Tạ Chí Hồng không ngờ Viên Mục Dã lại cảm thấy hứng thú với điều này, hắn nói bằng vẻ mặt đắc ý: “Bởi vì tôi thích nhìn dáng vẻ họ giãy giụa cầu xin tôi tha cho họ, trông đáng thương biết bao! Bọn họ liên tục cầu xin tôi tha cho mình một con đường sống, nhưng họ đâu có biết, gặp phải tôi là họ chắc chắn chẳng còn đường sống nữa rồi.”
Viên Mục Dã nghe xong thì cười lạnh rồi bước lên trước một bước nữa: “Loại người như anh quả nhiên là có tâm lý biến thái, có điều… tôi thích. Tiếp tục nói đi, để tôi xem xem anh có đáng để tôi đưa ra ngoài hay không.”
Tạ Chí Hồng còn tưởng rằng Viên Mục Dã là người cùng chí hướng cơ, hắn lập tức bốc phét về chi tiết vụ án giết người hàng loạt năm đó, đồng thời còn cười nhạo đội của Từ Lệ là đồ bỏ đi, rõ ràng sắp bắt được hắn rồi, kết quả cuối cùng vẫn để hắn trốn thoát.
Viên Mục Dã dường như càng nghe càng cảm thấy hứng thú, bất giác lại bước thêm hai bước, ngay lúc Tạ Chí Hồng nói tưng bừng hớn hở, Viên Mục Dã đột nhiên đưa tay ra nắm lấy vạt áo trước của hắn, sau đó kéo tuột Tạ Chí Hồng từ trên xe buýt xuống…
Tạ Chí Hồng nhận ra ngay mình trúng kế, dù bụng hắn trúng đạn nhưng sức lực vẫn rất lớn. Ngay sau đó hắn dùng tay chặn cổ Viên Mục Dã lại, lực tay của hắn mạnh đến mức nhất thời Viên Mục Dã không chống đỡ nổi.
Rơi vào đường cùng, Viên Mục Dã đành cố hết sức ném Tạ Chí Hồng sang một bên, để hắn tạm thời cách xa xe buýt một chút, tránh việc tên này không đánh nổi mình lại chạy về trên xe. Có điều với lực tay này của hắn, có lẽ muốn chờ hắn chảy máu đến chết cũng phải mất một lúc nữa mới được…
Tạ Chí Hồng bị ném ra, mất trọng tâm nên té lăn ra đất, hắn cố sức đứng lên rồi thều thào nói với Viên Mục Dã: “Cậu muốn tôi xuống xe cứ nói thẳng, cậu xem hiện giờ tôi đã như vậy rồi mà cậu còn không yên tâm cái gì nữa?”
Đương nhiên Viên Mục Dã không yên tâm, bởi vì từ đầu đến cuối cậu đều không tin tưởng Tạ Chí Hồng, đừng thấy giờ hắn đang yếu thế trước mặt Viên Mục Dã, nhưng một khi Viên Mục Dã không còn giá trị lợi dụng với hắn, e là Tạ Chí Hồng sẽ giết cậu không hề do dự.
Viên Mục Dã liếc thấy vết đạn bắn trên bụng Tạ Chí Hồng vẫn liên tục rỉ máu, có lẽ do vừa nãy dùng sức nhiều quá. Người bình thường gặp tình huống thế này chắc chắn đã không đứng dậy nổi, nhưng Tạ Chí Hồng vẫn có thể thoát được trói buộc của Viên Mục Dã…
Vậy chứng tỏ người này có độ nhẫn nại cực lớn, kẻ tàn nhẫn với bản thân như vậy sao có thể nương tay với người khác chứ? Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã cười nói với Tạ Chí Hồng: “Anh biết sai lầm lớn nhất mà anh đã phạm phải là gì không?”
“Kéo đám Từ Lệ vào đây ư?” Tạ Chí Hồng thử hỏi.
Viên Mục Dã lắc đầu đáp: “Không phải, là anh không nên gửi cho tôi tin nhắn kia… Bởi vì gặp tôi, anh mới thật sự không còn đường sống.”
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Chí Hồng đã nhận ra sát ý trong mắt Viên Mục Dã. Hắn vội xoay người bỏ chạy ngay không cần suy nghĩ! Đương nhiên Viên Mục Dã không thể nào để cho kẻ này thoát khỏi tầm mắt của mình một lần nữa, vì thế cậu nhanh chóng đuổi theo.
Tuy nhiên, điều khiến Viên Mục Dã không ngờ tới là, người đã bị trúng đạn vào bụng mà còn có thể chạy trốn nhanh như vậy ư?! Xem ra cậu đã quá khinh địch, nếu đối phương không trúng đạn, có lẽ bản thân cậu chưa chắc có thể bắt được hắn một cách nhẹ nhàng.
Kết quả Tạ Chí Hồng chẳng chạy được bao xa, trước mặt lại xuất hiện con sông lớn kia. Qua sông cần phải tốn thể lực hơn chạy nhiều, nhưng Tạ Chí Hồng lại nhảy xuống sông không hề suy nghĩ…
Viên Mục Dã vốn cũng định nhảy xuống sông đuổi theo, như khi cậu nhìn thấy Tạ Chí Hồng đã bơi tới bờ bên kia thì lập tức từ bỏ suy nghĩ này, cậu quay đầu chạy ngược lại. Trước đó cậu đoán đáy thung lũng này là một vòng tròn khép kín, hiện giờ cũng là lúc xác nhận thử.
Sự thật chứng minh Viên Mục Dã đoán đúng. Cậu chạy về chỗ chiếc xe buýt đợi một lát là thấy Tạ Chí Hồng ướt sũng nước chạy từ một hướng khác về đây…
Viên Mục Dã đoán lý do Tạ Chí Hồng biết chiếc xe buýt này là lối đi qua lại giữa hai thời không là bởi vì mỗi lần cậu đến đây, đối phương đều đứng quan sát từ chỗ tối, vì thế hắn mới kiên trì muốn trở lại chiếc xe buýt này.
Khi Tạ Chí Hồng chật vật đi đến gần xe buýt, hắn thấy Viên Mục Dã đang đứng dựa nghiêng vào cửa xe nhìn mình. Giờ đây thực lực của hai bên kém xa nhau, Viên Mục Dã cảm thấy quần thêm như vậy vài lần thì có khi không cần mình ra tay nữa đâu.
Không ngờ đúng lúc này Tạ Chí Hồng lại đột ngột móc một khẩu súng lục ra và cười lạnh, nói với Viên Mục Dã: “Vốn tôi không muốn trở mặt, nhưng cậu lại cố tình không biết điều…”
Viên Mục Dã liếc nhìn khẩu súng trên tay Tạ Chí Hồng, chắc đó là khẩu súng của cảnh sát mà trước đó cậu nhặt được ở bờ sông. Cậu trầm giọng, nói: “Anh có thể nổ súng thử xem, nếu tôi chết ở trong không gian này, anh mãi mãi đừng hòng rời khỏi đây.”
Tạ Chí Hồng lắc đầu: “Ai nói tôi muốn bắn chết cậu? Cậu thấy vị trí tôi trúng đạn không? Đừng ngọ nguậy nhé, tôi cũng bắn một lỗ cho cậu ở vị trí đó. Cậu cũng thấy đấy, bị súng bắn vào vị trí này không chết ngay được đâu, đến lúc đó hoặc là cậu đưa tôi cùng rời khỏi, hoặc là chúng ta cùng chết ở đây…”
Viên Mục Dã cười đáp: “Nếu tôi không đoán sai, bên trong khẩu súng lục này chỉ có một viên đạn chứ gì?”
“Đừng tự tin quá. Tôi có thể thử cho cậu xem rốt cuộc súng có mấy viên đạn…” Tạ Chí Hồng cười khẩy.
Viên Mục Dã nhún vai: “Thật ra anh vốn muốn giữ lại viên đạn này đến cuối cùng là để giết tôi sau khi tôi đưa anh rời khỏi đây thành công đúng không? Đáng tiếc là tôi không chịu phối hợp. Anh lại thật sự không chịu nổi giày vò nữa, cho nên mới buộc lòng phải lấy ra… Nếu không vừa rồi anh đã lấy ra khi chúng ta vừa gặp mặt rồi, đúng không?”
Nghe vậy, khóe miệng Tạ Chí Hồng nhẹ co giật, xem ra đã bị Viên Mục Dã nói trúng rồi. Trong lúc nhất thời hắn hơi tức giận nên giơ súng lên bắn. Ai ngờ ngay khi nổ súng, hắn lại cảm thấy tay mình như bị một ngoại lực nào đó đẩy vụt lên trên, viên đạn bắn ra sượt qua đỉnh đầu Viên Mục Dã, trúng thẳng vào thân xe buýt.
Tạ Chí Hồng nhìn khẩu súng trong tay bằng vẻ mặt kinh ngạc, hắn không tài nào nghĩ ra được rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì…
Viên Mục Dã cười lạnh: “Biết tại sao chỉ có tôi có thể qua lại tự nhiên giữa hai không gian không?”
Đầu tiên Tạ Chí Hồng lắc đầu một cách mờ mịt, nhưng ngay sau đó dường như hắn đã suy nghĩ cẩn thận, nên ánh mắt nhìn về phía Viên Mục Dã co rụt lại như nhìn thấy ác quỷ tới từ Địa Ngục…
Viên Mục Dã cũng không biết Tạ Chí Hồng đã tưởng tượng mình là loài quái vật gì, có điều nhìn sự sợ hãi trong mắt hắn thì thấy, xem ra kẻ này cũng không phải không sợ xuống Địa Ngục, thế là Viên Mục Dã cố tình hù dọa hắn: “Anh có biết với tội lỗi của anh mà xuống dưới đó sẽ bị ném vào đâu không?”