Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 2941 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 21
sờ mó

❊ ❊ ❊

Nhạc Du Du được thái giám hướng dẫn, bưng trà dạo một vòng lớn ở Dưỡng Tâm Điện, may mà ngoại trừ nét mặt của hoàng hậu hơi lạnh lùng, các phi tử còn lại đều vui vẻ nhận lấy, tuy rằng, nụ cười đó thực hư ra sao còn chưa rõ, nhưng ít nhất thì không làm mất lòng của nhau.

Chẳng qua, trong đám huynh đệ tỷ muội của Lãnh Hạo Nguyệt, trưởng công chúa Lãnh Ngưng Nguyệt được gả đi nơi xa, ngũ hoàng tử Lãnh Phi Nguyệt phụng mệnh ra ngoài hành sự, cho nên, Nhạc Du Du chỉ gặp được thái tử Lãnh Huyền Nguyệt cùng cửu công chúa Lãnh Minh Nguyệt chỉ mới mười tuổi, nàng cũng là con ruột do hoàng hậu sinh ra.(Lãnh Húc thật cuồng nguyệt, nào là Hạo Nguyệt, Ngưng Nguyệt, Phi Nguyệt, Huyền Nguyệt, Minh Nguyệt – potay.com.canh)

Cái gã Lãnh Huyền Nguyệt nọ thật biết đóng kịch, lúc nàng kính trà, rõ ràng hận tới nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn tỏ vẻ đôi bên thân thiết dữ lắm, làm cho Nhạc Du Du có chút khó chịu.

Kính trà xong, Nhạc Du Du nhận được quá trời lễ vật, mỗi món thoạt nhìn đều giá trị vô cùng, khiến nàng tạm thời quên đi chuyện không vui về thái tử, mừng thầm trong lòng, nàng cũng minh bạch, từ hôm nay về sau, nàng đã là người của hoàng gia, đây là chuyện vinh quang cỡ nào, tuy rằng nàng cũng chẳng thích thú gì mấy.

Vốn tưởng có thể rời đi, tuy nhiên, một câu nói của Lãnh Húc khiến Nhạc Du Du nhất thời buồn bực, hắn cư nhiên cho phép nàng cùng Lãnh Hạo Nguyệt ngủ lại trong cung đêm nay, cũng cho phép Nhạc Du Du tùy tiện đi dạo trong cung.

Áp lực a, Nhạc Du Du vừa đi vừa cảm thấy buồn bực, nàng thấy ở đây nơi nơi đều là lồng sắt, cũng chả hiểu bọn nữ nhân kia sao lại nguyện ý chui đầu vào chổ như thế này nhỉ? Muốn nàng ở lại đây cả đời, không, chỉ một năm thôi, nàng nhất định sẽ điên lên cho mà coi.

“Tiểu Du Du, sao ngươi không vui a?” Lãnh Hạo Nguyệt dường như cảm nhận được tâm tình của Nhạc Du Du.

“Đâu có không vui a.” Nhạc Du Du vuốt ve mái tóc đỏ của hắn, “Chẳng qua chỉ đang cảm thán hoàng cung to lớn, xinh đẹp mà thôi.” Dù nàng có không vui đi chăng nữa cũng không thể nói a, phía sau chẳng phải còn một đám thái giám, cung nữ bám theo sao? Vạn nhất lỡ lời, lại tự rước vào người phỉ báng chi tội, vậy thì phiền to.

“Chổ này có phài rất đẹp hay không?” Lãnh Hạo Nguyệt lại giống như không nghe ra nàng đang nói trái lòng, lập tức hưng phấn tươi cười: “Ngũ hoàng huynh nói, hắn từng đi tới Liệt Nhật quốc, hoàng cung nơi đó không xinh đẹp như ở đây đâu…”

“Hạo nhi rất thích ở chổ này?”

“Cũng không phải.” Lãnh Hạo Nguyệt quyệt miệng, cúi đầu thấp xuống, “Chổ này trước đây có mẫu phi ở cùng Hạo nhi, thế nhưng, mẫu phi tự nhiên biến mất tăm…” Nói xong thì mí mắt rũ xuống, dấu đi con ngươi ướt át.

“Ách.” Nhạc Du Du nắm chặt tay hắn, hoạt kệ vuốt vuốt sau lưng hắn, vốn nàng muốn sờ đầu của hắn, nhưng nàng lùn hơn Lãnh Hạo Nguyệt không chỉ là khoảng cách một cái đầu, sờ lên đó chắc rất vất vả, chỉ đành vuốt sau lưng hắn, ách, nói chính xác hơn là thắt lưng, “Đừng khổ sở, về sau tỷ tỷ sẽ ở cùng với ngươi.”

“Thật không? Tiểu Du Du không gạt Hạo nhi chứ? Không giống như mẫu phi, bỗng dưng biến mất tăm…” Lãnh Hạo Nguyệt trong mắt lập lòe ánh sáng, sau đó nhân cơ hội ôm lấy Nhạc Du Du.

“Sẽ không…” Nhạc Du Du đột nhiên có hơi chần chờ, nhưng vẫn lắc đầu.

Cơ thể của tiểu tử này thật đẹp, tuy rằng cách một lớp áo, nhưng cảm giác sờ vào siêu tốt, Nhạc Du Du nhân cơ hội áp hai ma trảo lên thể của Lãnh Hạo Nguyệt, sau đó giở trò. Xin thánh Ala tha lỗi cho nàng, sống ở hiện đại, tới từng tuổi này rồi mà nàng vẫn chưa kịp nói chuyện yêu đương, càng chưa tìm được suất ca nào cùng nhau nắm tay đi qua cầu vượt [1], bây giờ vất vả lắm mới tìm được một tiểu suất ca đáng yêu siêu cấp, trên pháp lý còn là ông xã của nàng nữa, sờ sờ mó mó, ai quản được a? Đương nhiên, nàng đối với bản thân mình ngày càng khó tin, vạn nhất ngày nào đó nàng kiềm chế không được nuốt chửng tiểu tử đáng yêu này, hy vọng hắn không trách mình trâu già gặm cỏ non a.

Bọn cung nữ, thái giám theo hầu đã sớm đỏ mặt cúi đầu.

[1] cái cầu dạng như mọc giữa lòng thành phố dành cho người đi bộ qua đường ấy, chương 1 Nhạc Du Du cũng bị rơi xuống từ chiếc cầu loại như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »