Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 2935 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Thoáng chốc đã trôi qua ba ngày.

Toàn thân Nhạc Du Du bủn rủn nằm trên giường, nhìn thấy mặt trời đã lên cao, không khỏi ảo não, chẳng hiểu vì sao, nàng rõ ràng quyết định nhất định phải “tấn công” tướng công, nhưng, hiện tại mỗi ngày đều bị hắn “tấn công” ngược lại là sao a? Từ sau khi cùng tiểu tử ngốc nghếch kia chính thức trở thành phu thê, thì mỗi ngày hắn đều gần gũi nàng, quần nàng suốt cả một đêm luôn a, mấy hôm gần đây, gần như ngày nào cũng ngủ tới trưa mới dậy, tuy rằng ngọt ngào trong lòng, thế nhưng, cũng quá mất mặt đi a.

Trái lại, tinh thần của Lãnh Hạo Nguyệt hình như ngày càng phấn chấn, đều thức khuya như nhau, sao lại có sự khác biệt đến như vậy chứ? Không có… nàng vừa mở mắt, bên cạnh sớm đã trống rỗng, không biết tiểu tử ngốc nghếch kia chạy đi đâu rồi nhỉ.

“Vương phi, dã dậy rồi chưa ạ?”

“Vào đi.” Nhạc Du Du chậm rãi đứng dậy, khổ cho thắt lưng của nàng a, mỏi chết đi được.

Được Tiểu Hỉ giúp đỡ, Nhạc Du Du chậm chạp rửa mặt chải đầu hồi lâu mới xong, lúc này, ngoài cửa vọng tới tiếng bước chân dồn dập, sau đó liền thấy Lãnh Hạo Nguyệt chạy vào, hai tay úp kín vào nhau, vẻ mặt hưng phấn.

“Hao nhi, có chuyện gì mà gấp gáp vậy hả?” Nhạc Du Du sủng nịch vỗ đầu hắn.

“Tỷ tỷ, lại đây a.” Lãnh Hạo Nguyệt ra dấu bảo nàng ra ngoài sân vườn.(hic, ăn nằm với nhau cả rồi, lại còn tỷ tỷ, đệ đệ nữa, ghen chết đi được, *gào gú không ngừng*)

Nhạc Du Du khó hiểu theo hắn ra ngoài sân vườn, chỉ thấy Lãnh Hạo Nguyệt chìa tay ra trước mặt nàng, rất ư là thần bí, nói: “Tiểu Du Du, nhìn kỹ a.” Sau đó hai tay mở ra, nhất thời, hai con bướm màu trắng bay ra khỏi tay hắn, kế tiếp liệng qua liệng lại trước mặt Nhạc Du Du, sau đó không ngừng xoay quanh, mãi tới khi bay qua vách tường, sau đó mới biết mất trong hoa viên.

Nhạc Du Du có phần cảm động, ánh mắt dõi theo hình bóng của đôi bướm, cho tới khi không nhìn thấy được nữa, tiểu tướng công ngốc nghếch của nàng vậy mà cũng biết lấy lòng nàng.

“Đẹp không?” Lãnh Hạo Nguyệt giống như hài tử đang chờ phần thưởng, chờ mong nhìn Nhạc Du Du.

“Đẹp, cám ơn tiểu lục.” Nhạc Du Du nhẹ nhàng xoa đầu của hắn, coi như đây là phần thưởng.

Lãnh Hạo Nguyệt vui vẻ nhảy lên.

Ngọc thúc đứng ngoài cửa viện, nhìn thấy cảnh này, không khỏi mỉm cười, xem ra, lần nạp phi này là nạp đúng người rồi a, nương nương a, lão nô cũng coi như không thẹn với ngài… ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt đọng ở khóe mắt.

Đương nhiên, sau khi cảm khái xong, Ngọc thúc cũng không quên chính sự, đó là mời bọn họ đi dùng cơm.

Trên bàn cơm, Lãnh Hạo Nguyệt không quấn quít đòi Nhạc Du Du đút cho mình nữa, mà vụng về gắp thức ăn.

“Tỷ tỷ, ăn.” Lãnh Hạo Nguyệt gắp một miếng cà đặt vào trong bát của Nhạc Du Du, rất ư là đắc ý nhìn nàng cười.

“Hạo nhi giỏi quá, có thể tự mình ăn cơm.” Nhạc Du Du vui vẻ khen hắn, theo thói quen vuốt mái tóc đỏ của hắn, “Như vậy mới đúng nha, Hạo nhi đã là người lớn rồi, tỷ tỷ lại nhắc nhở ngươi, sau này, chuyện của mình thì phải tự thân mình làm.”

“Hao nhi ngoan ngoãn, vậy thì tỷ tỷ có phải sẽ thưởng cái gì không?” Lãnh Hạo Nguyệt hé ra khuôn mặt tuấn tú, khờ khạo hỏi.

“Có a, ăn cơm xong, tỷ tỷ sẽ dẫn ngươi đi dạo phố.” Thực ra Nhạc Du Du đã sớm muốn ra ngoài, ở trong phủ cả tháng trời, ngoài trừ lần trước đi tới hoàng cung thì chưa từng rời phủ lần nào.

“Hạo nhi còn muốn tỷ tỷ hôn nữa.” Lãnh Hạo Nguyệt đưa má qua.

Ách… Nhạc Du Du gãi gãi tóc, ánh mắt lướt nhìn mọi người xung quanh, tất cả mọi người đều biết điều cúi đầu xuống, vì thế, hôn một cái chụt lên má Lãnh Hạo Nguyệt.

Lãnh Hạo Nguyệt vì vậy mà càng thêm phấn chấn, tuy rằng khi ăn cơm đổ tùm lum, thế nhưng, ít nhất cũng biết tự mình dùng cơm, việc này khiến Nhạc Du Du cảm thấy rất vui vẻ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »