Trời đã sẩm tối, nếu mọi chuyện đúng như nhóm Từ Lệ nói, thì chỉ cần ngủ thiếp đi sự việc sẽ lặp lại một lần nữa, nên thời gian của Viên Mục Dã không nhiều...
Nghĩ vậy, cậu đốt một đống lửa nhỏ để họ hong khô quần áo trên người, mặc đồ ẩm ướt dính dớp đúng là rất khó chịu. Nhân lúc những người khác đang nhóm lửa, Viên Mục Dã nói với Từ Lệ: “Anh Từ, sao anh biết tôi nhất định có thể tìm được anh?”
Từ Lệ cười gian: “Trước đó tôi đã dặn người trong tổ, nếu như trong quá trình phá án tôi gặp phải chuyện gì thì đầu tiên phải liên hệ với cậu hoặc người của số 54. Tôi cũng chỉ chuẩn bị sẵn một phương án thôi, không ngờ đúng là phát huy tác dụng thật!”
Viên Mục Dã thở dài: “Thật ra trước khi đồng nghiệp của anh liên hệ với tôi, tôi đã nhận được tin nhắn xin hỗ trợ của anh... sau khi giải mã thì thấy là tọa độ nơi này!”
“Chẳng trách trước đó cậu lại hỏi tôi có gửi tin nhắn cho cậu hay không? Nhưng ai đã dùng điện thoại di động của tôi để gửi tin nhắn cho cậu chứ?” Từ Lệ giật mình hỏi.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Bây giờ tôi cũng không biết chắc được, có điều tin nhắn này phải qua quá trình xử lý giải mã, nếu không phải số 54 chúng tôi có cao thủ giải mã thì tôi cũng không thể biết được tin nhắn đầu tiên là một dãy tọa độ.”
“Tin đầu tiên? Còn nội dung tin thứ hai là gì?” Từ Lệ nghiêm giọng hỏi.
“Tin thứ hai còn chưa giải mã được tôi đã xuất hiện ở đây rồi...” Viên Mục Dã bất đắc dĩ nói.
Từ Lệ vội hỏi: “Cậu dựa vào tọa độ đó tìm đến đây?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không phải, tin nhắn kia thực sự quá khó giải mã, sau khi chúng tôi đến đây rồi mới giải ra được...”
“Vậy sao chỉ có một mình cậu đến được đây?” Từ Lệ không hiểu.
Nhưng vấn đề này chính Viên Mục Dã cũng không biết nên giải thích với Từ Lệ thế nào, bởi vì ngay chính cậu cũng không hiểu rõ!
Đầu tiên, Viên Mục Dã khẳng định là mình đã đọc được từ trường tư duy trên chiếc xe buýt bị đốt cháy chỉ còn lại khung xe kia, nhưng sau đó đã xảy ra chuyện gì đó khiến cậu bị xuyên không về khoảng thời gian bốn ngày trước, ngày mà chiếc xe buýt bị rơi xuống vách núi... Cho nên cậu mới có thể nhìn thấy những xác chết cháy, đồng thời gặp được bốn người Từ Lệ.
Viên Mục Dã giả thiết có hai không gian song song tồn tại là A và B, không gian A là không gian mà xe buýt không bị thiêu hủy và người trên xe cũng không bị thiêu chết, còn không gian B là nơi mà cả hành khách trên xe và xe đều bị thiêu rụi.
Nhưng vấn đề là, vốn 15 hành khách hẳn đã chết ở không gian B thì thi thể lại xuất hiện trong xe buýt ở không gian A, còn 15 người sống sót ở không gian A lại xuất hiện ở bãi sông trong không gian B.
Theo như phỏng đoán của Viên Mục Dã, thì ở không gian A xe khách đã lao thẳng từ trên vách núi xuống, rất khó để cam đoan hành khách trong xe không bị thương vong, mà 15 người này sở dĩ đều sống sót... là vì bị rơi vào dòng sông giống nhóm Từ Lệ, nên những người kia mới nói rằng khi tỉnh lại mình đang nằm trên bờ sông.
Nhưng vấn đề là trong không gian A không có con sông lớn này, nó tồn lại ở không gian B trước mắt Viên Mục Dã và Từ lệ, cho nên nhất định đã có một yếu tố nào đó dẫn đến tình huống hai không gian A và B thông với nhau, khiến cả hai không gian bị biến đổi.
Viên Mục Dã và nhóm Từ Lệ đều đến từ không gian A, nhưng bây giờ lại cùng xuất hiện ở không gian B, đồng thời bọn Từ Lệ còn rơi vào một vòng lặp không thể nào phá vỡ.
Còn một điều nữa, ai là người đã gửi tin nhắn? Người còn sống dưới vách núi này có hạn, nếu không phải một trong bốn người Từ Lệ... thì chỉ có người đã chạy trốn từ trước, Tạ Chí Hồng.
Cho dù Tạ Chí Hồng bơi giỏi, thì hắn cũng rơi vào dòng sông cùng lúc với đám Từ Lệ, tên này sao có thể mò được điện thoại của Từ Lệ sau đó một mình bơi lên bờ, thuận tay gửi một tin nhắn mã hóa cho Viên Mục Dã? Thậm chí cứ cho là Tạ Chí Hồng có khả năng làm như vậy, thì làm sao hắn biết tin nhắn cầu cứu cần gửi cho Viên Mục Dã?
Trong lúc Viên Mục Dã nghĩ mãi không ra, thì cậu đột nhiên nhìn thấy phía trước hình như có bóng người lắc lư, người có thể xuất hiện ở đây chắc chắn là tội phạm truy nã Tạ Chí Hồng, Viên Mục Dã và Từ Lệ liếc nhau rồi cùng đuổi theo...
Trước khi đến Viên Mục Dã đã đọc tư liệu về Tạ Chí Hồng, cho nên khi nhìn thấy đối phương cậu lập tức nhận ra hắn. Nhưng không biết vì sao khi Tạ Chí Hồng nhìn thấy Viên Mục Dã lại giật mình nói: “Cậu là ai? Cậu không nên xuất hiện ở đây chứ?”
Viên Mục Dã nghe cách nói của Tạ Chí Hồng thì chắc chắn hắn biết điều gì đó, hơn nữa còn biết rằng mình không thuộc về không gian này, cậu trầm giọng nói: “Anh biết điều gì? Có phải thời gian của anh cũng đang không ngừng lặp đi lặp lại cùng một ngày đúng không?!”
Sắc mặt Tạ Chí Hồng nhăn nhó, hắn nói: “Nơi này là Địa Ngục, là Địa Ngục mà không ai có thể trốn thoát! Nếu cậu đã vào rồi thì đừng mong có thể rời khỏi đây!”
Viên Mục Dã nhận ra tinh thần của Tạ Chí Hồng không được bình thường, nên cố ý dẫn dụ: “Vì sao anh lại nói nơi này là Địa Ngục? Anh đã trải qua chuyện gì thế?”
“Lặp lại... không ngừng lặp lại...” Tạ Chí Hồng lẩm bẩm.
Viên Mục Dã biết mình đoán không sai, không chỉ nhóm Từ Lệ bị rơi vào vòng lặp, mà ngay chính Tạ Chí Hồng cũng không ngừng tái diễn lại cùng một ngày...
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã nhẫn nại nói: “Lúc đầu đã có chuyện gì xảy ra? Sao anh lại rơi vào vòng tuần hoàn vô hạn này?”
Đầu tiên Tạ Chí Hồng cười ngây ngô, sau đó lại hoảng sợ nói: “Tôi định cướp xe kiếm tiền, tôi không có thân phận hợp pháp, không thể đi làm kiếm tiền, tôi cũng muốn hoàn lương nhưng làm người lương thiện thực sự quá khó!”
Sau đó Tạ Chí Hồng kể cho Viên Mục Dã nghe những chuyện hắn đã trải qua, đúng như nhóm Từ Lệ suy đoán, tên này đúng là muốn cướp xe, có điều trong câu chuyện của hắn không có sự xuất hiện của nhóm Từ Lệ...
Mấy năm nay Tạ Chí Hồng vẫn luôn lẩn trốn ở thị trấn Bắc Nham thuộc thành phố An Bình, dựa vào mấy việc vặt để kiếm tiền sống qua ngày, nhưng như hắn đã nói, vì hắn không có giấy tờ tùy thân nên chỉ có thể làm những công việc lao động tay chân cực khổ.
Mấy năm trôi qua cơ thể Tạ Chí Hồng không chống đỡ được nữa, hắn biết cứ tiếp tục như vậy không phải là cách, nên hắn quyết tâm liều mạng, định thu một mẻ lớn rồi gác kiếm. Hắn nghĩ đến việc cướp xe trên đường từ thành phố An Bình đến thị trấn Bắc Nham.
Ngày xảy ra sự việc, hắn đã đến bến xe thành phố An Bình để nghiên cứu tình hình, xác định trong xe chỉ có hơn mười hành khách, hắn quyết định sẽ mai phục ở khúc cua Quỷ Kiến Sầu, đợi xe buýt lái qua đó thì ép nó dừng lại, sau đó cướp xe.