“Nói thẳng ra là các giác quan như thị giác, vị giác, thính giác, khứu giác và cả xúc giác đều không còn nhạy bén như trước nữa, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng nhiều, cậu không cần quá lo lắng...” Lão Lâm vừa cười vừa nói.
Viên Mục Dã đưa ra thắc mắc: “Vậy nói cách khác cơ thể sẽ trở nên chậm chạp hơn... đúng không?”
Lão Lâm vội vàng giải thích: “Không đến mức như vậy, trước đây khi kiểm tra năng lực ngũ giác của cậu vô cùng nhạy bén, bây giờ chỉ là quay về phản ứng như người bình thường mà thôi...”
Đoàn Phong hừ một tiếng: “Tôi thấy hay là bỏ đi! Cùng lắm thì sau này chúng ta tránh mấy chỗ máu me ra, cũng không mấy khi có cơ hội đến lò mổ đâu, không cần phải dùng loại thuốc ức chế này cũng được.”
Nhưng Viên Mục Dã lắc đầu nói: “Không sao đâu đội trưởng Đoàn, so với việc bị biến thành quái vật thì ngũ giác chậm chạp hơn một chút cũng không sao... Hơn nữa không phải vẫn còn có mọi người ư?”
Cuối cùng Viên Mục Dã vẫn chọn tiêm thuốc ức chế mới kia, nhìn dòng chất lỏng màu tím nhạt từ từ chảy vào cơ thể mình, cậu cảm thấy sau khi tiêm thuốc ức chế vào cũng không có gì khác biệt nhiều so với trước khi tiêm. Đến tận sáng hôm sau khi tỉnh dậy cậu mới hiểu thế nào là ngũ giác không nhạy bén...
Đầu tiên, Viên Mục Dã dậy trễ hơn hai mươi phút so với bình thường, điều này trước kia không bao giờ xảy ra, bởi vì đồng hồ sinh học của cậu luôn rất chuẩn, đã định mấy giờ rời giường thì nhất định sẽ dậy vào giờ đó.
Ngay sau đó cậu cảm giác hình như có thứ gì đó chuyển động ở cửa phòng ngủ, cậu nhìn kỹ mới phát hiện ra Kim Bảo không biết đã đứng ở đó từ khi nào. Những loài động vật như chó thường có đệm thịt ở chân nên bình thường di chuyển rất nhẹ nhàng, mặc dù vậy, trước kia Viên Mục Dã có thể nghe được cả tiếng đệm thịt ở chân Kim Bảo tiếp xúc với mặt đất phát ra tiếng bạch bạch.
Nhưng hôm nay Kim Bảo đã đi vào đến phòng ngủ mà Viên Mục Dã lại chẳng hề nghe thấy động tĩnh gì... Lúc này cậu mới hoàn toàn hiểu được thế nào là ngũ giác chậm chạp.
Có điều Viên Mục Dã vẫn nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, sau đó dẫn Kim Bảo ra khỏi nhà. Dù sao khi cậu đưa ra lựa chọn đã biết trước sẽ có kết quả này rồi, cho nên bây giờ cậu chỉ có thể từ từ tiếp nhận và thích ứng thôi...
Vài ngày sau, số 54 nhận một vụ án mới. Ở một trường tiểu học đang thi công liên tiếp xảy ra những chuyện kỳ quái, đã dọa hai đội công nhân chạy mất, nếu cứ tiếp tục chậm tiến độ như vậy nữa thì đến hết kỳ nghỉ hè cũng chưa hoàn thiện được công trình, đến mùa thu sẽ không kịp khai giảng đúng hạn.
Mà hiệu trưởng trường tiểu học này là bạn lâu năm của lão Lâm, cho nên ông ta đã nhờ đến số 54, hy vọng bọn họ có thể đến và điều tra những gì đang xảy ra...
Nhưng không biết vì sao, Trương Khai và Hoắc Nhiễm vừa nghe thấy việc đi điều tra ở trường tiểu học thì vô cùng phấn khích, bày ra tư thế như muốn đi chiến đấu với một đám học sinh tiểu học!
Đại Quân thấy thế thì chế nhạo hai người kia: “Nhìn xem nhìn xem, đây chính là sự khác nhau giữa đàn ông trưởng thành và đàn ông ấu trĩ đấy!”
Trường tiểu học thực nghiệm này là một trường khá nổi tiếng ở thành phố M, đã từng đào tạo ra rất nhiều học sinh ưu tú... Có điều rất đáng tiếc là số 54 không có thành viên nào từng học tại đây.
Viên Mục Dã và Tằng Nam Nam đương nhiên khỏi cần nói đến, vì bọn họ không phải người bản địa. Còn Trương Khai, Đại Quân mặc dù là người địa phương nhưng tiếc là từ nhỏ không những không chú tâm học hành, mà còn thuộc dạng học sinh cá biệt, trùm đánh nhau khiến giáo viên và hiệu trưởng đau đầu! Cho nên đến tư cách vào trường tiểu học thực nghiệm kia họ còn chẳng có.
Khi còn nhỏ, thành tích của Hoắc Nhiễm rất tốt, cũng rất thông minh, vốn là đối tượng chiêu sinh của trường tiểu học trọng điểm này, nhưng có điều EQ của thằng nhóc này quá thấp, lúc phỏng vấn cậu ta chê giáo viên phỏng vấn quá xấu, kết quả là lập tức bị loại, vì chuyện này mà Trương Khai còn cười nhạo cậu ta mấy tháng trời.
Bởi vì trường tiểu học thực nghiệm này rất nổi tiếng, cho nên Hiệu trưởng Phùng đã nhờ lão Lâm phải làm việc kín đáo, nếu không một khi để bên ngoài biết được có chuyện xảy ra... thì nhất định sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến danh dự nhà trường! Không còn cách nào khác, số 54 đành phải tiến hành điều tra vào buổi tối.
Sau khi ăn cơm tối xong, Đoàn Phong dẫn mọi người đến cổng trường tiểu học thực nghiệm, Đại Quân nhìn cổng trường tối om rồi nói: “Thế này không phải là cởi quần đánh rắm à? Đã dọa hai đội thi công chạy mất rồi... còn có thể giấu được chắc?”
Trương Khai cười: “Nhất định là bỏ tiền đúng chỗ chứ sao, hiệu trưởng đã nói như vậy thì chắc chắn sẽ không để lộ ra ngoài đâu.”
Lúc này cửa trường học mở ra từ bên trong, một người đàn ông trung niên có nụ cười chân thành đi ra mở cửa, Đoàn Phong bước lên bắt tay với đối phương: “Xin chào Hiệu trưởng Phùng, chúng tôi được Tiến sĩ Lâm giới thiệu qua đây.”
Viên Mục Dã và mọi người đều ngạc nhiên, xem ra đúng là vô cùng bí mật, ngay cả một nhân viên bảo vệ cũng không giữ lại, hiệu trưởng tự mình ra trận!
Sau đó mấy người bọn họ đi theo Hiệu trưởng Phùng vào trong trường học, trong lúc đó Hiệu trưởng Phùng cũng kể lại cho họ nghe những chuyện kỳ lạ xảy ra ở trường tiểu học trong thời gian này...
Trường tiểu học thực nghiệm này đã xây dựng được bốn mươi lăm năm, các công trình kiến trúc đa phần đều đã được xây dựng từ thời điểm đó, cho nên cứ định kỳ một thời gian sẽ tiến hành trùng tu vào dịp nghỉ hè, nên diện mạo trường học cũng không quá cũ kỹ.
Chuyện này vốn cũng không phải chuyện gì lớn, ban đầu thời gian hoàn thành công trình là nửa tháng, nhưng không ngờ năm nay đội thi công mới đến không được hai ngày thì người phụ trách lại tìm đến Hiệu trưởng Phùng, nói rằng mấy người công nhân của ông ta đã gặp phải chuyện rất kỳ lạ trong đêm ở trường học.
Hiệu trưởng Phùng nghe xong rất không vui, ông ta cho rằng trường tiểu học thực nghiệm là nơi đào tạo con người, lấy đâu ra những chuyện bát nháo, nên đã cho đội đó nghỉ làm và mời một đội thi công khác về.
Kết quả đội công nhân thứ hai đến làm chưa được hai ngày đã lại bỏ ngang, trước khi đi còn nói thẳng với Hiệu trưởng Phùng: “Việc này của ông không ai có thể làm được! Cứ đến nửa đêm trong trường sẽ có ma trêu, dù có bao nhiêu tiền cũng không hoàn thành được đâu!”
Lần này Hiệu trưởng Phùng đã hơi tin tưởng hơn, vội vàng giữ anh ta lại, yêu cầu anh ta kể cặn kẽ câu chuyện cho mình nghe... Theo như người phụ trách đội thi công kể lại, thì ngay đêm đầu tiên họ đến đã cảm thấy có điểm kỳ lạ.
Đầu tiên, trong sảnh tầng một của tòa nhà thí nghiệm có trưng bày một cây đàn dương cầm cổ, cây đàn này được lưu giữ từ khi mới thành lập trường cho đến nay. Theo như Hiệu trưởng Phùng nói thì cây đàn này chỉ là vật trang trí, từ lâu đã không thể phát ra tiếng.
Nhưng trong đêm đầu tiên đội thi công ở lại, các công nhân khi nằm ngủ đã nghe rõ có tiếng đàn phát ra từ phía tòa nhà thí nghiệm!
Bởi vì nhân viên nhà trường đã từng nói, trong thời gian thi công ngoài hai nhân viên bảo vệ thì không còn ai khác trong khuôn viên trường, cho nên người của đội thi công lo lắng có người ngoài nhân dịp trường đang trùng tu mà vào ăn trộm, lúc đó bọn họ cũng chưa hiểu rõ tình hình, nên đã nhanh chóng dẫn theo hai công nhân đi về phía tiếng đàn...