Viên Mục Dã khuyên anh ta: “Mọi người đều mệt mỏi rồi, thái độ của anh không nhẹ nhàng một chút được sao?”
Từ Lệ thở dài: “Cậu nói xem sao trước đây cậu lại gặp phải vụ đó chứ? Đến giờ Cục phó Dương vẫn còn hối hận vì đã giới thiệu con bé họ Lý kia cho cậu đấy, nếu không bây giờ cậu đã là người của tôi từ lâu rồi!”
Viên Mục Dã đang uống nước, thiếu chút nữa thì phun nước ra ngoài, cậu bị sặc ho khù khụ mấy lần rồi nói: “Cái gì mà thành người của anh? Cho dù tôi làm cảnh sát cũng không nhất định ở cùng đội với anh mà?”
Không ngờ Từ Lệ lại cười xấu xa: “Chắc chắn là thế, thật ra tôi đã ngấp nghé cậu từ lâu rồi, việc thu cậu vào tay chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi...”
Viên Mục Dã cười nói: “Anh Từ, anh có thể đừng dùng vẻ mặt bỉ ổi như thế khi nói những lời đó được không? Sẽ khiến người ta hiểu lầm đấy!”
Từ Lệ thở dài, sau đó dựa lưng vào ghế mà than thở: “Ai thích hiểu lầm thì hiểu lầm đi, dù sao anh đây cũng đã kết hôn nhiều năm như thế rồi! Có lúc tôi cũng cảm thấy quá mệt mỏi, cả ngày cứ chạy phá án bên ngoài, trong nhà có chuyện gì cũng không trông cậy được vào tôi, lần trước khi chị dâu cậu bị bệnh tôi còn đang phá án ở bên ngoài, không về được, vì chuyện đó mà chị dâu cậu không nói chuyện với tôi một tuần liền...”
Những chuyện Từ Lệ nói Viên Mục Dã đều biết, cậu nhẹ nhàng khuyên: “Anh Từ, nếu đã thấy vất vả như vậy, anh có định đổi nghề chuyển sang việc khác không?”
Không ngờ Từ Lệ lại cười khổ, nói: “Nếu tất cả đều sợ vất vả không làm, thì ai đi bắt hung thủ? Nghề này đúng là rất vất vả, có điều vinh dự nghề nghiệp lại rất cao, nhất là trong thời điểm phá án, loại vinh quang đó không gì có thể thay thế được.”
Viên Mục Dã thất thần: “Đây chính là điều mà tôi hâm mộ nhất... tiếc là cuối cùng tôi vẫn rời bỏ thế giới đó.”
Từ Lệ vỗ vai Viên Mục Dã: “Cậu thanh niên à, cuộc sống của cậu còn dài, sẽ tìm ra ý nghĩa của cuộc sống thôi, đừng vội...”
Viên Mục Dã phì cười: “Anh nói cứ như chúng ta không phải cùng một thế hệ ấy!”
Đêm hôm đó hai người chỉnh lý lại một lần nữa toàn bộ tư liệu về ba người bị hại, muốn tìm mối liên hệ giữa ba người đó với “Cao phú soái” Tạ Chí Hồng, đặc biệt là người vừa bị hại Ngô Tịch Đình kia.
Không ngờ sau nửa đêm lại nhận được điện thoại của nhóm đang theo dõi Tạ Chí Hồng, ba rưỡi sáng gã vội vàng rời khỏi nhà, mặc dù bọn họ luôn bám sát theo sau xe, nhưng tiếc rằng tính năng xe của gã này tốt hơn, chỉ tăng ga một chút bọn họ đã bị bỏ lại phía sau rồi.
Từ Lệ tức giận chửi đổng, thiếu chút nữa ném luôn điện thoại đi! Viên Mục Dã vội khuyên bảo: “Đừng nóng giận, chuyện này cũng không thể trách đám Tiểu Triệu được, người ta chạy Land Rover, là dòng xe đứng đầu... Anh có biết gã đi một vòng từ nội thành đến đập Bắc Sơn rồi quay lại hết bao nhiêu thời gian không? Chưa đến một giờ đồng hồ! Xe trong cục các anh chạy được như vậy sao?”
Từ Lệ cũng bớt tức giận, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Cậu nói xem có phải gã biết có người theo dõi không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không biết được, gã có tính cảnh giác rất cao, lần trước khi chúng tôi đến đập chứa nước, Đoàn Phong đi theo phía sau cũng suýt bị phát hiện...”
Từ Lệ dập điếu thuốc trong tay, anh ta nói: “Xem ra không dùng công nghệ cao với gã là không ổn, ngày mai gắn định vị vào xe Land Rover của gã, để tôi xem gã có chạy thoát khỏi năm ngón tay của tôi không!”
Cứ như vậy, Viên Mục Dã lăn lộn ở văn phòng của Từ Lệ đến rạng sáng mới về nhà, Kim Bảo tỏ ra rất bất mãn với chuyện cậu không về nhà ngủ đêm, nó không đợi cậu về đã tự giải quyết vấn đề ăn uống, ngủ nghỉ xong xuôi rồi...
Viên Mục Dã biết là Kim Bảo không nhịn được nên cũng không mắng nó, đành yên lặng đi dọn dẹp đống bừa bộn ngoài sân.
Đến trưa, Viên Mục Dã dẫn Kim Bảo đến số 54, Kim Bảo vừa nhìn thấy đầu bếp Lưu là vẫy đuổi chạy đến, đã sớm quên sạch người chủ tạm thời là cậu rồi.
Trương Khai thấy thế thì cười bảo: “Đúng là đứa nào có sữa đứa đấy là mẹ, anh có biết mỗi lần Kim Bảo đến đây, đầu bếp Lưu đều lén cho nó ăn đùi gà không?”
Viên Mục Dã cười: “Chẳng trách lần nào đến đây nó cũng vui vẻ như thế.”
Đúng lúc Đoàn Phong đi từ trong văn phòng ra, thấy vẻ mặt Viên Mục Dã mệt mỏi, anh ta nghiêm mặt nói: “Không phải cậu lại cả đêm không ngủ đấy chứ?”
Viên Mục Dã bóp mi tâm: “Tôi nói chuyện với Từ Lệ đến sáng ấy mà, nhưng không sao... tôi không buồn ngủ lắm.”
Đoàn Phong tức giận: “Ngày mai bảo Từ Lệ trả lương cho cậu đi! Đừng có ngày nào cũng dùng cậu làm lao công miễn phí như thế!”
Viên Mục Dã biết Đoàn Phong thấy cậu chạy việc hai nơi vất vả mới nói vậy, nên cậu vừa cười vừa nói: “Bạn bè mà, giúp đỡ lẫn nhau thôi, nếu có thể giúp được thì giúp... còn nếu vượt quá khả năng của tôi, dù tôi có muốn giúp cũng chịu.”
Đoàn Phong cũng hiểu tính của Viên Mục Dã nên không nói gì nữa, chỉ đưa thẻ phòng của mình ném cho cậu: “Vào phòng tôi dội qua người đi, sau đó ngủ bù một giấc, dù sao mấy ngày tới số 54 cũng không có việc gì.”
Viên Mục Dã không khách sáo với Đoàn Phong, cậu cầm cái thẻ, lắc lắc và nói: “Cảm ơn...”
Không ngờ cậu chưa ngủ được bao lâu thì nhận được điện thoại của Tạ Chí Hồng, rủ cậu tối nay đi uống rượu. Viên Mục Dã đương nhiên sẽ không từ chối, cậu nhìn đồng hồ rồi trả lời: “Được thôi, sau khi tôi tan ca sẽ đến Dark Night tìm cậu.”
Sau khi cúp điện thoại, Viên Mục Dã rơi vào trầm tư, bây giờ có hai nguyên nhân khiến Tạ Chí Hồng có hứng thú với cậu như vậy. Một là gã biết mục đích của cậu, cho nên thuận thế tạo cơ hội để tiếp cận Viên Mục Dã, đồng thời đánh lạc hướng cảnh sát. Hai là chính gã ngửi được mùi vị đồng loại trên người Viên Mục Dã, cho nên mới muốn kéo cậu nhập đội.
Viên Mục Dã biết mình không phải là một người có tâm kiên định, cho đến giờ cậu vẫn không lạc lối là do trên đường đi đã gặp được nhiều quý nhân, luôn đỡ cậu dậy ở những thời điểm cậu chuẩn bị xa ngã...
Tối hôm đó, khi cậu đến quán bar Dark Night thì nhìn thấy Tạ Chí Hồng đang cúi đầu nghịch một thứ trong tay, Viên Mục Dã đến gần nhìn mới thấy rõ, hóa ra là một vòng tròn gỗ có điêu khắc bên trên.
Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã đến thì đưa cho cậu và bảo: “Cho anh cái này!”
Viên Mục Dã nhìn kỹ, hỏi: “Đây là cái gì thế?”
Tạ Chí Hồng sờ một vòng tròn quanh chiếc vòng gỗ rồi giới thiệu: “Đây là chiếc vòng Mobius tôi dùng gỗ đàn hương lá đỏ chế tạo thành.”
Viên Mục Dã tỏ ra hứng thú: “Cậu còn biết làm cái này nữa à? Thật đúng là không nhận ra nhé!”
Tạ Chí Hồng cười: “Từ nhỏ tôi đã rất có hứng thú với đồ chế tác thủ công, nhưng cha tôi lại nói mấy việc vụn vặt này tốn thời gian, không thành việc lớn được. Nhưng vì tôi quá yêu thích cho nên luôn lén lút làm những thứ này sau lưng họ... Thật ra nếu tôi không sinh ra trong gia đình hiện tại, có lẽ tôi đã thành một thợ thủ công rất nổi danh rồi!”