cuối cùng lại không chết trên tay gã!
Lúc đó Tạ Chí Hồng dẫn Thẩm Vân đến một rừng cây ở ngoại ô để đi dã ngoại, vì đi hẹn hò với người đàn ông mà mình thích nên Thẩm Vân đương nhiên ăn mặc rất xinh đẹp. Sau khi hai người ăn nhẹ xong, Tạ Chí Hồng đề nghị vào rừng chơi trốn tìm…
Mặc dù cả hai đều là người trưởng thành nhưng Thẩm Vân cảm thấy đây có lẽ là tình thú giữa hai người yêu nhau, thế nên cô ta không nghĩ nhiều mà vui vẻ đồng ý. Ý định của Tạ Chí Hồng là ném Thẩm Vân vào rừng để dọa cô ta một chút, sau đó trò chơi mới chính thức bắt đầu.
Vậy mà khi Tạ Chí Hồng cảm thấy đã đến lúc nên đi tìm Thẩm Vân, gã lại phát hiện trong rừng có một vũng máu và một chiếc giầy trắng của Thẩm Vân. Mặc dù Tạ Chí Hồng đưa Thẩm Vân đến đây là vì muốn giết chết cô ta, nhưng đột nhiên bị người chen ngang thế này… Trong lòng gã đương nhiên thấy không dễ chịu.
Tạ Chí Hồng bèn lần theo vết máu đi về phía trước… Cuối cùng gã đi đến trước một cánh cổng xập xệ. Khi Tạ Chí Hồng đến nơi, Thẩm Vân đã bị bóp cổ chết, bên cạnh cô ta có một gã đàn ông da ngăm đen đang đứng.
Đầu tiên, Tạ Chí Hồng nhìn thoáng qua Thẩm Vân chết không nhắm mắt trên mặt đất, sau đó gã liên tục thở dài: “Anh ra tay nhanh quá đấy, tôi vừa rời đi một lát mà anh đã giết người rồi! Kết quả không quan trọng, quan trọng là quá trình, anh hiểu không hả? Anh thật là nhàm chán!”
Gã đàn ông kia bị Tạ Chí Hồng nói cho mà nghệt mặt ra, hắn không biết lai lịch của gã thư sinh này là thế nào, tại sao nhìn thấy mình giết người mà lại bình thản chẳng hề hốt hoảng, lại còn đứng đấy chê bai mình ra tay quá nhanh, không hưởng thụ được quá trình?
Lúc này Tạ Chí Hồng đi đến bên cạnh thi thể Thẩm Vân, gã ngồi xuống quan sát một lúc rồi nói: “Anh nhìn đi, cổ suýt nữa bị anh bóp gãy, giết một cô gái đâu cần dùng nhiều sức đến thế chứ?” Nói đến đây Tạ Chí Hồng bỗng hỏi đối phương: “Cô ta có kêu cứu trước khi chết không?”
Gã đàn ông mặt đen ngơ ngác gật đầu: “Có kêu, vừa cào vừa cấu…”
Tạ Chí Hồng nhìn thoáng qua gò má của gã đàn ông mặt đen đó rồi bảo: “Anh xong đời rồi, trên móng tay cô ta chắc chắn có ADN của anh… Cách xử lý kém như vậy mà không thấy ngại khi đi giết người à?”
Gã đàn ông mặt đen sửng sốt nghe Tạ Chí Hồng nói, vài lần hắn đã muốn giết người diệt khẩu, nhưng đồng thời cũng cảm thấy Tạ Chí Hồng nói rất có lý. Cuối cùng hắn đành ảo não hỏi: “Vậy cậu bảo bây giờ nên làm gì?”
Tạ Chí Hồng nhìn một lượt xung quanh căn nhà của gã đàn ông mặt đen, sau đó tiện tay giật một chiếc khăn lông đang treo trên tường xuống và bảo: “Đi tìm cho tôi một cái kìm đến đây!”