Mặc dù ngoài miệng nói thế nhưng bản thân Viên Mục Dã cũng không biết hoàn cảnh ở đây rốt cuộc là thế nào? Tuy nhiên, hiện giờ có thể chắc chắn một điều là cậu có thể tự do qua lại giữa hai không gian, nhưng lại chưa chắc có thể đưa đội Từ Lệ ra.
Hơn nữa, vấn đề lớn nhất trước mắt là, “lối ra vào” của Viên Mục Dã giữa hai thời không đều ở trên chiếc xe buýt kia, nhưng đội Từ Lệ lại không thể bơi qua con sông dài vắt ngang thung lũng thì làm sao có thể trở lại chiếc xe buýt kia với Viên Mục Dã được?
Nghĩ tới nghĩ lui, Viên Mục Dã đều cảm thấy khả năng đưa đội Từ Lệ đi theo rất nhỏ, vẫn phải tìm ra chỗ mấu chốt của bản thân sự việc thì mới có thể giải quyết tận gốc rễ vấn đề…
Nhưng Viên Mục Dã đã từng cẩn thận quan sát không gian này. Cậu thật sự không nhận ra rốt cuộc có vấn đề ở chỗ nào, hơn nữa ở đây, cậu chẳng có sự giúp đỡ nào có ích cả. Cho nên, tới bây giờ cậu vẫn chỉ có thể mù mà mù mờ.
Cuối cùng Viên Mục Dã quyết định vẫn nên quay về không gian hiện thực trước, nói gì thì nói ở đó còn có thành viên của số 54, thật sự không được thì liên hệ với lão Lâm, xem anh ta có ý kiến gì với loại tình huống này không.
Quyết định xong, Viên Mục Dã nói khẽ với Từ Lệ: “Anh Từ, tôi còn phải quay về bên kia sông một chuyến. Anh nhớ kỹ, trước khi tôi trở lại, tuyệt đối không thể thả Tạ Chí Hồng ra đâu!”
Từ Lệ tỏ vẻ mình hiểu rõ, khẳng định rằng sẽ trông chừng gã này chặt chẽ!
Mặc dù Viên Mục Dã đã được Từ Lệ cam đoan thêm lần nữa trước khi đi, nhưng trong lòng cậu vẫn không yên tâm tẹo nào, cho nên cậu cần phải đi sớm về sớm mới được. Bởi vì nôn nóng trong lòng nên lần này Viên Mục Dã cũng không dừng lại quá lâu trên chiếc xe buýt, mà chỉ đi ngang qua hiện trường mấy bước rồi xoay người xuống xe.
Giống như dự đoán, khi Viên Mục Dã xuống xe lần nữa, chiếc xe buýt sau lưng đã biến thành khung xe bị đốt trụi, mà đội Đoàn Phong cũng đang ngồi ở bên cạnh đống lửa trại chờ cậu.
Lần này Viên Mục Dã trở về không nhìn thấy cảnh sát Giả và Phó Anh Bác, chắc là Đoàn Phong đã đuổi bọn họ về lều ngủ trước rồi, nếu không còn phải tốn nước miếng giải thích hành vi “xuất quỷ nhập thần” của Viên Mục Dã nữa…
Vừa thấy Viên Mục Dã xuống xe buýt, Đoàn Phong lập tức đứng dậy hỏi: “Cậu đã trở lại rồi, rốt cuộc tình hình thế nào?”
Viên Mục Dã kể lại ngắn gọn chuyện có hai không gian song song và nhóm Từ Lệ bị nhốt như thế nào cho đội Đoàn Phong nghe một lượt. Hoắc Nhiễm vừa nghe nói có hai không gian song song tồn tại là hai mắt lập tức tỏa sáng: “Anh, anh có thể dẫn em theo xem thử không?”
Viên Mục Dã cười gượng đáp: “Tôi đâu chỉ muốn dẫn cậu đi, tôi còn muốn đưa tất cả mọi người qua đó cơ. Đáng tiếc là trước mắt tôi vẫn chưa có bản lĩnh đó, chỉ có thể một mình đi tới đi lui thôi.”
Đoàn Phong ngẩng đầu nhìn lên giữa không trung: “Cậu nói là bên trên kia có một vầng sáng quái lạ ư?”
Viên Mục Dã gật đầu đáp: “Đúng vậy, lúc trước Tạ Chí Hồng bị nhốt, tiếp đó là 15 hành khách rõ ràng đã chết rồi lại còn sống và cả sự mất tích của nhóm Từ Lệ… Chắc hẳn toàn bộ đều có liên quan đến vầng sáng kia, có điều hiện giờ tôi vẫn chưa làm rõ rốt cuộc vầng sáng kia là thứ gì.”
Nghe xong, Hoắc Nhiễm cũng ngẩng đầu nhìn lên trời, sau đó tự mình lẩm bẩm: “Lúc trước nghe anh Phó nói mấy trăm năm trước đã từng có thiên thạch rơi xuống đây, liệu vầng sáng kia có liên quan đến thiên thạch không?!”
Trương Khai lắc đầu: “Nếu là thiên thạch, vậy chắc chắn dù lớn hay nhỏ đều phải rơi trên mặt đất. Tôi đã từng đọc rất nhiều tin tức về thiên thạch khắp nơi trên thế giới, thông thường phần lớn việc lạ đều xảy ra ở gần hố thiên thạch, nhưng nói thế nào cũng không thể chạy lên bầu trời được chứ?”
Viên Mục Dã biết lời Trương Khai nói không phải không có lý, nếu thật sự là vấn đề của thiên thạch, nơi xảy ra việc lạ trước hết thường là ở vùng đất có thiên thạch rơi xuống, suy cho cùng thiên thạch không thể nào dừng lại ở giữa không trung để giải phóng năng lượng được!
Cuối cùng Đoàn Phong phải gọi điện thoại vệ tinh cho lão Lâm để xin anh ta cố vấn về chuyện khu vực có thiên thạch rơi xuống. Nghe xong, lão Lâm bảo Hoắc Nhiễm dò tìm thử vị trí xuất hiện vầng sáng mà Viên Mục Dã nhìn thấy bằng flycam cậu ta mang theo, xem xem nơi đó có tấm màn năng lượng nào không…
Kết quả vừa đưa máy dò tìm lên là nó đã phát báo động. Hoắc Nhiễm vừa thấy số liệu năng lượng truyền về đã hoảng sợ, lập tức lắp bắp báo cáo tình hình với lão Lâm.
Tiếp theo, lão Lâm lại kiểm tra một vài tài liệu ở bên phía anh ta rồi cuối cùng đưa ra kết luận là, hơn bốn trăm năm trước, đúng là nơi này có ghi chép về việc thiên thạch rơi xuống, hơn 200 năm sau lại từng xảy ra động đất với quy mô nghiêm trọng…
Cho nên, theo lão Lâm phán đoán, vị trí thật sự mà thiên thạch rơi xuống lúc ấy ắt hẳn là vị trí của vầng sáng mà Viên Mục Dã nhìn thấy. Nhưng bởi vì sau này địa chất chuyển động, làm cho mặt đất lõm xuống, cho nên mới hình thành hẻm núi có hai sườn đều là vách đá và tấm màn năng lượng giữa không trung.
Nhưng vấn đề hiện giờ là phải làm thế nào mới có thể cứu đội Từ Lệ ra? Không bàn đến việc có thể đưa bọn họ về hiện thực từ chiếc xe buýt hay không, cho dù có thể… bọn họ cũng không qua được con sông lớn kia!
Đề nghị của Đoàn Phong là giết chết Tạ Chí Hồng vốn nên bị xe buýt tông chết, bởi vì tất cả sai lầm đều bắt đầu từ hắn, chỉ khi hắn trở lại quỹ đạo mới có thể làm thời không lệch lạc trở lại đúng vị trí của từng người.
Hơn nữa, đủ loại dấu hiệu thể hiện rõ rằng, thật ra ban đầu chỉ có một mình Tạ Chí Hồng bị xe buýt tông chết, nhưng bởi vì đúng lúc hắn rơi từ vách đá xuống bị vầng sáng năng lượng của thiên thạch bao bọc lấy… cho nên mới bị lặp đi lặp lại một ngày trước khi chết.
Tiến sĩ Lâm giữ ý kiến trung lập về điều này, không đồng ý cũng không phản đối. Nhưng anh ta cũng không bảo đảm giết chết Tạ Chí Hồng rồi thì chắc chắn có thể cứu những người đang bị nhốt ra.
Vừa nghe lão Lâm nói như vậy, Đoàn Phong thầm mắng “Đệch”, sau đó lại đánh mắt cho Viên Mục Dã, ra hiệu cậu đừng nghe lão Lâm nói mấy câu nước canh suông đó!
Trong thâm tâm Viên Mục Dã hiểu rõ, quyết định cuối cùng vẫn phải do chính mình đưa ra mới được, vì chẳng ai trong số họ có thể đi vào không gian song song kia thay cho bản thân cậu…
Ăn tạm vài miếng bánh quy dinh dưỡng để bổ sung năng lượng xong, Viên Mục Dã xoay người đi về phía chiếc xe buýt… Ai ngờ lúc này cậu bị Đoàn Phong gọi lại. Quay đầu nhìn lại, cậu thấy Đoàn Phong rút con dao quân dụng giắt ở cẳng chân ra và ném cho Viên Mục Dã: “Mang theo cái này mà phòng thân. Nhớ kỹ, đến lúc mấu chốt không thể nương tay, biết chưa?”
Viên Mục Dã đón con dao và cười đáp: “Yên tâm đi, lòng tôi hiểu rõ mà…”
Khi bước ra khỏi chiếc xe buýt lần nữa, sắc trời bên ngoài đã tối. Viên Mục Dã phát hiện mỗi lần mình đi đi về về, thời gian giữa hai không gian đều phải lệch đi vài tiếng đồng hồ, nhưng mà thời gian trên đồng hồ lại luôn khớp với đội Từ Lệ. Nói cách khác, mặc dù nhóm Từ Lệ bị mắc kẹt trong không gian xa lạ này, nhưng thời gian của họ vẫn đồng bộ với thực tế.