Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 2977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 94
bà mối tinh thần

❊ ❊ ❊

Nhạc Du Du đem chuyện tình việc chính mình gần đây đặc biệt có thể ngủ, thân thểhư hư thực thực, vì sợ Hạo nhi sẽ tìm tiểu thiếp mà đại bổ thân thể nói cho Thanh Thanh.

Kết quả là bị những người khác không cẩn thận nghe được, kết quả là ở trong thư phòng, Trình Dật cùng Hoa Hồ Điệp cũng không để ý hình tượng cười to ba ngày. Chỉ có Long Ngâm đến lúc này, chỉ hơi nhướng con mắt, bộ dáng như có điều suy nghĩ.

Lãnh Hạo Nguyệt còn lại là đầu đầy hắc tuyến.

“Du Du Đáng thương a.” Hoa Hồ Điệp biểu hiện đồng tình lắc đầu, “Mỗi đêm bị người ta điểm huyệt ngủ, thế mà còn tưởng rằng thân thể của bản thân bị hư …”

“Ai, là đủ đáng thương.” Trình Dật cùng Hoa Hồ Điệp nhìn nhau liếc mắt một cái, “Nếu có một ngày nàng biết chân tướng…” Nói, rồi liếc liếc mắt Lãnh Hạo Nguyệt một cái, “Không biết sẽ làm ra chuyện như thế nào đâu?”

“Rất đáng để chờ mong a…” Hoa Hồ Điệp cười dị thường quỷ dị.

Lãnh Hạo Nguyệt khóe miệng co quắp một chút, sau đó xoay người ra khỏi cửa thư phòng, hắn thực sự chịu không nổi hai người này.

Nhạc Du Du vốn có cho rằng Thanh Thanh sẽ cười nhạo nàng, không nghĩ tới nàng không chỉ không cười, còn chủ động đưa ra cách giúp nàng điều trị một chút, điều này làm cho Nhạc Du Du trong lòng vô cùng cảm kích, đối với nàng cũng cảm thấy vô cùng thân thiết.

“Vương gia, Phi Nhạn có thư đến.” Trong hoa viên phía sau, Ngọc thúc nhỏ giọng nói cho Lãnh Hạo Nguyệt, “Phương bắc bạo động, làm cho hoàng thượng rất tức giận, công khai chỉ trích thái tử làm việc bất cẩn, hôm qua, hắn đã khởi hành đến phương bắc, tự mình đi xử lý…”

Lãnh Hạo Nguyệt gật đầu, chuyện này cũng ở trong kế hoạch của hắn, tuy rằng việc này không thể làm dao động được Thái tử căn cơ, nhưng lại có thể cho năng lực làm việc của hắn bị nghi vấn, ít nhất, phụ hoàng đối với hắn đã là thất vọng rồi…

“Truyền lệnh cho Phi ưng, làm cho cho sự việc lớn hơn chút nữa.” Lãnh Hạo Nguyệt khóe miệng lạnh lùng nhếch lên, bạo động ở Phương bắc kia nguyên bản đều là do điều kiện gian khổ, bây giờ, thái tử chỉ có thể đem quân lương cho bọn họ, cho dù hắn không kích động, bạo động kia cũng sẽ là chuyện sớm hay muộn, nhìn cục diện rối rắm này thì xem Lãnh Huyền Nguyệt sắp xếp thế nào.

“Dạ.” Ngọc thúc gật đầu, còn muốn nói chút gì, nhưng thấy Nhạc Du Du đang cùng Thanh Thanh đi tới, trong nháy mắt ngậm miệng lại.

“Nương tử, Thanh Thanh.” Lãnh Hạo Nguyệt quay đầu lại trong nháy mắt trên mặt sớm đã khôi phục thành trạng thái ngây thơ cùng đơn thuần, thoáng cái liền chạy tới, nhào vào trong lòng Nhạc Du Du.

“Tướng công, có chuyện gì chứ?” Nhạc Du Du nhìn về phía Ngọc thúc gật gật đầu, sau đó sủng nịch vỗ vỗ đầu Lãnh Hạo Nguyệt, “Quy củ này có học giỏi hay không a?”

“Đang cùng Ngọc thúc nói chuyện phiếm.” Lãnh Hạo Nguyệt cười xán lạn không gì sánh được, “Hạo nhi học rất nghiêm túc, gần như đều nhớ kỹ mọi thứ.”

“Thật vậy chăng?”

“Không tin nàng có thể hỏi Ngọc thúc a…” Lãnh Hạo Nguyệt một bộ dạng tính toán kỹ càng…

“Bẩm vương phi, là thật, vương gia rất thông minh.” Ngọc Tuyền vội vàng hướng về phía Nhạc Du Du khom lưng thi lễ, trên mặt tràn đầy ý cười.

“Vậy là tốt rồi, buổi tối nương tử của của chàng là ta sẽ khao chàng một chút, tự mình xuống bếp.” Nhạc Du Du một tay vỗ ngực, “Cũng thuận tiện cám ơn Thanh Thanh mấy ngày này đã giúp thiếp điều trị thân thể.”

“Được nha.” Lãnh Hạo Nguyệt hài lòng vỗ tay kêu lên, “Thanh Thanh, ngươi biết không? Nương tử làm gì đó không ăn không được đâu.”

“Chị dâu, Thanh Thanh lại có lộc ăn.” Thanh Thanh hơi nở nụ cười, “Trách không được cha nuôi vẫn luôn nói, Hạo ca ca phúc khí rất tốt…”

“Hắc hắc, Thanh Thanh, ngươi nhưng đừng có nói như vậy, ai cưới ngươi mới là có phúc khí tốt.” Nhạc Du Du có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, lôi cánh tay Lãnh Hạo Nguyệt một chút, “Đúng hay không tướng công?”

“Uh.” Lãnh Hạo Nguyệt dùng sức gật đầu, “Nương tử nói đều đúng.”

Nhạc Du Du giống như thưởng cho hắn vỗ vỗ bờ vai của hắn.

Nhưng Thanh Thanh hơi cúi thấp đầu xuống: “Ta là người mù, ai sẽ nguyện ý lấya?”

“Ngươi yên tâm đi, việc này cứ để cho ta, sẽ tìm cho ngươi một phu quân thật tốt.” Nhạc Du Du vừa nghe xong, thì tinh thần của bà mối nhất thời xông ra, vỗ ngực ầm ầm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »