Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 2952 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 6
động phòng

❊ ❊ ❊

Nhạc Du Du vốn muốn ngăn cản động tác của Lãnh Hạo Nguyệt lại, tiếc rằng người này tâm trí tuy nhỏ, nhưng khí lực lại không nhỏ, ngay lúc hai người giằng co, chỉ nghe rẹt một tiếng, bộ hỉ phục đã vinh dự ra đi.

“Tiểu Du Du, Dật ca ca nói, đêm nay Hạo nhi có thể thân thân ngươi đó.” Lâm Hạo Nguyệt nói xong, không chờ Nhạc Du Du phản ứng lại, liền nằm lên trên thân thể của nàng, bắt đầu mút chặt miệng của nàng.

Nhạc Du Du triệt để bực bội, chuyện gì đây a? Nàng đang bị một tiểu hài tử phi lễ, hay là nàng hiếp râm anh bạn nhỏ này đây? Ai có thể nói cho nàng biết được không?

“Miệng của Tiểu Du Du thật ngọt.” Đúng lúc này, Lãnh Hạo Nguyệt bỗng nhiên ngẩng đầu, nụ cười rất là mị hoặc, “Giống như bánh hoa quế nha…” Nói xong, còn vươn đầu lưỡi liếm liếm miệng mình.

Tinh thần Nhạc Du Du không khỏi rung động, tiểu tử thực có tiềm chất làm “kẻ gây họa” quá xá, không khỏi âm thầm nuốt một ngụm nước miếng, thế nhưng, lý trí vẫn chiếm thượng phong, nếu thực sự muốn nàng cùng một nam nhân tâm trí chưa thành thục XXOO, Nhạc Du Du nàng vô luận như thế nào cũng không làm được, sau mười giây kinh ngạc, nàng thành công đẩy Lãnh Hạo Nguyệt ra.

“Tiểu Du Du sao vậy?” Lãnh Hạo Nguyệt nét mặt mê mang, trong đôi mắt to đầy sương, “Là không cần Tiểu Lục nữa hay sao?”

“Ách, không phải.” Nhạc Du Du bỗng nhiên cảm thấy chột dạ, hắn chỉ là một hài tử, đối với hắn như vậy dường như cũng quá nhẫn tâm, vội vàng vỗ bờ vai của hắn, “Tiểu Lục ngoan, ngoan ngoãn nằm ngủ nha, tỷ tỷ sẽ không rời bỏ Tiểu Lục…”

“Gạt người.”

“Ai gạt người là con chó nhỏ.” Nhạc Du Du không ngừng cười khổ.

“Thế nhưng, Dật ca ca nói rõ ràng, chỉ cần cưới vợ về thì có thể quang minh chính đại hôn nhau, sau đó cởi sạch quần áo, còn có thể sinh tiểu bảo bảo nữa…”

“Khụ khụ…” Nhạc Du Du sặc nước miếng, một lần nữa nàng khẳng định Trình Dật thực sự không phải là một gã tốt lành gì, vội vàng hôn nhẹ lên khuôn mặt tuấn tú của Lãnh Hạo Nguyệt, “Ngươi bây giờ vẫn còn nhỏ, chờ ngươi trưởng thành sẽ có tiểu bảo bảo…”

“Ngươi gạt người, Ngọc thúc nói ta đã hai mươi tuổi rồi nha.” Lãnh Hạo Nguyệt chu cái miệng nhỏ nhắn lên, không chịu buông thả.

Nhạc Du Du chỉ cảm thấy đau đầu, thật không biết nên trả lời như thế nào mới phải, cuối cùng đành phải hù dọa: “Tiểu Lục ngoan, ngoan ngoãn nằm xuống ngủ, nếu không, tỷ tỷ thật sự bỏ đi đó.” Sau đó, làm bộ ra vẻ tức giận, tiểu tử này nếu cứ tiếp tục mê hoặc như vậy, nàng thật sự sẽ phạm trọng tội a.

“Được rồi.” Cuối cùng thì lần này Lãnh Hạo Nguyệt cũng chịu thành thật, tuy rằng vẫn không cam lòng nhìn nàng, thế nhưng, không tiếp tục dây dưa đòi cởi sạch quần áo của Nhạc Du Du, mà cởi sạch quần áo của chính bản thân mình, sau đó mới chậm chạp leo lên giường, nằm xuống.(Bạch Anh: Chiêu thật độc, em cam bái hạ phong.)

Nhạc Du Du nhất thời cảm thấy tim đập nhanh lên, người này tuy rằng tâm trí nhỏ, nhưng cơ thể tuyệt đối không nhỏ, thậm chí hoàn mỹ hơn so với người bình thường, cứ như vậy, lỏa lồ trước mặt nàng, thật đúng là muốn khảo nghiệm ý chí của nàng.

Nhìn ánh mắt không biết nên làm thế nào của Nhạc Du Du, Lãnh Hạo Nguyệt giảo hoạt cười.

Mãi đến khi Lãnh Hạo Nguyệt chui vào trong chăn, Nhạc Du Du mới âm thầm thở ra một hơi, nhìn Lãnh Hạo Nguyệt gần như ngủ say, mới thở dài một tiếng: “Tiểu Lục a, nếu ngày nào đó tỷ tỷ thực sự nhịn không được, làm ra chuyện có lỗi với ngươi, ngươi đừng trách ta a.”

Lãnh Hạo Nguyệt đang nhắm mắt trong lòng hơi trầm xuống.

“Ai.” Nhạc Du Du xoa xoa má của Lãnh Hạo Nguyệt, “Sao ngươi lại xinh đẹp như vậy để làm gì? Nếu như ngươi bình thường, tỷ tỷ cũng đành chịu thiệt thòi, thế nhưng, ngươi còn nhỏ a… Tỷ tỷ không muốn lạt thủ tồi hoa a…” Giọng nói có hơi ảo não.

Lãnh Hạo Nguyệt hiểu được ý tứ của nàng, không khỏi cười thầm trong lòng, một chút cảnh giác vừa mới xuất hiện cũng biến mất không thấy.

Nhạc Du Du sau khi cảm thán xong. Lúc này mới giúp hắn kéo chăn, rồi nằm xuống, hôm nay áp lực thật lớn, nên chỉ một lát sau nàng liền ngủ say.

Mặt trăng ngoài cửa sổ tròn vằn vặt, trong phòng hồng hỉ chướng nội, Lãnh Hạo Nguyệt một tay chống đầu, nhờ ánh trăng nhìn nữ nhân đang say giấc bên cạnh, lúc này, nàng ôm chăn vào lòng ngực, chân còn lại gác lên phía trên, thấy vậy không khỏi cười, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua hai má mềm mại, sau đó dừng ngay cổ, nhẹ nhàng nắm lấy cần cổ trắng nõn kia, trong mắt lóe ra sát khí, thế nhưng, thoáng chốc biến mất…

Trong lúc ngủ mơ cảm thấy dường như có người đụng mình nên không thoải mái, không khỏi trở người, dường như mơ thấy gì đó, miệng lẩm bẩm, muốn nghe, nhưng lại không thể nghe rõ nàng đang lẩm bẩm điều gì.

Lúc này, gió lay ngoài cửa sổ.

Lãnh Hạo Nguyệt nhìn thoáng qua Nhạc Du Du đang ngủ say, điểm hai cái trên thân thể nàng (điểm huyệt đạo ấy mà), lúc này mới xoay người rời giường

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »