Trong quá trình này, Viên Mục Dã thỉnh thoảng quan sát hoàn cảnh xung quanh, cậu phát hiện đây là một căn nhà bị bỏ hoang ở nông thôn, hơn nữa nhìn qua dường như đã rất lâu rồi không có người ở…
Viên Mục Dã nghĩ mãi mà không hiểu, với phẩm vị của Tạ Chí Hồng tại sao lại thích một chỗ như thế này chứ? Cho dù gã muốn tìm chỗ che giấu ánh mắt người khác, cũng đâu cần tìm chỗ xập xệ như thế này?
Ngay lúc Viên Mục Dã nghĩ mãi mà không rõ, Tạ Chí Hồng đã lái chiếc xe bán tải vào trong sân, một chiếc xe ba bánh chở nông sản đã gỉ đến mức không còn hình dáng gì xuất hiện trước mắt Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã nhìn chiếc xe này hơi quen quen, cậu nghĩ một lúc mới nhớ ra mình đã từng nhìn thấy chiếc xe ba bánh chở nông sản này trong hồ sơ vụ án giết người hàng loạt…
Trước đó lý do mà đám người Từ Lệ xác nhận gã Tạ Chí Hồng đã chết là hung thủ, chính vì cảnh sát phát hiện rất nhiều vết máu của Mộc Thủy Thủy trên chiếc xe này, bây giờ nó lại đỗ ở đây… Thế chẳng phải chỗ này trước đây là nhà Tạ Chí Hồng kia sao?
Xem ra việc hai gã Tạ Chí Hồng có liên quan đến chuyện này là ván đã đóng thuyền, nhưng mối quan hệ cụ thể giữa bọn họ thế nào thì còn phải đợi điều tra. Lúc này Tạ Chí Hồng đã dừng hẳn xe lại, sau đó gã đỡ Viên Mục Dã xuống trước rồi đi thẳng vào hai gian phòng đã dột nát không chịu nổi.
Do đã lâu không có người ở nên chỗ này đầy bụi bặm, bên trong còn có một mùi khó ngửi không thể tả rõ được, chắc chắn lúc có người ở hương vị cũng không khá hơn chút nào…
Tạ Chí Hồng đỡ Viên Mục Dã lên một chiếc ghế, sau đó lại quay về vác Triệu Sảng và kéo hai người công nhân vệ sinh như kéo một con chó chết vậy… Viên Mục Dã phát hiện, so sánh với bọn họ thì cậu được hưởng thụ đãi ngộ như hội viên có thẻ VIP năm.
Khi Tạ Chí Hồng đã đưa toàn bộ mọi người vào trong nhà, Viên Mục Dã ngạc nhiên phát hiện tay của mình đã hơi cử động được một chút, chẳng qua trước mắt cũng chỉ giới hạn ở mỗi ngón tay mà thôi…
Lúc này hai công nhân vệ sinh cũng đã tỉnh, hai người bọn họ ngơ ngác nhìn xung quanh, không biết mình đang ở đâu… So sánh với bọn họ, Triệu Sảng tỉnh táo suốt cả quãng đường lại thảm hơn nhiều, cô ta giống một con búp bê vải bị sợ đến choáng váng, hai mắt trợn trừng, hoảng sợ nhìn tất cả mọi thứ trước mắt.
Viên Mục Dã muốn trấn an cô ta hai câu, nhưng tình cảnh của cậu cũng chẳng khá hơn chút nào. Hai người công nhân vệ sinh giãy giụa nói với Tạ Chí Hồng: “Rốt cuộc thì cậu muốn làm gì? Mau thả bọn tôi ra!”
Tạ Chí Hồng nghe vậy bèn cười nói: “Chắc hai người đang cảm thấy rất kỳ quái hả? Có ăn cướp xe chở tiền, có ăn cướp xe khách, nhưng không ngờ có ngày xe rác cũng gặp nguy hiểm bị ăn cướp?”
Hai người công nhân vệ sinh chỉ tầm ba, bốn mươi tuổi, họ đang ở độ tuổi không quá già cũng không quá trẻ, theo phong cách hành sự của Tạ Chí Hồng thì chắc chắn sẽ không để họ còn sống rời đi…
Nhưng Viên Mục Dã nghĩ mãi mà không rõ Tạ Chí Hồng bắt hai người này để làm gì? Nếu gã chỉ muốn cướp xe rác, vậy có thể ném họ trong cánh rừng lúc nãy mà đâu cần mất công mất sức đưa họ về đây.
Người công nhân lớn tuổi hơn coi như tỉnh táo, anh ta nói với Tạ Chí Hồng: “Cậu em, lần này cậu đùa hơi quá rồi đấy, tôi biết mấy người trẻ tuổi thích chơi trò mạo hiểm, cậu đang đánh cuộc với bạn bè hả? Tôi nói cho cậu biết, mặc dù trên xe rác không có gì để cướp, nhưng nó cũng khá đáng tiền, bây giờ cậu thả chúng tôi đi, chúng tôi sẽ không truy cứu việc này nữa, nếu cậu sợ quay về sẽ xấu hổ, vậy chúng tôi chụp một bức ảnh giúp cậu làm chứng! Cậu thấy như vậy có được không?”
Không ngờ Tạ Chí Hồng nghe xong lại không hề để ý đối phương, gã quay đầu sang phía Viên Mục Dã đang ngồi đối diện và hỏi: “Anh cảm thấy anh ta nói có lý không?”
Viên Mục Dã thấy không giả vờ được, thế là đành ngắc ngứ nói: “Tôi cảm thấy ông anh đó nói rất có lý, chúng ta đã cướp xe rác rồi, lát nữa chụp bức ảnh là được, mau thả người ta đi đi!”
Tạ Chí Hồng cười bảo: “Biết tôi thích anh ở điểm nào không? Chính là anh có thể diễn kịch với tôi mà mặt không đỏ tim không đập nhanh… Nếu theo như lời anh vừa nói, vậy hai chúng ta là cũng một bọn hả?”
Viên Mục Dã cười gượng đáp: “Chúng ta lúc đầu chẳng phải cùng một bọn sao? Nhìn là biết mà, bọn họ bị trói thành bánh chưng, còn tôi lại thoải mái ngồi chỗ này, đương nhiên chúng ta là cùng một bọn rồi.”
Tạ Chí Hồng rất hài lòng với câu trả lời này của Viên Mục Dã, gã nói: “Vậy thì tốt… Đừng sốt ruột, chẳng mấy chốc tác dụng của thuốc trên người anh sẽ hết, đến lúc đó chúng ta sẽ cùng nhau chơi trò chơi.”
Viên Mục Dã nhìn lướt qua hai người công nhân, sau đó dùng vẻ mặt ôn hòa nói với Tạ Chí Hồng: “Đừng đùa nữa, mau thả người ta đi!”
Dù ai nhìn thấy cảnh này cũng đều sẽ nghĩ Viên Mục Dã và Tạ Chí Hồng là cùng một bọn, nhưng chỉ có Triệu Sảng là rõ ràng chuyện này không phải như vậy. Hai công nhân kia lại không biết tình cảnh của mình hiện giờ nguy hiểm đến mức nào, họ nghe Viên Mục Dã nói như vậy thì tưởng rằng Tạ Chí Hồng thật sự có thể thả mình?
Tạ Chí Hồng khẽ gật đầu, nói: “Được…” Sau đó rút dao đi đến chỗ người công nhân lớn tuổi hơn.
Thấy Tạ Chí Hồng nhếch miệng lên, Viên Mục Dã cảm thấy không ổn, cậu vừa định mở miệng ngăn cản nhưng đã muộn, Tạ Chí Hồng bất ngờ vung tay lên trước mặt người công nhân vệ sinh kia… Gã thản nhiên rạch cổ họng của đối phương.
Máu trong nháy mắt bắn ra tung tóe lên mặt người công nhân bên cạnh, người này nhìn tất cả những gì xảy ra trước mắt với vẻ khó tin và sợ đến mức không thốt ra nổi tiếng nào… Triệu Sảng thấy cảnh này lại càng gào thét trong tuyệt vọng, còn Tạ Chí Hồng đắc ý nhìn về phía Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã vừa nhìn thấy máu thì hơi thở đã trở nên dồn dập, mặc dù cậu rất đồng tình với người công nhân vệ sinh vừa chết thảm, nhưng rất nhanh cậu đã bị một cảm xúc khác chiếm cứ…
Lúc này Tạ Chí Hồng đi tới trước mặt Viên Mục Dã, gã giơ con dao dính máu đến trước mặt cậu và bảo: “Ngửi đi… Đây mới là mùi máu người, nó ngon hơn máu trâu nhiều.”
Viên Mục Dã hơi ngạc nhiên nhìn Tạ Chí Hồng, trước đó là thi thể trong bồn tắm và cốc máu đặt ở đầu giường, bây giờ lại bảo cậu ngửi con dao vừa giết người? Chẳng lẽ Tạ Chí Hồng luôn dùng máu để dụ dỗ cậu sao?
Tạ Chí Hồng thấy vẻ mặt Viên Mục Dã vô cùng nghi hoặc, thế là gã bèn cười và bảo: “Vẻ mặt này rất thật, tôi thích…”
“Sao cậu biết?” Viên Mục Dã trầm giọng hỏi.
Tạ Chí Hồng cười đáp: “Tôi đoán…”
“Cái cứt ấy! Cậu bắt Triệu Sảng cũng là vì đoán được trong tay cô ấy có bằng chứng chứng minh cậu đã từng tiếp xúc với Thích Hải Sương ư?” Viên Mục Dã không khống chế được cảm xúc bèn quát to.