Không ngờ Lệ Thần lại bình tĩnh nói: “Những thứ này không dùng tiền để mua...”
Viên Mục Dã hiểu ngay, cậu thở dài, nói: “Cậu có biết hành vi này ở thế giới loài người gọi là gì không?”
“Trộm cắp.” Lệ Thần đáp ngay.
Viên Mục Dã tức giận: “Cậu biết hành vi này là ăn cắp mà còn làm?”
Không ngờ Lệ Thần lại rất dõng dạc nói: “Bởi vì tôi sẽ không bao giờ bị bắt lại.”
Viên Mục Dã bó tay rồi, lúc này cậu mới ý thức được Đoàn Phong nói chuẩn đến thế nào, đúng là tần số tư duy của tên này không giống con người, tuyệt đối không thể để hắn làm mọi việc theo bản năng được. Xem ra trước đó cậu đã chỉ sai đường rồi, nên đành phải nhẫn nại giảng giải: “Trước đó tôi đã nói với cậu là hy vọng cậu có thể trở thành một người có cá tính riêng, nhưng điều này không biểu thị cho việc cậu muốn làm gì thì làm...”
“Vì sao không thể làm như vậy chứ?” Lệ Thần không hiểu.
Viên Mục Dã bị sự ngây thơ đơn giản này của Lệ Thần chọc cho vừa tức vừa buồn cười, có cảm giác giống như đang dạy Kim Bảo vậy: “Cậu không được ăn trộm, như vậy là không đúng!”
Cuối cùng Viên Mục Dã vẫn nén cơn giận muốn đánh người trong lòng, kiên nhẫn nói: “Bởi vì làm một người bình thường, có một số chuyện không được làm trái với pháp luật, đây là nguyên tắc làm người cơ bản. Cậu phải nhớ kỹ, cậu muốn làm một người bình thường chứ không phải một người thích làm gì thì làm... Trước đây ở nước M, khi là Tùy Quang Nam cậu cũng thích ăn trộm sao?”
Lệ Thần lắc đầu: “Đương nhiên không được, nhưng anh nói đó là tôi đang bắt chước hắn ta, không phải ư?”
“Đây không phải là chuyện bắt chước bất cứ ai, đây là việc tuân thủ theo quy tắc của con người. Cho dù là Tùy Quang Nam hay Lệ Thần, bọn họ đều có cá tính riêng của bản thân, cá tính này thể hiện các đặc điểm qua tư tưởng và hành vi của bọn họ, nhưng không có nghĩa là bọn họ không tuân thủ theo quy tắc của con người.” Viên Mục Dã nghiêm túc nói.
Lệ Thần vẫn không hiểu nhìn Viên Mục Dã: “Ý anh là, không có ai không tuân thủ nguyên tắc sao?”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ rồi cẩn thận đáp: “Là đại đa số mọi người đều tuân theo quy tắc, nếu không thế giới sẽ lộn xộn. Đương nhiên cũng sẽ có người không tuân theo quy tắc, nhưng những người như vậy sẽ phải trả giá đắt... Chẳng lẽ cậu không biết con người đi ăn trộm sẽ bị trừng phạt sao?”
Lệ Thần dường như đã hiểu được ý của Viên Mục Dã, hắn gật đầu: “Điều này thì tôi biết, nhưng trước kia tôi không dám làm vì tôi biết sẽ bị bắt, nhưng bây giờ tôi sẽ không bao giờ bị bắt nên mới làm.”
“Có một số việc cho dù không ai biết cũng không được làm, nếu như cậu muốn trở thành một người bình thường... thì phải biết việc gì có thể làm việc gì không thể làm.” Viên Mục Dã nghiêm nghị nói.
Đêm hôm đó, Viên Mục Dã nói cho Lệ Thần biết làm một người bình thường là như thế nào, uốn nắn, nhắc đi nhắc lại, tỉ mỉ nói hết một lần cuối cùng cũng khiến hắn hiểu được thế nào là “Không hỏi mà lấy thì là trộm”.
Không ngờ sau đó Lệ Thần đưa ra một vấn đề vô cùng hiện thực, đó chính là hắn không có thu nhập thì làm thế nào giải quyết được vấn đề ăn mặc?
Viên Mục Dã nghĩ rồi bảo: “Bây giờ cậu ở chỗ tôi thì không cần phải lo vấn đề này, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết ổn thỏa.”
Lúc đầu Viên Mục Dã còn muốn nói chuyện với Lệ Thần về vấn đề ban ngày hắn chạy linh tinh khắp nơi, kết quả đúng lúc đó lại nhận được điện thoại của Đoàn Phong, bảo cậu lập tức ra ngoài, Trương Khai đã lái xe chờ sẵn ở cửa.
Viên Mục Dã không cần hỏi cũng biết là có chuyện khẩn cấp, vội dặn dò Lệ Thần: “Bây giờ tôi có việc gấp phải ra ngoài, cậu có thể chăm sóc Kim Bảo giúp tôi được không?”
Viên Mục Dã đã tính nếu Lệ Thần nói không được thì cậu sẽ đưa Kim Bảo đi rồi tính tiếp, không ngờ Lệ Thần lại đồng ý: “Yên tâm đi, tôi sẽ không đánh nhau với nó đâu.”
Viên Mục Dã thấy Lệ Thần nói chân thành như thế, lại nhìn Kim Bảo đã ngủ say thì dặn dò Lệ Thần vài câu rồi vội vàng ra khỏi cửa. Cậu vừa đẩy cửa ra đã thấy có người bấm còi ô tô ở đầu ngõ, cậu ngẩng đầu lên, quả nhiên là chiếc Mazda màu xanh lam của Trương Khai.
Sau khi lên xe Viên Mục Dã hỏi thẳng vào vấn đề: “Muộn như này rồi còn có việc gì thế?”
Trương Khai vừa khởi động xe vừa kể: “Hai tiếng trước ở đoạn 325 trên đường cao tốc Bắc Lương bị sụp, xuất hiện một cái hố có đường kính mười lăm mét, có bốn chiếc xe ô tô và một chiếc xe máy rơi xuống, sau đó nhân viên cứu hộ đến hiện trường cũng xảy ra chuyện, mới cứu được một người, đã đưa đến bệnh viện cấp cứu.”
Viên Mục Dã lo lắng nói: “Xảy ra chuyện gì? Cái hố đó lại sụp lần nữa à?”
Trương Khai lắc đầu: “Không phải, từ tình trạng của nhân viên cứu hộ được đưa lên thì chắc là bị một sinh vật lạ nào đó tấn công...”
“Bị một sinh vật lạ tấn công?” Viên Mục Dã giật mình.
Trương Khai gật đầu: “Đúng vậy, theo tình hình báo lại thì còn rất nghiêm trọng, cho nên người phụ trách chỉ huy cấp cứu hiện trường không dám tùy tiện để người khác xuống, nhưng phía dưới vẫn còn người mắc kẹt nên đối phương đã liên hệ với chúng ta.”
Viên Mục Dã hỏi: “Bây giờ chúng ta đến thẳng đó à?”
“Ừm, nhóm đội trưởng Đoàn đã đến hiện trường rồi.” Trương Khai nói.
Đợi đến khi Viên Mục Dã và Trương Khai cùng đến hiện trường, thì đoạn đường số 325 đã bị vây chặt như nêm cối. Xe cảnh sát xếp thành một hàng trước và sau chặn xe đang lưu thông lại, quanh khu vực bị sụp đã được bao quanh bằng dải băng phân cách, người không phận sự không được đi vào.
Khi Viên Mục Dã nhìn thấy miệng hố có đường kính lên đến mười lăm mét kia, trong lòng cậu cũng bị chấn động. Theo lý thuyết bên dưới đoạn đường cao tốc này không thể tồn tại một lỗ hổng lớn như vậy được! Hơn nữa, mấy hôm nay khu vực này cũng không có mưa, cho nên không có khả năng là do bị mưa xói mòn...
Lúc này Đoàn Phong đứng gần đấy đã nhìn thấy Viên Mục Dã và Trương Khai, anh ta ra hiệu cho hai người đến đó. Đoàn Phong đang cầm bản vẽ đường ống bên dưới mặt đất cùng những người khác bàn bạc tìm cách đối phó.
Viên Mục Dã lại gần, hỏi: “Tình huống cụ thể thế nào?”
Đoàn Phong đưa cho cậu một đoạn dây thừng: “Đây là dây an toàn của một thành viên đội cứu hộ bị mất tích, cậu nhìn xem vết đứt này có phải có vấn đề không?”
Viên Mục Dã nhận lấy, nhìn kỹ thì thấy đầu sợi dây thừng có vết đứt dài ngắn khác nhau, cậu nhận định: “Cái này không giống như bị mài đứt hoặc bị cắt đứt...”
Đoàn Phong gật đầu: “Tôi cũng thấy vậy, vừa nãy tôi đã nhìn qua, cái hố này sâu chừng ba mươi mét, bên trong có rất nhiều đường ống phức tạp nhưng không đủ để cắt đứt dây an toàn của mọi người.”
Viên Mục Dã hỏi: “Người được cứu lên thế nào rồi? Đã tỉnh chưa?”