Viên Mục Dã nhanh chóng điều chỉnh trở lại sau cú kinh hãi vừa rồi, cậu hơi xấu hổ nói: “Tôi không nhìn dưới chân, còn đang sợ đá hỏng tác phẩm của cậu ấy chứ!”
Tạ Chí Hồng cười đỡ thùng sắt lên: “Cho dù thực sự đá vào tác phẩm nào cũng không sao, dù sao những tác phẩm này cũng không được thưởng thức bởi người hiểu chúng...”
“Sao lại thế, tôi cảm thấy đặt bừa những tác phẩm này vào cửa hàng mỹ nghệ nào thì cũng sẽ thành hàng quý hiếm, hiện nay có nhiều người ưa thích đồ thủ công mỹ nghệ lắm.” Viên Mục Dã chân thành nói.
Tạ Chí Hồng hừ lạnh: “Được rồi, người bình thường không xứng thưởng thức tác phẩm của tôi...”
Viên Mục Dã vẫn đang suy nghĩ xem phía sau cánh cửa sắt kia là thứ gì, cả tiếng rít gào cậu vừa nghe thấy kia nữa... thật sự khắc sâu vào ấn tượng của cậu. Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã giả vờ hỏi vu vơ: “Đằng sau cách cửa kia cũng là phòng làm việc của cậu à?”
Tạ Chí Hồng đang chuẩn bị xoay người tiếp tục công việc thì cơ thể hơi run run, nhưng lập tức khôi phục bình tĩnh, gã nói: “Đằng sau cánh cửa kia là một nhà kho khác, nơi này khi xưa là một nhà máy lớn. Bởi vì không có nhà máy nào vào thuê cho nên chủ nhà biến nó thành nhà kho, mà giữa mỗi nhà kho đều có một cánh cửa sắt để thuận tiện cho khách muốn thuê nhiều nhà kho cùng một lúc.”
Viên Mục Dã thấy Tạ Chí Hồng giải thích kỹ càng như vậy thì cũng không hỏi thêm gì nữa, để tránh khiến gã cảnh giác. Sau đó Tạ Chí Hồng bắt đầu mài giũa đoạn gỗ trong tay, Viên Mục Dã cũng không đi lung tung nữa mà đứng bên cạnh quan sát.
Bất tri bất giác thời gian đã trôi qua rất lâu, Viên Mục Dã mới nhớ ra Tạ Chí Hồng từng nói nhất định phải giữ nguyên tắc về nhà trước hai giờ sáng... nhưng bây giờ đã hơn ba giờ sáng rồi.
Viên Mục Dã nhắc nhở Tạ Chí Hồng: “Đã hơn ba giờ rồi, cậu không sợ vợ cậu tức giận à?”
Tạ Chí Hồng đặt tay xuống bàn làm việc sau đó thở dài nói: “Thời gian thực sự thuộc về tôi trong một ngày luôn chỉ ngắn ngủi như vậy, đi thôi...”
Sau khi hai người ra khỏi phòng làm việc thì có một xe trở đầy bò bị đưa vào lò mổ, Tạ Chí Hồng thấy thế hào hứng kéo Viên Mục Dã, gã nói: “Đi, đã đến đây rồi, tôi dẫn anh đi xem một cảnh tượng hoành tráng...”
Viên Mục Dã không biết cảnh tượng hoành tráng trong lời Tạ Chí Hồng nói là gì nên tò mò đi theo phía sau, kết quả Tạ Chí Hồng lại dẫn cậu vào trong lò mổ. Ông lão giữ cửa nhìn thấy Tạ Chí Hồng thì nhiệt tình chào hỏi: “Tiểu Tạ, lại tới mua đuôi bò à?”
Tạ Chí Hồng vừa cười vừa đáp: “Vừa nãy cháu thấy có bò đưa vào, nên định mua ít thịt tươi về!”
Ông lão chỉ chỉ vào bên trong: “Đã bắt đầu làm thịt rồi, cháu mau vào đi, chậm là không còn đâu.”
Viên Mục Dã thì thầm hỏi Tạ Chí Hồng: “Cậu mua đuôi bò làm gì?”
Tạ Chí Hồng lạnh nhạt nói: “Người phụ nữ kia thích ăn đuôi bò hấp rượu vang đỏ...”
Viên Mục Dã không hiểu được, tình cảm giữa bọn họ tốt như vậy sao? Còn nửa đêm nửa hôm đi mua đuôi bò cho đối phương? Nhưng rất nhanh tiếng bò kêu đã phá vỡ suy nghĩ của Viên Mục Dã, cậu nhìn lên và ngay lập tức bị sốc bởi cảnh tượng trước mặt.
Một con bò đang bị người ta ép đến một chiếc lồng có thể kẹp chặt nó, sau đó có một người dùng dùi cui điện đâm thẳng vào người con bò, tứ chi con bò lập tức cứng ngắc ngã xuống đất.
Ngay sau đó, một công nhân mang theo dây thừng buộc chân bò treo lên, hoàn tất các công đoạn lấy máu, lột da, cắt chém và hàng loạt quy trình giết mổ tiếp theo... Đặc biệt là thời điểm cắt tiết, Viên Mục Dã sửng sốt đến mức đứng im tại chỗ.
Lúc này, tiếng Tạ Chí Hồng vang lên bên tai cậu: “Thế nào? Cảnh tượng hoành tráng chứ?”
Đây là lần đầu tiên Viên Mục Dã thấy người ta mổ bò. Thực ra trong thâm tâm cậu cũng hiểu sốc điện là phương pháp giết mổ nhân đạo nhất có thể làm cho đến nay, ít nhất có thể giảm bớt nỗi đau đớn trước khi chết của chúng.
Nhưng điều này vẫn khiến Viên Mục Dã chấn động, cậu đứng nhìn từng sinh mệnh biến mất trong nháy mắt, sau đó bị cắt tiết lột da, cuối cùng cắt thành từng miếng thịt tươi để trong tủ lạnh siêu thị... Thật ra không phải Viên Mục Dã chưa từng biết đến quá trình này, nhưng “nghe nói” và “tận mắt nhìn thấy” là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Cuộc đồ sát vẫn còn tiếp tục, quy mô của lò mổ này không nhỏ, có lẽ một xe chở bò khi nãy cũng phải đến hai ba mươi con, sợ là tất cả đều sẽ biến thành những món ăn ngon trên bàn ăn của con người.
Khi đi ra khỏi lò mổ, Viên Mục Dã vẫn ở trong trạng thái ngơ ngẩn, nhưng Tạ Chí Hồng bên cạnh thì rất hưng phấn, hỏi: “Thế nào? Kích thích chứ?”
Bây giờ Viên Mục Dã mới hiểu ra, đâu phải Tạ Chí Hồng đến lò mổ để mua đuôi bò tươi? Rõ ràng gã đến để xem mổ bò mà! Tên này đúng là quá biến thái... Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã không nói gì thì cũng không hỏi nữa, gã kéo cậu vào xe rồi lái thẳng đến số 54.
Thật ra Viên Mục Dã không nói gì không phải vì bị dọa sợ, mà là vì cậu đang cố gắng khắc chế khát vọng với máu tươi trong nội tâm của mình. Nhưng Tạ Chí Hồng lại cho rằng đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cảnh tượng máu tanh như vậy nên bị dọa ngơ người.
Sau khi quay về số 54, Viên Mục Dã vội vàng đi vào văn phòng, lấy bánh dinh dưỡng trong ngăn kéo ra ăn, tiếc là bánh quy bình thường ăn ngon như vậy hôm nay nhai vào lại như sáp nến, chẳng có chút hương vị nào.
Viên Mục Dã cảm thấy trong lòng mình càng ngày càng nóng nảy, giống như có một thứ gì đó đang muốn chui ra ngoài... Không còn cách nào khác, Viên Mục Dã đành phải uống nước liên tục, hòng làm dịu cơn khát máu trong lòng, tiếc là hiệu quả không cao.
Đột nhiên, Viên Mục Dã nghe thấy sau lưng có tiếng mèo kêu, cậu quay lại nhìn thì thấy con mèo nhỏ Tằng Nam Nam nuôi. Bình thường tất cả mọi người đều thích trêu chọc con mèo nhỏ này, hơn nữa con mèo này được mọi người cứu về trong một lần thực hiện nhiệm vụ nên nó cũng rất thân cận với mọi người.
Nhưng không biết vì sao, hôm nay con mèo nhìn thấy mắt Viên Mục Dã thì toàn thân lập tức xù lông, miệng không ngừng phát ra từng tiếng rên hừ hừ... Mà khi Viên Mục Dã nhìn thấy con mèo này, cậu cảm thấy đầu mình ong lên một tiếng, sau đó con mèo đã nằm trong tay cậu.
Có lẽ là cảm nhận được nguy hiểm, con mèo phát ra tiếng kêu thảm thiết... mà Viên Mục Dã lại làm như mắt điếc tai ngơ với âm thanh này, bởi vì tất cả sự chú ý của cậu đều đang dồn vào những mạch máu hấp dẫn đập dồn dập trên cổ của con mèo.
Ngay vào lúc thiếu chút nữa Viên Mục Dã đã đưa con mèo lên miệng, Đoàn Phong kịp thời xuất hiện ở phía sau cậu, anh ta dùng tay đập vào gáy cậu... Viên Mục Dã lập tức bất tỉnh.
Con mèo cũng nhân cơ hội ấy hoảng sợ chạy trốn, có lẽ sau này nó nhìn thấy Viên Mục Dã nhất định sẽ lẩn thật xa, không bao giờ dám dễ dàng đến gần cậu nữa...