Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 3001 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Nhạc Du Du khẩn trương, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ tới mức không thể đỏ hơn được nữa, thậm chí ngay cả cần cổ cũng chuyển sang màu cà rốt.

Cuối cùng nàng đã hiểu, YY cùng hành động thực tế là hai khái niệm khác biệt. Mà sự thực đã chứng minh, suy nghĩ trong đầu nàng là một chuyện, nhưng khi hành động thực tế, lại biến thành một chuyện khác.

Nhạc Du Du vốn định lui bước, không làm nữa, tuy nhiên, nhìn ánh mắt chờ mong của Lãnh Hạo Nguyệt, cùng biểu tình khó chịu đó, khiến nàng không nỡ đẩy hắn ra, thế nhưng, một ngốc tử tâm trí chỉ mới sáu tuổi, một tay mơ chưa từng trải qua chuyện hoan ái nam nữ, có thể tưởng tượng ra, quá trình đó khó khăn tới cỡ nào. (Quá trình như thế nào thì mọi người tự tưởng tượng đi, tỉnh lược khoảng chừng 1 vạn (10,000) chữ… – lời tác giả)

Trên lý luận có nói, việc giường chiếu là một sự tình rất **, nhưng mà, thực tế thì sao? Vào thời điểm Lãnh Hạo Nguyệt “tiến nhập” vào cơ thể Nhạc Du Du, cảm giác ngoại trừ đau thì vẫn là đau, đau tới mức muốn khóc, cuối cùng đành phải cắn một cái lên trên vai Lãnh hạo Nguyệt, chỉ như thế mới không to tiếng được, tâm lý cũng cân bằng, nếu đau thì mọi người phải cùng đau.

Lãnh Hạo Nguyệt hơi nhíu mày, sau đó bắt đầu toàn lực tiến tới, nữ nhân này ngây ngây ngô ngô khiến hắn kìm lòng không đặng, sau một tháng từ đêm động phòng hoa chúc, hắn rốt cuộc cũng chờ được ngày hôm nay, nhất thất cảnh xuân, nhất thất kiều diễm.

Bên ngoài cửa sổ, một bóng dáng đứng lặng một hồi, sau đó yên lặng lảng đi.

Mà lúc này, có một con chuột mẹ nhân lúc ánh trăng ra ngoài tản bộ, sau đó tới cạnh chân ghế goạm một cái, tuy nhiên, vào lúc nghe được tiếng động khiến người ta đỏ mặt tai hồng truyền ra từ trên chiếc giường lớn, con chuột sợ tới mức núp vào trong góc, lúc này mới phát hiện, thì ra nó đi nhầm phòng a, vậy mà lại đi vào phòng của chủ nhân, chuyện này đối với con chuột mà nói, là một việc vô cùng nguy hiểm, vì thế, chuồn lệ. Thế nhưng, tiếng kẽo kẹt khiến nó cầm lòng không được quay đầu lại xem một chút, đến khi nó thấy nữ nhân nọ cắn bả vai nam nhân, bỗng nhiên trầm mặt, sau đó phẫn nộ, xoay người bỏ đi, nó muốn tìm cha của tụi nhỏ tính sổ, ai bảo nàng chỉ có thể gặm chân ghế chứ? Chẳng phải còn có thể gặm bả vai sao…

“Tiểu Du Du, ta rất thích cảm giác như vừa nãy a…” Lãnh Hạo Nguyệt trần truồng như nhộng ôm lấy nàng, thanh âm tràn ngập hưng phấn, tuy nhiên cũng có chút ủy khuất, “Thế nhưng, vai đau quá…”

“Xin lỗi nha, tiểu lục.” Nhạc Du Du rối rắm trong lòng, không hiểu sao nàng lại có khuynh hướng bạo ngược a, không chỉ nuốt chửng Lãnh Hạo Nguyệt “thuần khiết vô song”, lại còn làm hắn bị thương, nàng tự trách a, “Sau này tỷ tỷ không làm như thế nữa…” Nàng có cảm giác hổ thẹn với Giang Đông phụ lão.

“Không sao.” Lãnh Hạo Nguyệt bỗng nhiên cười hì hì, “Hạo nhi cũng muốn cắn Tiểu Du Du một cái.”

Ách? Nhạc Du Du còn chưa phản ứng kịp, ngực truyền đến một trận đau đớn, vừa muốn kêu lên thì Lãnh Hạo Nguyệt buông miệng ra: “Trên người Hạo nhi có ký hiệu của Tiểu Du Du, hiện tại trên người Tiểu Du Du cũng có kỳ hiệu của Hạo nhi…”(ăn đậu hũ trắng trợn luôn, cắn vào đâu không cắn, lại cắn… ấy da, *đỏ mặt*, máu sắc nữ thỉnh thoảng trỗi dậy, không kiềm chế được, kaka)

Nhạc Du Du choáng váng, tiểu tử này cũng hiểu không ít a.

“Tiểu Du Du, ngươi không vui sao?” Lãnh Hạo Nguyệt đối với vẻ trầm lặng của Nhạc Du Du cảm thấy bất an.

“Không phải a.” Nhạc Du Du hôn nhẹ mặt hắn, “Tỷ tỷ muốn nói với Hạo nhi, từ hôm nay trở đi, ngươi chân chính là nam tử hắn, hiểu không?”

Lãnh Hạo Nguyệt gật đầu.

“Ta cũng chân chính là thê tử của ngươi, hiểu không?”

Tiếp tục gật đầu.

“Vậy sau này ngươi không thể cưới nữ nhân khác nữa, ngươi có thể làm được không?”

Lại gật đầu như trước.

“Rất ngoan.” Nhạc Du Du rốt cuộc cũng mỉm cười, tuy rằng nàng đối với lời hứa của một người tâm trí bị cản trở không mấy tin tưởng, thế nhưng, nàng vẫn vui, có lẽ, bất kì một nữ nhân nào, một khi hiến thân cho nam nhân xong, đều muốn có được một câu hứa hẹn, vô luận đó là thật hay giả.

“Vậy tiểu du du cũng không thể tìm nam nhân khác, đúng hay không?” Lãnh Hạo Nguyệt thình lình xổ một câu.

Nhạc Du Du kinh ngạc vài giây, mỉm cười gật đầu. Nàng sao lại có cảm giác vị tướng công ngốc nghếch này càng ngày càng thông minh thế nhỉ?(cái này gọi là chiêu giả heo ăn thịt lợn)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »