Mặc dù hiện giờ không có chứng cứ trực tiếp có thể chứng minh Tạ Chí Hồng có liên quan đến sự mất tích của Triệu Sảng, nhưng Viên Mục Dã có thể chắc chắn là gã làm. Để giành giật từng giây cứu mạng Triệu Sảng, Viên Mục Dã đành chủ động xuất kích, hẹn Tạ Chí Hồng ra ngoài gặp mặt!
Nhằm đề phòng tình huống xấu nhất, Từ Lệ cho người gắn thiết bị nghe lén và định vị trên người Viên Mục Dã, để bảo đảm sự an toàn cho Viên Mục Dã ở thời khắc mấu chốt…
Khi nhận được điện thoại của Viên Mục Dã, dường như Tạ Chí Hồng không hề bất ngờ mà còn nhẹ nhàng quan tâm mấy ngày nay sức khỏe của cậu bình phục thế nào?
Viên Mục Dã cười bảo: “Đã không còn đáng ngại nữa, vừa hay hôm nay là cuối tuần, ra ngoài ngồi một lát không?”
Tạ Chí Hồng đáp lời: “Không thành vấn đề! Đúng lúc tôi ở nhà cũng chán, chúng ta gặp nhau ở chỗ cũ nhé!”
Dựa vào quỹ đạo hoạt động liên quan đến Tạ Chí Hồng do đội Từ Lệ cung cấp, hiện tại đúng là gã đang ở nhà, hơn nữa sau khi nhận được điện thoại của Viên Mục Dã thì vội vàng lái xe rời khỏi khu nhà của gã.
Khi Tạ Chí Hồng tới quán bar Dark Night, Viên Mục Dã đã “võ trang hạng nặng” chờ sẵn bên trong… Lần này là Viên Mục Dã chủ động kêu phục vụ tới, gọi hai cốc bia.
Ngồi xuống rồi, Tạ Chí Hồng nói đùa: “Hôm nay sao rảnh thế? Trước kia đều là tôi chờ anh, lần này đổi ngược lại đúng là khiến tôi ngạc nhiên đấy!”
Viên Mục Dã cười khổ: “Không có gì, do tôi cãi cọ vài câu với lãnh đạo vì vụ án trước đó, trong lòng hơi bực bội, cho nên muốn uống mấy ly để thả lỏng một chút…”
Tạ Chí Hồng vỗ vai Viên Mục Dã: “Việc gì phải nghiêm túc thế? Anh phải nhớ rằng phá vụ án này rồi còn có vụ án sau, nhưng lãnh đạo mãi mãi là lãnh đạo. Phân chia cao thấp với lãnh đạo rồi cuối cùng chỉ có anh bị thiệt thôi!”
Viên Mục Dã uống một hơi cạn sạch cốc bia: “Nhắc đến mấy thứ đấy là tôi lại tức. Cậu cũng biết cái nghề này của chúng tôi chẳng những thường xuyên giao tiếp với tội phạm, bận rộn một cái là không biết ngày đêm, độc thân chưa có gia đình còn đỡ, nhưng một khi có gia đình rồi thì đúng là không thể lo xuể được cả hai đầu!”
Tạ Chí Hồng thấy bia trong cốc của Viên Mục Dã đã cạn bèn nhanh nhảu giơ tay ra hiệu cho phục vụ rót bia. Sau đó gã than khẽ: “Thật sự không chịu được thì đổi việc đi, tôi cũng cảm thấy nghề cảnh sát không thích hợp với anh lắm…”
Viên Mục Dã hừ nhẹ: “Nào có dễ dàng như cậu nói? Cậu cho rằng tôi có điều kiện tốt giống cậu hay sao?! Nhà tôi đang ở hiện giờ là bạn cho mượn, tí tiền lương èo uột mỗi tháng còn không mua nổi chiếc xe để khỏi đi bộ, mỗi ngày điều tra án mệt như chó, nhưng đến cuối cùng công lao là của lãnh đạo, còn tội toàn của mình!”
Tạ Chí Hồng ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu anh muốn đổi nghề thật, tôi có thể nghĩ cách giúp anh!”
Viên Mục Dã lại liên tục xua tay: “Đừng, tôi qua lại với cậu cũng không phải là để lợi dụng cậu! Khó mà tìm được người bạn có thể nói chuyện, tôi không muốn phá hủy cảm giác này!”
Viên Mục Dã nói xong lại uống cạn bia trong cốc, sau đó nấc lên: “Thật ra trước kia tôi cực kỳ hâm mộ người như cậu, xuất thân tốt, bản thân lại ưu tú, cứ như mọi chuyện tốt trên đời đều rơi xuống đầu các cậu… Không giống tôi, chẳng thân chẳng thích, muốn nổi bật bằng cách làm việc chăm chỉ cũng khó như lên trời! Có điều từ sau khi quen cậu, tôi cảm thấy cậu sống cũng rất mệt mỏi.”
Trạng thái của Viên Mục Dã tạo ra trước kia cho Tạ Chí Hồng đều là lầm lì ít nói. Lúc hai người tán dóc, cơ bản đều là Tạ Chí Hồng nói nhiều hơn, mà tối hôm nay Viên Mục Dã diễn trạng thái “say rượu lắm lời” chuẩn không cần chỉnh, ngay cả những người vẫn ở bên ngoài nghe lén cũng không khỏi thán phục tài diễn xuất của cậu.
Nhất là Từ Lệ, suýt chút nữa anh ta đã muốn hỏi thử Đoàn Phong xem, có phải bình thường hay gây khó dễ cho Viên Mục Dã lúc làm việc hay không? Nhưng chỉ có Đoàn Phong nhận ra Viên Mục Dã đang bắt chước những câu oán giận ngày thường của Từ Lệ…
Trong quán bar, không biết Viên Mục Dã đã uống bao nhiêu cốc, mà Tạ Chí Hồng ngồi ở đối diện lại chưa uống hết một cốc… Gã liên tục chuốc bia Viên Mục Dã, đồng thời nghe cậu lải nhải oán giận một vài chuyện trong công việc.
Giữa chừng Tạ Chí Hồng cũng nói bóng nói gió hỏi dò vụ án xác chết nữ ở đập chứa nước, Viên Mục Dã đều trả lời nửa thật nửa giả. Trừ nhân viên phá án, người khác vốn không nhận ra được đâu là nói thật đâu là nói dối… Mãi đến cuối cùng, khi Viên Mục Dã úp mặt xuống bàn không nhúc nhích, Tạ Chí Hồng mới tính tiền chuẩn bị đưa cậu đi.
Từ Lệ nghe lén ở bên ngoài lo lắng hỏi: “Viên không say thật đấy chứ?”
Đoàn Phong cười đáp: “Nghĩ cái gì thế? Tí bia này thôi á? Uống đầy bụng cậu ấy thì có khả năng… Uống say ư? Không thể nào.”
Đoàn Phong nói trúng thật, đối với Viên Mục Dã mà nói, chút bia này vốn không thể say được, nhưng quả thật là hơi đầy bụng. Vì thế khi Tạ Chí Hồng đỡ cậu ra khỏi quán bar, cậu chạy vọt tới gốc cây ven đường nôn thốc nôn tháo.
Lần này cả Đoàn Phong cũng thầm giơ ngón cái với Viên Mục Dã, diễn xuất chắc chắn là hạng nhất, nếu không phải mọi người đều hiểu tận gốc rễ, đúng thật là họ đã cho rằng thằng nhóc này uống say rồi! Cuối cùng Tạ Chí Hồng đỡ Viên Mục Dã nôn ọe rối tinh rối mù lên xe rồi nghênh ngang đi thẳng một mạch…
Còn Đoàn Phong và nhóm Từ Lệ chầm chậm bám theo sau, dựa vào vị trí hiển thị trên máy theo dõi để tránh đến gần quá sẽ rút dây động rừng… Lúc ban đầu bọn họ còn tưởng Tạ Chí Hồng sẽ đưa Viên Mục Dã tới xưởng làm việc, ai ngờ gã lại lái thẳng về nhà họ Tạ.
Trên đường Từ Lệ hỏi với vẻ mặt khó hiểu: “Thằng cháu kia nghĩ cái gì thế nhỉ? Đưa Viên Mục Dã về nhà gã ư? Nửa đêm mang con ma men về, chắc vợ gã vui lắm đấy!”
Đoàn Phong nhún vai nói: “Ai mà biết được? Không chừng vợ người ta rất chi là thông cảm và hiểu lý lẽ thì sao?”
Từ Lệ hơi khó tin: “Ở đâu ra vậy? Thế thì nhất định là gã đã cưới một cô vợ giả rồi!”
Thực tế, ngay cả Viên Mục Dã cũng không ngờ Tạ Chí Hồng sẽ đưa mình về nhà gã. Trước kia cậu đã thấy vợ của Tạ Chí Hồng trong video, tuyệt đối không phải một người phụ nữ hiểu lý lẽ…
Gia đình Tạ Chí Hồng sống trong một khu biệt thự cao cấp ở phía nam. Sau khi lái xe vào gara nhà mình, gã đỡ Viên Mục Dã xuống xe. Trong lúc đó, Viên Mục Dã mơ màng mở mắt ra hỏi: “Hử? Về đến nhà rồi… Hôm nay ngại quá, bắt cậu nghe nhiều lời phàn nàn của tôi… Vậy cậu về trước đi, tôi tự vào nhà được.”
Tạ Chí Hồng cười bảo: “Về đến nhà rồi, nhưng là đến nhà tôi!”
Nghe vậy, Viên Mục Dã vội gượng thẳng người lên: “Đến nhà cậu ư? Sao thế được… Mau… mau đưa tôi về.”
Nhưng Tạ Chí Hồng vốn không để ý mấy câu vụn vặt Viên Mục Dã nói, mà đỡ cậu vào nhà luôn. Giữa chừng Viên Mục Dã muốn đẩy Tạ Chí Hồng ra nhưng vẫn bị gã nài ép lôi kéo vào trong…