Tiếc là Viên Mục Dã cẩn thận đối chiếu một lượt tấm ảnh lúc nhập học và tốt nghiệp của Tạ Chí Hồng nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng cô gái vô danh kia, mà đám học sinh trong ảnh từ lúc nhập học đến lúc tốt nghiệp đều đầy đủ, không thiếu một người nào…
Đến tận khi ánh mắt Viên Mục Dã nhìn về phía mấy tấm ảnh chụp chung phía sau, cậu thấy được bóng dáng quen thuộc đó trong một tấm ảnh chụp chung của lớp học khóa sau… Mà quan trọng nhất là, bóng dáng này chỉ xuất hiện trong tấm ảnh chụp chung lúc nhập học, còn ảnh chụp chung lúc tốt nghiệp lại không có cô ta.
Lúc này vừa khéo có mấy người đã tốt nghiệp đứng lại trước tấm ảnh đó, một cô gái nói với giọng thương cảm: “Không biết Hải Sương đang ở chỗ nào nữa?”
Một cô gái tóc ngắn đứng bên cạnh thở dài: “Còn có thể ở đâu nữa chứ? Đã nhiều năm như vậy rồi, tất cả đều biết rõ nhưng không ai muốn thừa nhận mà thôi…”
Viên Mục Dã nghe vậy bèn nhanh chóng tiến lên, chỉ vào cô gái vô danh trong bức ảnh và hỏi: “Mọi người biết cô gái này à?”
Mấy cô gái sững sờ khi bị Viên Mục Dã hỏi, cô gái tóc ngắn phản ứng trước tiên, cô ta hỏi: “Anh biết Thích Hải Sương à? Hồi ở trường cô ấy là bạn cùng phòng với bọn em.”
Viên Mục Dã không trực tiếp trả lời vấn đề này mà tiếp tục truy hỏi: “Có phải ở đằng sau tai phải cô ấy có một cái bớt đỏ hình trái tim không?”
Mấy cô gái nghe xong thì biến sắc, Viên Mục Dã đã có được đáp án từ nét mặt của họ, cậu tiếp tục hỏi: “Mọi người có biết bây giờ cô ấy đang ở đâu không?”
Cả đám nghe vậy đều có thần sắc cô đơn, cuối cùng cô gái tóc ngắn trả lời Viên Mục Dã: “Vào ba năm trước trong một lần đi thám hiểm vùng núi phía nam, Hải Sương… đến giờ vẫn không rõ tung tích.”
Viên Mục Dã thắc mắc: “Có ai chứng minh được cô ấy đi thám hiểm một mình ở vùng núi phía nam không?”
Cô gái tóc ngắn nghe vậy bèn hỏi lại với vẻ cảnh giác: “Anh là ai thế, tại sao lại muốn tìm hiểu chuyện của Hải Sương?”
Lúc này Viên Mục Dã mới cảm thấy mình thật sự hơi đường đột, cậu đành tìm bừa một lý do để thoái thác, Viên Mục Dã nói vài năm trước mình đã từng gặp Thích Hải Sương một lần, nhưng sau đó chưa từng nhìn thấy cô ta…
Cô gái tóc ngắn thở dài: “Vị đàn anh khóa trên này, em khuyên anh mau chóng từ bỏ đi, Thích Hải Sương không thể về nữa đâu.”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi hỏi: “Lúc đó gia đình cô ấy không báo cảnh sát à?”
Cô gái tóc ngắn nhún vai: “Chắc đã báo cảnh sát địa phương rồi, nghe nói cũng tổ chức nhân viên vào tìm kiếm trong khu không người, nhưng cuối cùng chẳng tìm thấy gì hết…”
Bởi vì hiện trường lúc đó quá ồn nên Viên Mục Dã cũng không hỏi quá nhiều chi tiết, nhưng may mà cậu vẫn lấy được số điện thoại của mấy cô gái này, để ngày sau thuận tiện điều tra.
Sau khi có được đáp án mình muốn, Viên Mục Dã cùng với Đoàn Phong vội vàng rời khỏi địa điểm tổ chức sự kiện. Do bọn họ mặc áo phông có hình kỷ niệm ngày thành lập trường, nên hai người đã bị vài “em gái khóa dưới” xin số điện thoại, nếu cứ đợi ở chỗ này thì chắc chắn sẽ bị lộ mất, thế là hai người tranh thủ thời gian vội vàng rời đi.
Sau khi ra khỏi trường, Viên Mục Dã cởi ngay áo phông trên người ra rồi lấy điện thoại gọi cho Từ Lệ: “Anh Từ, đã tìm được cô gái vô danh kia rồi!”
Từ Lệ bên đầu kia nghe xong kích động đến mức suýt nhảy lên từ trên ghế, anh ta vội vàng hỏi cô gái vô danh đó tên gì, làm sao có thể xác nhận cô ta chính là cô gái vô danh?
Sau đó Viên Mục Dã kể lại một lượt chuyện mình và Đoàn Phong trà trộn vào lễ kỷ niệm ngày thành lập trường đại học thủ đô, cậu bảo Từ Lệ nhanh chóng điều tra xem chuyện năm đó Thích Hải Sương mất tích là như thế nào, sau đó liên lạc với cha mẹ cô ta đến để so sánh ADN.
Trên đường về, Viên Mục Dã còn đang suy nghĩ chuyện về Thích Hải Sương, cậu không biết năm đó đã xảy ra chuyện gì mà khiến Thích Hải Sương rõ ràng đã chết chìm ở đập chứa nước Bắc Sơn lại biến thành mất tích ở vùng núi phía nam?
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã cứ mãi cau mày, bèn nói: “Biết thân phận cô gái đó thì thuận lợi hơn nhiều rồi, mấy người Từ Lệ chỉ cần điều tra xoay quanh quan hệ xã hội của Thích Hải Sương, nhất định sẽ tìm được một chút dấu vết để lại.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Đúng là như thế, bởi vì dù Tạ Chí Hồng có ẩn nấp tốt đến mức nào thì gã cũng không thể quản lý suy nghĩ của Thích Hải Sương một trăm phần trăm được. Trông mấy cô gái vừa rồi chắc có quan hệ rất thân với cô ta, con gái một khi đã yêu thì rất khó giấu giếm bạn thân, chắc chắn năm đó Thích Hải Sương có tiết lộ một chút tình huống về người yêu của mình với mấy người bạn thân cùng phòng.”
Hai ngày sau, một phần tài liệu chi tiết liên quan đến Thích Hải Sương đã được đặt trước mặt Viên Mục Dã, cậu lật ra xem. Cô gái trong tấm ảnh chẳng phải là người đáng thương một giây trước còn đắm chìm trong tình yêu, một giây sau đã bị người yêu mình hại chết đấy sao?
Thích Hải Sương, trước khi mất tích đã từng học tại khoa nghệ thuật trường đại học thủ đô, cô ta là đàn em cùng trường nhưng khác khoa với Tạ Chí Hồng. Trước khi mất tích, Thích Hải Sương là thành viên của hội leo núi trong trường, năm nào vào hai mùa nóng lạnh, cô ta cũng tham gia hoạt động leo núi của hội. Thích Hải Sương cũng được coi là người thích leo núi có kinh nghiệm phong phú.
Nhưng cũng chính vì điều này mới khiến hung thủ chớp được cơ hội, sau khi Thích Hải Sương chết, gã đã ngụy trang thành mất tích khi leo núi… Thích Hải Sương cũng đã nhiều lần nói với mấy người bạn cùng phòng là mình chuẩn bị đi thám hiểm ở vùng núi phía nam vào ngày nghỉ.
Bởi vì Thích Hải Sương là người yêu thích leo núi có kinh nghiệm phong phú, nên lúc ấy mấy cô bạn cùng phòng cũng không để ý, họ chỉ dặn cô ta phải cẩn thận nhiều hơn. Hơn nữa lúc đó là dịp nghỉ hè, tất cả đều về nhà nên bọn họ chỉ gửi tin nhắn lên nhóm để báo cáo một chút hành trình gần đây của mình.
Sau này người nhà Thích Hải Sương căn cứ vào những đoạn tin nhắn nói chuyện phiếm này để xác định cô ta đi một mình đến vùng núi phía nam, bởi vì cô ta gửi khá nhiều ảnh chụp dã ngoại và bản đồ nơi mình muốn đi.
Nhưng sau khi nhìn những đoạn tin nhắn này, Viên Mục Dã phát hiện có một chỗ khả nghi rất lớn, đó chính là Thích Hải Sương từ đầu đến cuối chỉ gửi một số tin tức và hình ảnh, cô ta không hề nói chuyện hay gọi video mặt đối mặt.
Như vậy thì chỉ cần là người rất quen thuộc Thích Hải Sương, đồng thời cầm điện thoại của cô ta là có thể giả vờ là Thích Hải Sương để chat trong nhóm bạn cùng phòng, từ đó giả vờ như cô ta vẫn còn sống, hơn nữa lại không khiến bất kỳ ai nghi ngờ.
Khi Thích Hải Sương mất liên lạc được mười bốn ngày, người nhà cô ta đã báo cảnh sát địa phương, tiếc là bọn họ hao phí rất nhiều sức người sức của để lên núi tìm kiếm, nhưng đến cái bóng của cô ta cũng không tìm thấy.
Vì vẫn không tìm được thi thể nên cảnh sát xác định vụ của Thích Hải Sương là mất tích, mà gia đình cô ta không đồng ý báo tử nên chuyện này cứ kéo dài đến tận bây giờ.
Còn đám người Từ Lệ cũng điều động tư liệu về cuộc tìm kiếm Thích Hải Sương từ cục cảnh sát phía Nam. Theo lời kể của bọn họ, năm đó Thích Hải Sương đã giày vò họ rất thảm, bọn họ lăn lộn trong núi bảy, tám ngày, bắt được khá nhiều tên săn trộm nhưng lại chẳng thấy bóng dáng cô ta đâu…