Không bao lâu sau, Tạ Chí Hồng dừng xe ở lối vào đập chứa nước Bắc Sơn, gã xuống xe đi đến phòng bảo vệ chào hỏi, sau khi đưa cho bảo vệ một hộp thuốc lá thì vênh váo dẫn Viên Mục Dã đi vào.
“Bây giờ cậu vẫn còn thường xuyên đến đây sao?” Viên Mục Dã trầm giọng hỏi.
Tạ Chí Hồng gật đầu, nói không hề e dè: “Trong thời gian thực tập ở đây tôi có quan hệ rất tốt với mọi người, sau này khi đi làm tôi cũng thường xuyên đưa bạn bè đến đây chơi... Anh cũng biết đấy, chỗ chúng ta cách xa biển, mà tôi lại thích nước, cho nên thường xuyên chạy đến đây ngắm phong cảnh và giải tỏa áp lực trong lòng.”
Viên Mục Dã cười hỏi: “Cậu có cuộc sống tốt như vậy thì có gì mà áp lực chứ? Không giống những người bình thường như chúng tôi, từ nhỏ đã phải cố gắng. Lúc nhỏ cố gắng học giỏi, lớn lên thì cố gắng làm việc cho tốt, như vậy mới có thể giúp gia đình mình có cuộc sống tốt hơn...”
Không ngờ Tạ Chí Hồng lại cười lạnh: “Những điều này đúng là tôi đã có từ nhỏ, nhưng cũng chính vì vậy mà khiến chúng mất đi ý nghĩa vốn có của chúng... Nếu như có thể, tôi thà sống một cuộc sống tự do tự tại như anh.”
Viên Mục Dã lắc đầu cười: “Vốn trên đời này chẳng có ai có thể sống tự do tự tại cả, chỉ là điều phiền muộn của chúng ta khác nhau mà thôi.”
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, không bao lâu sau đã đến nơi phát hiện thi thể Thích Hải Sương và Thủy Mộc Mộc, Viên Mục Dã dừng bước chỉ vào trong nước và nói: “Lúc đó chúng tôi phát hiện hai thi thể nữ ở chỗ này, hai người đó một người đã là xương trắng, một người thì bị bao phủ bởi xi măng, họ đều bị đối xử cực kỳ tàn nhẫn trước khi chết.”
Tạ Chí Hồng chậm rãi ngồi xổm xuống, không nói gì nhìn mặt nước, thật lâu sau mới nặng nề cất tiếng: “Anh có tin trên đời này có ma không?”
Viên Mục Dã cười đáp: “Cậu tin trên đời này có ma sao?”
Tạ Chí Hồng lắc đầu: “Đương nhiên không tin, nếu không tất cả kẻ xấu đã không cần chờ các anh đến bắt, cứ ác giả ác báo không phải là được rồi sao?”
Viên Mục Dã nghe gã nói vậy thì muốn dọa gã một chút, cậu nhìn chằm chằm vào Tạ Chí Hồng rồi nói: “Thật ra... tôi có thể nhìn thấy ma, cậu tin không?”
Đương nhiên Tạ Chí Hồng không tin, gã bật cười: “Tôi có phải trẻ con đâu, đừng dùng cách này để dọa tôi.”
Không ngờ sắc mặt Viên Mục Dã vẫn nghiêm túc: “Tôi không lừa cậu đâu, tôi thật sự có thể nhìn thấy ma... Cậu có biết vì sao tôi phát hiện ra nơi này có xác người không? Chính là vì một trong hai nạn nhân đã nói cho tôi biết.”
Nghe đến đây, sắc mặt Tạ Chí Hồng có sự biến đổi, gã bán tín bán nghi nói: “Thật không vậy? Con ma nữ đó trông thế nào?”
Sau đó Viên Mục Dã miêu tả sơ qua về trang phục Thích Hải Sương mặc khi gặp nạn cho Tạ Chí Hồng, cậu còn nhắc đến vết bớt hình trái tim ở sau tai Thích Hải Sương... Tạ Chí Hồng lập tức mất bình tĩnh, ráo rác nhìn xung quanh.
Viên Mục Dã thấy phản ứng của gã thì tiếp tục nửa đùa nửa thật nói: “Cô gái đó nói mình chết quá thê thảm, cô ta bị bạn trai hại chết, còn nói trong nước vừa lạnh vừa tối, thật sự rất tội nghiệp...”
Sắc mặt Tạ Chí Hồng ngày càng khó coi, cuối cùng gã lại từ từ giơ tay lên, run rẩy chỉ ra phía sau lưng Viên Mục Dã: “Cô ta... cô ta đứng sau lưng anh kìa.”
Kết quả Viên Mục Dã bị bất ngờ giật nảy mình trước câu nói đột ngột của gã, cậu vội vàng quay đầu lại phía sau, nhưng thấy sau lưng không có gì cả.
Lúc này Tạ Chí Hồng mới cười phá lên: “Xem cái dáng vẻ sợ hãi của anh kìa, sau này không có can đảm thì đừng bịa chuyện ma dọa người khác nhé!”
Viên Mục Dã quay đầu lại, giả bộ bị nói trúng: “Lợi hại, chiêu này của tôi trăm phát trăm trúng hiếm khi có người không sợ.”
Tạ Chí Hồng không cười nữa, quay đầu nhìn về phía mặt nước và nói: “Con người tôi cái gì cũng có thể tin tưởng, chỉ không tin là có quỷ thần...”
Trong lòng Viên Mục Dã biết mình đã gặp được đối thủ, Tạ Chí Hồng là ác nhân khó đối phó nhất mà cậu từng gặp phải cho đến giờ. Mặc dù gã chỉ là một người bình thường không có những dị năng hơn người, nhưng gã lại là một kẻ ác không biết sợ hãi, đây mới là kẻ đáng sợ nhất.
Viên Mục Dã đột nhiên chuyển sang chuyện khác: “Thật ra chúng tôi đã phát hiện manh mối về hung thủ bên trong cơ thể nạn nhân...”
Tạ Chí Hồng tò mò hỏi: “Thứ gì?”
Viên Mục Dã nhíu mày: “Cậu cho rằng thứ gì có thể ở lại trong cơ thể nạn nhân?”
Sắc mặt Tạ Chí Hồng hơi biến đổi: “Không phải là tinh dịch chứ?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Ừ, cậu nói đúng, chính là ADN tinh dịch của hung thủ...”
Viên Mục Dã vốn cho rằng mình nói vậy Tạ Chí Hồng sẽ có phản ứng, không ngờ gã lại bình tĩnh nói: “Nếu vậy, cảnh sát sẽ nhanh chóng bắt được hung thủ đúng không?”
Nhất thời Viên Mục Dã cũng ngẩn người, theo lý mà nói khi Tạ Chí Hồng biết cảnh sát đã có được ADN của mình thì gã không thể bình tĩnh được mới đúng chứ? Là vì gã diễn xuất tốt, hay còn có ẩn tình nào khác?
Nhưng Viên Mục Dã nghĩ lại, đúng ra tên hung thủ này không nên phạm sai lầm cấp thấp như vậy chứ? Thi thể chìm dưới đập chứa nước vô cùng bí mật, nhưng cũng không thể nào vĩnh viễn không bị ai phát hiện ra, một khi thi thể bị phát hiện thì chuyện cảnh sát tìm được ADN trong cơ thể nạn nhân chỉ là chuyện sớm muộn.
Nghĩ tới đây, Viên Mục Dã nói với Tạ Chí Hồng: “Thi thể thứ ba được phát hiện mấy ngày trước là trôi ra khi mở cổng xả của đập chứa nước. Theo như báo cáo pháp y thì thi thể này đã chết được một tuần, nhưng chúng tôi đã xem video giám sát ở xung quanh đập chứa nước mà vẫn không nhìn thấy ai khả nghi xuất hiện, liệu đập chứa nước này có khi nào có đường ra vào nào khác không?”
Tạ Chí Hồng nói: “Theo lý thuyết thì không thể vào đập Bắc Sơn bằng đường nào khác, nhất là còn mang theo thi thể. Anh nhìn chỗ này đi, hai bên đều là núi, nếu hung thủ cõng thi thể trên lưng đi đường núi sau đó ném vào trong đập chứa nước... thì có thể không bị camera giám sát ghi lại.”
Viên Mục Dã nhìn về phía ngọn núi xa xa, cậu nói: “Khả năng này rất thấp, giống như cậu nói đó, vậy thì nhất định phải có phương tiện giao thông, ngọn núi cao như vậy mà vác một người đi lên? Cho dù là phụ nữ không nặng cũng không dễ dàng... Hơn nữa, hung thủ vì không muốn thi thể bị phát hiện đã buộc vật nặng dưới chân thi thể, trọng lượng của thi thể cộng thêm vật nặng buộc vào chân... có phải quá nặng không?”
Tạ Chí Hồng nhún vai: “Vậy cũng không biết được, nếu như không phải ném từ trên núi xuống… thì chỉ có thể đi vào từ cửa chính thôi.”
Cả buổi tối, mặc dù Viên Mục Dã đã nhiều lần thăm dò, nhưng Tạ Chí Hồng đều không có bất kỳ biểu hiện đáng ngờ nào, nếu như Viên Mục Dã không nhìn thấy hung thủ trong từ trường tư duy của Thích Hải Sương thì cậu cũng thực sự nghĩ rằng mình đã nghi oan cho người tốt rồi.