Trong lúc Viên Mục Dã còn đang không biết nên làm gì, thì cảnh tượng xung quanh bỗng nhiên quay cuồng! Viên Mục Dã đứng vững ở chính giữa, nhìn cảnh tượng trong xe không ngừng biến đổi...
Đây chính là toàn bộ quá trình chiếc xe bị rơi xuống vách núi, Viên Mục Dã không nhìn rõ mọi chuyện xảy ra như thế nào, đương nhiên cũng không nhìn rõ khi đó xe đã đâm vào một người hay năm người.
Đến tận khi khung cảnh xung quanh ổn định trở lại, gầm xe lại xuất hiện khói đen, nhưng lúc này người trên xe đã thất điên bát đảo, không còn năng lực tự cứu mình nữa... Viên Mục Dã muốn đi cứu họ nhưng tay lại bắt hụt vào không khí, lúc này cậu mới nhớ ra mình chỉ đang ở trong ảo cảnh, không có năng lực cứu vớt những sinh mệnh này.
Không ngờ đúng lúc Viên Mục Dã vô tình liếc mắt ra ngoài cửa xe lại nhìn thấy Tạ Chí Hồng đứng bên ngoài, thờ ơ nhìn mọi thứ diễn ra trong xe, trong mắt còn có sự hưng phấn không hề che giấu.
Viên Mục Dã đã nhìn quen ánh mắt này rồi, xem ra Tạ Chí Hồng tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài. Trong vụ án mấy năm trước, Từ Lệ để ý đến hắn không phải không có cơ sở... Tên này rõ ràng có đủ thời gian để cứu người trong xe nhưng lại lạnh lùng đứng nhìn cả một xe đầy người bị thiêu chết!
Rốt cuộc... mọi chuyện cũng trở lại yên tĩnh lần nữa, mười lăm sinh mệnh còn đang sống sờ sờ trong xe nháy mắt biến thành mười lăm thi thể cháy đen. Sự phẫn nộ trong lòng Viên Mục Dã đạt đến đỉnh điểm, cậu nhìn Tạ Chí Hồng đang chuẩn bị rời đi thì lập tức xuống xe đuổi theo!
Kết quả khi Viên Mục Dã lao ra khỏi chiếc xe thì va vào một bức tường thịt, cậu ngẩng đầu lên thấy người trước mặt là Trương Đại Quân!
Trương Đại Quân giật mình nhìn Viên Mục Dã: “Cậu... cậu chui ra từ chỗ nào thế?”
Viên Mục Dã nhìn xung quanh, phát hiện mình đã đứng bên cạnh chiếc xe buýt bị thiêu rụi, trong lòng thầm hiểu mình đã quay về hiện thực, thời không thay đổi quá nhanh khiến cậu không kịp thích ứng...
Nhìn xung quanh một lần nữa, xác định đã quay về hiện thực, Viên Mục Dã mới trầm giọng nói với Đại Quân: “Tôi đã biến mất bao lâu rồi?”
Đại Quân nhìn đồng hồ, nói: “Không đến hai tiếng! Cảnh sát Giả là người đầu tiên phát hiện cậu biến mất, sau đó bọn anh đã lục soát khắp xung quanh đây nhưng không thấy bóng dáng cậu đâu. Cuối cùng đội trưởng Đoàn phân công anh ở lại đây trông chừng, phòng trừ trường hợp cậu quay về khu cắm trại không thấy ai rồi lại đi tìm lung tung, những người còn lại chia làm hai đội, từ dưới khe núi chia làm hai hướng đi tìm cậu... Không đúng, lúc nãy anh còn đi sang đây tìm, rõ ràng trên xe không có ai? Cậu chui từ đâu ra mà đột nhiên xuất hiện thế?”
Viên Mục Dã thở dài: “Chuyện dài lắm, đi thôi, dùng điện thoại vệ tinh liên lạc với hai đội kia bảo họ nhanh chóng quay về!”
Không ngờ Đại Quân lại xòe hai tay ra và bảo: “Chúng ta chỉ có hai chiếc điện thoại vệ tinh, mỗi đội bọn họ cầm một cái, chẳng ai nghĩ đến chuyện cậu có thể tự mình quay về nên không để lại cho anh cái nào...”
Viên Mục Dã đành nói: “Được rồi, vậy đành đi về chờ vậy.”
Nhưng Viên Mục Dã vừa đi vừa nghĩ đến khung cảnh lúc Tạ Chí Hồng rời đi, trong lòng luôn cảm thấy có điểm không hợp lý, nhưng nhất thời không nắm được điểm đó là gì. Đến tận khi cậu và Đại Quân đến bên đống lửa của chỗ cắm trại,, Viên Mục Dã mới nhận ra điểm kỳ lạ là gì...
Trước đó, sau khi Viên Mục Dã rơi xuống nước đã hong khô quần áo, quần áo trên người nhóm Từ Lệ không phải là ướt nhưng cũng không khô... đây chính là minh chứng cho việc bọn họ bị rơi xuống nước.
Nếu như Tạ Chí Hồng cũng rơi xuống sông mà giữ được mạng giống nhóm Từ Lệ, thì quần áo của hắn phải ẩm ướt mới đúng chứ? Nhưng khi Viên Mục Dã nhìn thấy Tạ Chí Hồng đứng bên ngoài xe buýt, quần áo trên người hắn đều khô ráo, nhìn thế nào cũng không giống dáng vẻ của người vừa mới bò từ dưới sông lên...
Nghĩ ra điểm này, trong lòng Viên Mục Dã cũng có chút đầu mối, có lẽ cảnh mà cậu nhìn thấy không phải là cảnh đầu tiên Tạ Chí Hồng rơi xuống... Nhưng vấn đề là nếu như Tạ Chí Hồng thực sự không ngừng lặp đi lặp lại một ngày như hắn nói, vậy không thể nào có chuyện hắn cả người khô ráo đứng bên cạnh chiếc xe như vậy được!
Đột nhiên, một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu Viên Mục Dã, chẳng lẽ Tạ Chí Hồng không giống nhóm Từ Lệ mà giống như mình, có thể đi qua sông không hề bị hạn chế sao?
Viên Mục Dã cảm thấy mình nhất định phải quay lại đó, nếu không sợ rằng nhóm Từ Lệ sẽ vĩnh viễn không thoát khỏi đó được, nghĩ thế nên cậu quay lại nói với Đại Quân: “Chút nữa đội trưởng Đoàn quay lại anh nói với anh ấy là tôi ở trên xe buýt, không đi đâu xa, mọi người cứ ở chỗ cắm trại chờ tôi là được rồi!”
Đại Quân cuống lên: “Cậu không chờ bọn họ quay về rồi mới đi được à? Cứ biến mất rồi lại hiện ra như thế này khiến người ta không thể không lo được!”
Viên Mục Dã quay đầu cười với anh ta: “Yên tâm, tôi đi một lát sẽ trở lại!”
Đại Quân chán nản lắc đầu, sau đó đột nhiên nói: “Đúng rồi, Hoắc Nhiễm và Nam Nam đã phá giải được tin nhắn thứ hai!”
Viên Mục Dã vội hỏi: “Nội dung là gì?”
“Đừng đi!” Đại Quân trầm giọng nói.
Viên Mục Dã thở dài: “Anh Quân, tôi cam đoan sẽ đi một lát rồi quay lại!”
Trương Đại Quân trợn mắt nói: “Tôi nói là nội dung của tin nhắn thứ hai là ‘Đừng đi’!”
Viên Mục Dã sững sờ, tin nhắn đầu tiên là một dãy số tọa độ, nhưng tin nhắn thứ hai lại bảo mình đừng đi? Tin nhắn trước và sau có mâu thuẫn với nhau? Chẳng lẽ hai tin nhắn này không phải do cùng một người gửi?
Nghĩ đến điều này, Viên Mục Dã càng bước nhanh hơn, bởi vì cậu thực sự đang lo lắng cho nhóm Từ Lệ không chơi nổi Tạ Chí Hồng!
Lần nữa quay lại trên xe buýt, tình hình trong xe vẫn là cảnh đang rơi xuống sườn núi, lần này Viên Mục Dã không muốn chứng kiến những người này bị thiêu chết nên nhanh chóng đi xuống xe...
Không ngờ cậu vừa bước xuống xe đã cảm thấy bên cạnh có người... Cậu còn chưa kịp phản ứng đã thấy sau gáy đau nhói, rồi không biết gì nữa.
Chờ đến khi Viên Mục Dã tỉnh lại, phát hiện mình đang bị cột vào một thân cây, mà nút buộc trên dây thừng có nét đặc biệt, hình như cậu đã từng nhìn thấy ở đâu rồi... Lúc này có một giọng nói vang lên phía sau cậu: “Tôi đoán được cậu sẽ là một biến số, nhưng cách cậu xuất hiện quả thật rất đặc biệt!”
Viên Mục Dã thấy người đến đúng là Tạ Chí Hồng, có điều lúc này hắn đã không còn dáng vẻ hèn nhát lúc trước, giọng nói cũng trở nên độc ác hơn.
Viên Mục Dã cười lạnh: “Anh quả nhiên là giả heo ăn thịt hổ! Những vụ án năm đó đúng là do anh làm phải không? Bọn Từ Lệ cũng không đổ oan cho anh.”
Lúc này, đối phương đã đi đến trước mặt cậu, hắn cười gian ác, nói: “Cậu em này, muốn nói chuyện phải có chứng cứ, chỉ là suy đoán thì không thể coi là bằng chứng được đâu.”