Ai ngờ Tiểu Lưu trở về lại nói Triệu Sảng chẳng hề đến! Lúc ấy Từ Lệ chỉ cho rằng chẳng qua cô nhóc kia tìm cớ muốn gặp Viên Mục Dã mà thôi, bởi vậy cũng không để chuyện này ở trong lòng…
Về phía Từ Lệ cũng nhanh chóng có kết quả. Sau khi so sánh ADN, họ đã có thể xác định được người phụ nữ vô danh trong đập chứa nước là Thích Hải Sương đã mất tích vài năm trước.
Mặc dù cha mẹ Thích Hải Sương đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ lâu, nhưng chuyện xác con gái bị dìm dưới đập chứa nước lại là điều bọn họ không thể nào chấp nhận được…
Trên thực tế, điều này cũng không khó giải thích, mặc dù chết do tai nạn ngoài ý muốn và bị người ta sát hại có cái kết giống nhau, nhưng tổn thương với người nhà nạn nhân lại hoàn toàn khác… Cha mẹ Thích Hải Sương đau khổ năn nỉ Từ Lệ nhất định phải trừng trị hung thủ nghiêm khắc, để an ủi linh hồn con gái họ ở trên trời.
Sau khi đội Từ Lệ xác nhận người phụ nữ vô danh trong đập chứa nước chính là Thích Hải Sương, họ lập tức mở cuộc điều tra toàn diện về các mối quan hệ xã hội của cô ta trước khi mất tích. Điều đáng ngạc nhiên là trong khoảng thời gian này, cảnh sát không thể liên lạc được với cô nàng Triệu Sảng.
Mà phía Viên Mục Dã vừa mới lấy được tài liệu điều tra về Tạ Chí Hồng. Đây là thành quả chiến đấu liên tục hai mươi mấy tiếng đồng hồ không ngủ của Tằng Nam Nam, là toàn bộ tin tức liên quan đến Tạ Chí Hồng mà cô ấy có thể điều tra được…
Từ nhỏ, Tạ Chí Hồng sống trong một gia đình giàu có. Người cha Tạ Mẫn có yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc với gã… Dù Tạ Chí Hồng là con trai lớn nhưng lại không phải đứa con duy nhất trong nhà. Gã vốn có một em gái nhỏ hơn gã bảy tuổi tên Tạ Nghiên Nghiên, đáng tiếc cô bé gặp tai nạn trượt chân rơi xuống nước chết đuối vào năm 5 tuổi.
Lúc ấy Tạ Nghiên Nghiên 5 tuổi, Tạ Chí Hồng 12 tuổi, cha Tạ Mẫn đến thị sát đập chứa nước Bắc Sơn vừa mới hoàn thành, hai anh em ham chơi nên quấn lấy cha đòi đi theo, nhất là Tạ Nghiên Nghiên, còn vì thế mà khóc mãi…
Tạ Mẫn yêu thương con gái út vô cùng, thật sự không khuyên bảo được con nên ông ta đành đưa cả hai anh em tới đập chứa nước Bắc Sơn cùng mình, cũng dặn dò Tạ Chí Hồng nhất định phải chăm sóc em gái!
Nhưng cuối cùng tai nạn vẫn xảy ra, hai anh em cùng trượt chân rơi xuống đập chứa nước, đến khi bị người ta phát hiện cứu lên, Tạ Nghiên Nghiên đã tắt thở, còn Tạ Chí Hồng thì được đưa đến bệnh viện cấp cứu một ngày một đêm mới giữ được tính mạng.
Vợ chồng Tạ Mẫn cực kỳ yêu thương cô con gái út này, bởi vậy mà bị một cú sốc rất nặng, còn Tạ Chí Hồng sau khi tỉnh lại khỏi cơn hôn mê lại hoàn toàn không có ấn tượng gì về sự việc xảy ra lúc ấy.
Nhưng theo như người lớn đoán, chắc là Tạ Nghiên Nghiên 5 tuổi trượt chân rơi xuống nước trước, Tạ Chí Hồng phát hiện em gái rơi xuống nước nên nhảy theo cứu người, nhưng khi đó Tạ Chí Hồng chỉ có 12 tuổi vốn không biết bơi, cho nên bị sặc mấy ngụm nước rồi ngất đi!
Từ đó về sau, Tạ Chí Hồng thành con trai duy nhất của nhà họ Tạ, gánh vác toàn bộ hy vọng của vợ chồng Tạ Mẫn, cho nên yêu cầu của cha với Tạ Chí Hồng trong cuộc sống và học tập càng nghiêm khắc hơn.
Nhưng khi Viên Mục Dã xem xét hồ sơ về cô em gái Tạ Nghiên Nghiên của Tạ Chí Hồng, cậu ngạc nhiên phát hiện ra sau tai cô bé có một cái bớt màu đỏ!! Mặc dù hình dạng bớt hơi khác với cái bớt sau tai Thích Hải Sương, nhưng bất kể là vị trí hay là màu sắc đều giống nhau! Chẳng lẽ đây là nguyên nhân Thích Hải Sương bị hại ư?
Thấy Viên Mục Dã nhìn tài liệu mà ngẩn ra, Đoàn Phong hỏi: “Thế nào? Cậu phát hiện ra điểm không thích hợp à!?”
Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Nếu trên người một cô gái có đặc điểm giống em gái đã chết của anh, anh sẽ đối xử với cô ấy thế nào?”
“Trong tình huống bình thường chắc chắn tôi sẽ rất gần gũi với cô gái này, đơn giản mà nói… là coi cô gái đó như vật thay thế cho em gái!” Đoàn Phong nói.
“Nếu là tình huống không bình thường thì sao?” Viên Mục Dã hỏi tới.
Đoàn Phong cười đáp: “Vậy phải xem quan hệ của tôi và cô em gái này như thế nào!?”
Viên Mục Dã khó hiểu: “Một đứa 5 tuổi, một đứa 12 tuổi, hai đứa đều là trẻ con, ắt hẳn là quan hệ sẽ không xấu lắm chứ?!”
Đoàn Phong nhún vai: “Ai mà biết được?”
Những lời này của Đoàn Phong đã nhắc nhở Viên Mục Dã, chẳng lẽ giữa hai anh em có mâu thuẫn gì đó không thể dàn hòa ư?! Nếu không tại sao gã đó lại ra tay giết Thích Hải Sương có cái bớt giống em gái mình?
Và nơi vứt xác của ba xác chết này chẳng phải chính là đập chứa nước Bắc Sơn, nơi mà Tạ Nghiên Nghiên xảy ra tai nạn chết đuối năm xưa sao? Nó có ý nghĩa gì đây?
Sáng sớm hôm sau, Viên Mục Dã nhận được điện thoại của Từ Lệ, anh ta nói: “Tôi đã bảo người điều tra kho hàng mà cậu nói, quả thật bên trong trống không, chẳng có gì hết!”
Viên Mục Dã vội vàng hỏi: “Anh không đánh động Tạ Chí Hồng chứ!?”
Từ Lệ bảo cậu yên tâm, bọn họ lấy danh nghĩa cục quản lý phòng cháy chữa cháy vào kho hàng kiểm tra, chắc sẽ không khiến Tạ Chí Hồng nghi ngờ đâu…
Mặc dù đội Từ Lệ không thu hoạch được gì ở căn phòng sát vách xưởng làm việc của Tạ Chí Hồng, nhưng Viên Mục Dã lại tin chắc sự việc không đơn giản như vậy. Tiếng hét chói tai trước đó thật sự làm cậu khó quên, vì thế cậu quyết định buổi tối tự mình đến đó xem thử!
Lúc Viên Mục Dã làm chuyện này cần có người canh chừng. Nghĩ tới nghĩ lui, sự lựa chọn thích hợp nhất vẫn là Đoàn Phong… Đoàn Phong vui vẻ đồng ý lời mời của Viên Mục Dã, bởi anh ta chưa bao giờ để người như Tạ Chí Hồng vào mắt, vì anh ta đã từng nhìn thấy lòng người còn đáng sợ hơn thế này gấp mười lần.
Vào ban đêm, Viên Mục Dã dựa vào thông tin định vị của Tạ Chí Hồng do phía Từ Lệ cung cấp, lại xác định gã đã lái xe rời khỏi khu công nghiệp rồi cậu với Đoàn Phong mới lặng lẽ chuồn vào căn phòng sát vách xưởng làm việc của gã.
Lúc hai người vừa mới bước vào, mọi thứ đều không khác gì tình hình mà Từ Lệ nói, cả gian nhà kho trống rỗng, chẳng có gì sất! Nhưng Viên Mục Dã vẫn nhanh chóng phát hiện ra vấn đề của chỗ này…
Đầu tiên, dựa theo ghi chép trong sổ đăng ký với bên quản lý khu công nghiệp, gian nhà kho này đã để không một thời gian dài, chưa từng được sử dụng. Nhưng bên trong lại đầy đủ điện nước, hơn nữa không dính một hạt bụi, nhìn là biết có người thường xuyên quét dọn!
Thêm vào đó, cho dù nơi này được quét dọn rất sạch sẽ, nhưng Viên Mục Dã vẫn có thể ngửi thấy một chút xíu mùi máu tươi, mặc dù điều này cũng không thể chứng minh gì cả, nhưng đích thực rất đáng ngờ…
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã quay đầu nói với Đoàn Phong: “Anh ra xe trước đi, tôi muốn ở lại đây một mình một lúc!”
Đoàn Phong dặn dò cậu: “Được, vậy cậu cẩn thận một chút đấy!!”
Đoàn Phong đi rồi, một mình Viên Mục Dã đi qua đi lại trong nhà kho trống trải, cho đến khi tất cả hơi thở ở đây dần dần lắng lại, cảnh vật xung quanh mới bắt đầu từ từ thay đổi…
Đầu tiên là tiếng một cô gái xin tha truyền vào tai Viên Mục Dã. Cậu quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy một cô gái trẻ toàn thân bẩn thỉu đang ngồi dưới đất, mà một chân cô ta bị xích sắt khóa chặt vào ống dẫn khí của nhà kho.