Viên Mục Dã nghe vậy bèn vội vàng hỏi: “Cái gì thế?”
Từ Lệ bất đắc dĩ nói: “Là tinh trùng của nam giới, quan trọng là khi so sánh ADN, thứ đó lại không phải của Tạ Chí Hồng.”
“Không phải Tạ Chí Hồng? Sao có thể như vậy được?” Viên Mục Dã hơi giật mình.
Từ Lệ cũng thở dài: “Đúng thế đấy, cậu thử nói xem liệu có phải Mộc Thủy Thủy làm chuyện ấy với người khác, sau đó bị Tạ Chí Hồng bắt cóc rồi giết chết không?”
Viên Mục Dã suy nghĩ, nói: “Vậy các anh đã điều tra quan hệ xã hội của Mộc Thủy Thủy chưa? Cô ta có bạn trai không?”
“Chưa có, ít nhất người nhà và bạn bè đều nói cô ta không có bạn trai.” Từ Lệ khẳng định rất chắc chắn.
“Vậy cũng chưa chắc, nếu Mộc Thủy Thủy cố giấu thì sao?” Viên Mục Dã hỏi.
Lần này đến cả Từ Lệ cũng không trả lời được, xem ra vụ án Mộc Thủy Thủy phải điều tra lại một lần nữa, chắc chắn năm đó bọn họ đã bỏ qua manh mối quan trọng nào đấy, vì thế mới dẫn đến cục diện như hiện giờ.
Lần này đúng là khiến đám người Từ Lệ phải đau đầu, một thi thể nữ vô danh không thể xác định thân phận, hơn nữa còn là bị giết, một thi thể khác mặc dù có thể xác định thân phận, nhưng tinh trùng trong cơ thể nạn nhân lại không phải của hung thủ, thật khó hiểu.
Buổi tối khi về nhà, Viên Mục Dã thấy Từ Lệ vác theo khuôn mặt đầy râu ria đứng đợi cậu ở cửa nhà đã lâu, trong tay anh ta còn cầm một chồng hồ sơ rất dày… Viên Mục Dã không cần hỏi cũng biết tại sao anh ta lại đến đây, cậu móc chìa khóa ra mở cửa, sau đó đưa tay làm động tác mời Từ Lệ vào.
Kim Bảo thấy Viên Mục Dã dẫn một người về cùng thì ngoe nguẩy đuôi hưng phấn chạy từ trong ổ chó ra, nhưng khi nhìn thấy người đến là Từ Lệ, nó lập tức quay đầu trở về…
Từ Lệ thấy thế cũng hơi lúng túng, anh ta cười hỏi: “Nó đang chê tôi không mang quà gặp mặt hả?”
Viên Mục Dã thở dài: “Không sao đâu, nó coi anh như… Được rồi, nói một chút đi, vụ án có tiến triển nào mới không?”
Sau khi vào nhà, Từ Lệ ném hết chỗ tài liệu lên bàn trà, đặt mông ngồi lên ghế sofa rồi nói: “Manh mối cái cứt ấy! Căn cứ theo báo cáo kiểm tra thi thể của bên pháp y, bà chị vô danh kia bị ngâm trong nước ít nhất ba năm rồi, trên thi thể ngoài bộ xương ra thì chẳng còn lại gì. Nhưng vấn đề là xương cốt trên người cô ta lại hoàn hảo không hề hư tổn, không có bất kỳ tình huống gãy xương hay tụ máu nào. Căn cứ theo vị trí, hoàn cảnh khi tìm thấy thi thể để tiến hành phân tích so sánh… Cuối cùng cho ra kết luận là chết đuối.”
Viên Mục Dã cười gượng: “Tôi không cần nhìn báo cáo kiểm tra thi thể cũng biết cô ta chết đuối, nhưng cô ta bị người khác đẩy vào nước chết đuối chứ không phải vô tình ngã xuống nước.”
“Cậu biết thì làm được gì chứ, không có bằng chứng cũng như không…” Từ Lệ tức giận nói.
Viên Mục Dã bèn ngồi xuống rồi cẩn thận lật xem những tài liệu của Từ Lệ, cậu vừa xem vừa bảo: “Thật ra dù vụ án này tạm thời không thể xác định là giết người, nhưng cũng không thể kết luận là tai nạn ngoài ý muốn được, bởi vì vẫn còn rất nhiều điều đáng ngờ trong này.”
Từ Lệ lập tức ngồi thẳng dậy, hỏi: “Hả? Nói nghe xem…”
Viên Mục Dã suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Đầu tiên, căn cứ theo báo cáo pháp y, cô gái vô danh này chết vào ba năm trước. Nhưng anh đừng quên từ ba năm trước đập chứa nước Bắc Sơn đã không mở cửa cho người ngoài rồi, vậy cô gái này đi vào bằng cách nào? Phần lớn hai bên của đập chứa nước là núi, chỗ duy nhất có thể dễ dàng tiến vào chỉ có vị trí gần đập lớn và khu làm việc, mà khu làm việc lại là cửa vào duy nhất của con đập. Lần trước khi đến đây anh cũng thấy rồi, anh cảm thấy cô gái vô danh kia có thể một mình trèo tường vào rồi trượt chân ngã xuống nước sao?”
Từ Lệ ngẩn người: “Có vẻ hợp lý đấy, ý cậu là cô gái này được nhân viên của đập chứa nước dẫn vào?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Trước mắt xem ra khả năng này rất lớn, vì vậy tôi đề nghị anh nên đi điều tra nhân viên quản lý làm việc ở đập chứa nước… Còn nữa, cô gái vô danh này có một chiếc bớt đỏ hình trái tim ở phía sau tai phải.”
Từ Lệ đập lên vai Viên Mục Dã: “Cái gì cậu cũng biết, hay là cậu nói thẳng luôn cho tôi biết hung thủ là ai đi!”
Viên Mục Dã khẽ hừ một: “Nếu tôi biết thì còn mất thời giờ ở đây với anh làm gì? Nhưng mà…”
Từ Lệ thấy Viên Mục Dã muốn nói gì đó nhưng lại thôi, bèn thúc giục: “Nhưng cái gì? Cậu nói chuyện với tôi mà lại còn lấp la lấp lửng thế à?”
Viên Mục Dã cũng đành bất đắc dĩ bảo: “Tôi nói với anh những chuyện này thì chỉ hai người chúng ta biết thôi nhé, không thể dùng làm chứng cứ được…”
“Tôi đâu phải mới quen cậu, cậu nói mau đi, tôi sốt ruột muốn chết rồi!” Từ Lệ không nhịn được thúc giục.
Viên Mục Dã nghĩ một chút, sau đó trầm giọng nói: “Người đàn ông giết cô gái vô danh kia tên là Tạ Chí Hồng…”
“Cái gì! Lại là Tạ Chí Hồng làm à? Bảo sao hai thi thể đó bị vứt cùng một chỗ chứ?” Từ Lệ tức hổn hển.
Viên Mục Dã thấy vậy vội vàng xua tay: “Không phải Tạ Chí Hồng kia!”
Từ Lệ bị Viên Mục Dã làm cho chẳng hiểu gì: “Lúc là gã, lúc lại không phải, cậu có thể nói rõ hết một lần được không?”
“Trước khi cô gái vô danh đó chết đã từng gọi tên của hung thủ, chính là Tạ Chí Hồng, nhưng Tạ Chí Hồng này lại không phải là gã bị anh bắn chết!” Viên Mục Dã bất đắc dĩ nói.
Từ Lệ suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Trùng tên trùng họ…? Đâu thể trùng hợp thế chứ? Cùng một cái tên, đều giết người, lại ném vào cùng một vị trí ở đập chứa nước?”
Viên Mục Dã thở dài: “Tôi cũng cảm thấy rất trùng hợp, vì thế chắc chắn có mối liên hệ trong chuyện này mà các anh chưa điều tra ra…”
Những lời của Viên Mục Dã khiến Từ Lệ rơi vào trầm tư, nếu như hung thủ giết chết cô gái vô danh kia là một gã khác cũng tên Tạ Chí Hồng, vậy liệu gã có phải là chủ nhân của tinh trùng trong cơ thể Mộc Thủy Thủy không?
Viên Mục Dã thấy Từ Lệ không nói gì, cậu bèn tiếp tục lật xem hồ sơ vụ án của Tạ Chí Hồng, bỗng có một nghi ngờ nổi lên trong lòng cậu. Gã đó trong thời gian mấy năm ngắn ngủi mà đã giết chết nhiều cô gái trẻ, mặc dù cách giết người phi tang xác cũng không tinh vi, nhưng cảnh sát lại không phát hiện được bất kỳ manh mối nào trên thi thể nạn nhân.
Cuối cùng đám Từ Lệ có thể khóa chặt trên người Tạ Chí Hồng là do trong một lần tình cờ, phát hiện trên xe công nông của gã có máu mang ADN của Mộc Thủy Thủy, lúc này mới xác định Tạ Chí Hồng là kẻ tình nghi.
Sau đó, khi cảnh sát kiểm tra chỗ ở của gã, họ lại phát hiện đồ vật của mấy người bị hại trước đó. Mặc dù là vậy, đám người Từ Lệ vẫn không bắt được Tạ Chí Hồng mà để gã trốn thoát thành công…
Viên Mục Dã từng nhìn kỹ tư liệu cá nhân của Tạ Chí Hồng, gã xuất thân là ngư dân, trình độ giáo dục rất thấp… Nhưng Viên Mục Dã lại phát hiện người này có năng lực phản trinh sát lúc gây án rất mạnh.