Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 2980 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 88
thả bọn họ đi

❊ ❊ ❊

Nhạc Du Du không nói gì thở dài, đám người sắp chết đến nơi rồi mà còn làm hoạt động của thổ phỉ? Thật không biết là quá ngu xuẩn hay là quá không sợ, chỉ là, nàng cảm giác những người này căn bản cũng không phải là làm những tội ác tày trời hay bại hoại.

“Long Ngâm, thả bọn họ đi.” Nhạc Du Du vừa thốt lên xong, không chỉ có bọn cường đạo giật mình, mà ngay cả Long Ngâm kia vẻ mặt giống như hàn băng vạn năm không tựa hồ cũng có một tia rung động.

Đương nhiên, giật mình nhất vẫn là râu quai nón kia, ánh mắt của hắn trừng lên giống như chuông đồng hộ, hận không thể đem thân của Nhạc Du Du chi ra làm hai, nữ nhân này cấu tạo của đầu óc hình như không giống với người bình thường….

“Ngươi không nên nhìn người khác như thế.” Nhạc Du Du tức giận đến mức hai mắt trợn lên, “Nhìn nữa, ta sẽ nghĩ rằng ngươi yêu ta đấy…”

Long Ngâm khóe miệng đột nhiên co quắp một chút.

Chân của Râu quai nón chân bỗng nhiên mềm nhũn, song có lẽ, bởi vì trên cổ có đao, vì thế vẫn đứng thẳng người lên.

Đúng lúc này, xa xa trên đường lớn, mơ hồ truyền đến thanh âm của tiếng vó ngựa, Nhạc Du Du biết là đại bộ đội kia đã tới, quả nhiên chỉ chốc lát, mọi người đã đến trước mặt, tất cả những người này đều là thị vệ tinh anh của vương phủ, hàng ngày đều nghiêm túc huấn luyện, vừa nhìn thấy những người này lập tức liền vây lại.

Làm cho bọn thổ phỉ càng kinh ngạc hơn, không nghĩ tới a, bọn họ nhiều ngày gần đây thật vất vả lắm mới lấy hết dũng khí xuống núi muốn kiếm thêm ít tiền, nhưng lại đụng phải hố chết.

“Nương tử…” Lãnh Hạo Nguyệt là người đầu tiên từ trên xe nhảy xuống, sau đó chạy tới ôm lấy Nhạc Du Du, “Ngươi chỉ muốn cùng Long ca ca đi chơi, cũng không để ý đến Hạo nhi.”

“Sao có thể a.” Nhạc Du Du nhìn thấy Lãnh Hạo Nguyệt, tâm tình nhất thời thoải mái hẳn lên, vẫn là nhìn thấy Hạo nhi của nàng dễ chịu hơn hẳn so với Long Ngâm mặt lạnh kia.

“Bọn họ là đang làm cái gì kia?” Lúc này Lãnh Hạo Nguyệt mới phát hiện ra xung quanh hình như không hề ít người.

“Bẩm vương gia, bọn họ là thổ phỉ nơi đây.” Long Ngâm lúc này đã đem kiếm trở vào trong vỏ, những người này hắn còn không thèm để vào trong mắt, vừa rồi chỉ muốn hù dọa bọn chúng một chút mà thôi, thật sự nếu muốn giết bọn họ, thì những người này hiện tại hẳn là có thể đầu thai.

“Làm thổ phỉ thì có gì tốt chứ?” Lãnh Hạo Nguyệt kỳ quái nhìn bọn họ, “Vì sao không trở về nhà đi a?”

Nhóm thổ phỉ vừa nghe thấy, đều quay mặt ra nhìn nhau, người nam nhân này lớn lên thật là đẹp mắt, thế nhưng nói chuyện cũng có vẻ kỳ quái a, có ai muốn làm thổ phỉ đâu chứ?

“Vương gia hỏi các ngươi đấy, đều câm điếc sao?” Có một thị vệ thấy thế, lập tức quay về phía mọi người quát.

“Vương gia?” Râu quai nón bỗng nhiên liền ngẩng đầu lên, vô cùng kinh ngạc đánh giá Lãnh Hạo Nguyệt một chút, sau đó liếc nhìn Nhạc Du Du bên cạnh, trong nháy mắt sau gáy rơi từng giọt từng giọt mồ hôi lạnh, vội vàng quỳ xuống, “Thảo dân khấu kiến Tấn vương gia, Tấn vương phi…”

Những người còn lại vừa nghe xong, cũng không khỏi sau lưng có một trận lạnh run, vội vàng đi theo đại ca quỳ xuống.

Lãnh Hạo Nguyệt cũng thấy rất kỳ quái gãi gãi đầu: “Các ngươi làm sao biết ta là Tấn vương gia a?” Sau đó quay đầu nhìn Nhạc Du Du, “Nương tử, có nói cho bọn hắn biết sao?”

Nhạc Du Du lắc đầu, cái này cần phải nói cho ai? Toàn bộ trong Băng Diễm quốc, hầu như không ai không biết, Tấn vương gia có mái tóc màu đỏ đi?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »