Kết quả này giống như một quả bom nổ tung trong lòng đội Từ Lệ, trước đó thi thể của Mộc Thủy Thủy và Thích Hải Sương xuất hiện ở cùng một nơi, họ vẫn còn có thể nghĩ rằng đó là sự trùng hợp, nhưng với kết quả ngày hôm nay... thì có thể khẳng định rõ ràng đây là một vụ án giết người hàng loạt, đồng thời hung thủ không phải là Tạ Chí Hồng đã bị bắn chết.
Sau khi mở rộng điều tra, thân phận của thi thể nữ trên bãi sông nhanh chóng được xác định, cô ta là Ngô Tịch Đình, sinh viên năm nhất của một trường đại học trên địa bàn thủ đô, bạn cùng phòng của cô ta khi nhìn thấy hình xăm kia đã liên hệ với cảnh sát.
Theo thông tin trao đổi với cha mẹ cô ta thì khoảng một tuần nay bọn họ không liên lạc với con gái, tuy nhiên, vì bình thường một hai tuần mới gọi điện một lần cho nên bọn họ không hề biết con gái đã mất tích.
Hơn nữa bây giờ đang là kỳ nghỉ hè, trường học cũng không biết Ngô Tịch Đình đi đâu. Có điều, căn cứ vào thông tin tra được ở công ty viễn thông, thì trong vòng tám ngày trở lại đây điện thoại của Ngô Tịch Đình không có bất cứ hoạt động nào.
Về phần vì sao Ngô Tịch Đình nghỉ hè lại không về nhà, cha mẹ của cô ta giải thích rằng cô ta muốn ở lại trường đi làm thêm để kiếm học phí cho kỳ tiếp theo, hơn nữa cô ta ở trong ký túc xá nên bọn họ cũng không lo lắng nhiều.
Sau đó Từ Lệ dẫn người đến trường học của Ngô Tịch Đình lấy video giám sát ở ký túc xá, cũng xác nhận đúng là sau khi rời khỏi ký túc vào buổi sáng tám ngày trước thì không thấy cô ta quay lại nữa...
Nhưng sau đó lại không phát hiện được hành tung của Ngô Tịch Đình, không có ai biết cô ta đi đâu, gặp ai, vì sao thi thể lại bị ném vào trong đập chứa nước... Hơn nữa theo thời gian tử vong mà pháp y công bố, thì sau khi Ngô Tịch Đình biến mất không lâu đã bị hại.
Buổi tối, khi Viên Mục Dã gọi điện thoại cho Từ Lệ thì anh ta và các đồng nghiệp đang tăng cả ngày lẫn đêm để xem hết những video bên trong và ngoài đập chứa nước. Mặc dù toàn đội bọn họ đã làm việc liên tục hơn hai mươi tiếng đồng hồ, nhưng vẫn không tìm được chút manh mối nào về hung thủ vứt xác trong đống video này.
Viên Mục Dã cảm thấy bọn họ cứ gồng lên như thế thì không ổn, bèn khuyên: “Mọi người phải luân phiên nghỉ ngơi đi, nếu không chưa đợi đến khi tìm được hung thủ thì đã hy sinh vì nhiệm vụ hết cả rồi.”
Từ Lệ cười khổ: “Năm nay đúng là không được tuổi, cứ nghĩ rằng sáu tháng cuối năm sẽ không gặp phải trọng án nào, kết quả lại bị tên Tạ Chí Hồng kia dẫn đến một chuỗi án mạng. Cậu nói xem có phải xui tận mạng không?”
Viên Mục Dã thở dài: “Anh Từ, thật ra tôi vẫn luôn cảm thấy chưa biết chừng người bị bắn chết kia có lẽ chỉ là trợ thủ của Tạ Chí Hồng... Kẻ mà chúng ta đang đối mặt mới là hung thủ thực sự.”
Từ Lệ im lặng một lúc, sau đó khẽ nói: “Đây cũng là chuyện mà tôi sợ nhất, sở dĩ trong cục đặt ra kỳ hạn phá án chính là vì sợ hung thủ sẽ tiếp tục ra tay giết người... Nhưng vấn đề bây giờ của chúng ta là vẫn chưa tìm ra được mối liên quan nào giữa người bị hại với Tạ Chí Hồng? Nhìn bề ngoài thì có vẻ bọn họ không hề quen biết nhau!”
Viên Mục Dã nói: “Anh cứ điều tra về đập chứa nước đi, tối nay tôi sẽ đi chăm sóc tên kia!”
“Cậu gửi địa chỉ quán bar cho tôi, tôi sẽ cử người theo dõi!” Từ Lệ không yên tâm.
Viên Mục Dã cười nói: “Không cần đâu, tôi sẽ tìm người giúp đỡ.”
Khi Viên Mục Dã đi vào quán bar Dark Night đã nhìn thấy Tạ Chí Hồng ngồi trong góc, đối phương nhìn thấy cậu cũng nhiệt tình vẫy tay ra hiệu bảo cậu đến ngồi cùng gã...
Viên Mục Dã vừa ngồi xuống, Tạ Chí Hồng đã vỗ tay bảo nhân viên phục vụ cho cậu một cốc bia, sau đó cười nói: “Tôi còn tưởng thời gian này anh sẽ không rảnh rỗi chứ?”
Viên Mục Dã uống một ngụm bia rồi mới thở dài, nói: “Vốn là không rảnh, có điều tôi muốn tìm cậu hỏi thêm một chút thông tin về tình hình đập chứa nước, cho nên mới đến quán bar thử vận may, xem cậu có ở đây không...”
Tạ Chí Hồng cười: “Đâu phải anh không có số điện thoại của tôi, gọi điện cho tôi không phải là xong rồi à?” Gã nhìn đồng hồ rồi nói: “Bây giờ vẫn còn sớm, có muốn tôi dẫn anh đi một vòng quanh đập chứa nước Bắc Sơn không?”
Viên Mục Dã ra vẻ ngại ngùng: “Bây giờ đi có tiện không? Đi đi về về cũng phải mất hai, ba tiếng đồng hồ, về muộn thế vợ cậu không tức giận chứ?”
Tạ Chí Hồng lắc đầu cười, nói: “Điều này anh không phải lo, vợ tôi ra quy tắc cứ về nhà trước hai giờ sáng là được.”
Viên Mục Dã trêu gã: “Cậu thật có phúc, tìm được một người vợ thoải mái như thế...”
Không ngờ Tạ Chí Hồng lại không tiếp lời mà chỉ cười khẽ rồi đặt tờ tiền lên bàn và nói: “Đi thôi, đi sớm về sớm...”
Sau khi ra khỏi quán bar, Tạ Chí Hồng dẫn Viên Mục Dã đến một chiếc Land Rover màu đen, gã rút chìa khóa ấn nhẹ một cái rồi bảo: “Đường đến đập chứa nước tôi đi nhiều rồi, chắc chắn đi một vòng trong hai tiếng đồng hồ.”
Trên đường đi hai người tám chuyện câu được câu không với nhau, Tạ Chí Hồng còn vô tình hay cố ý nghe ngóng chuyện gia đình của Viên Mục Dã, Viên Mục Dã cũng không giấu giếm, nói cho đối phương biết mình là trẻ mồ côi.
Không ngờ Tạ Chí Hồng lại tỏ ra hâm mộ: “Vậy thì từ nhỏ đến lớn anh được tự do thoải mái rồi, không giống tôi... phải sống thành người mà cha mẹ muốn.”
Viên Mục Dã nhìn về phía gã: “Ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, cuộc sống có mấy ai được như ý...”
Tạ Chí Hồng cười: “Đúng thế... Phải rồi, đã xác định được thân phận của thi thể mới phát hiện chưa?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Xác định được rồi, là sinh viên của Học viện Mỹ thuật...”
Tạ Chí Hồng nói bằng giọng tiếc nuối: “Đang ở độ tuổi đẹp như hoa, cứ thế chết đi không biết cha mẹ của cô gái ấy cảm thấy thế nào...”
Đây là lần thứ hai Viên Mục Dã nghe thấy Tạ Chí Hồng nhắc đến cảm giác của cha mẹ nạn nhân, có vẻ gã rất quan tâm đến chuyện cha mẹ của những cô gái này nghĩ thế nào, điều này rất kỳ lạ.
Kỹ thuật lái xe của Tạ Chí Hồng không tệ, lái xe vừa nhanh vừa ổn định, nhưng sau khi bọn họ lên cao tốc được một lúc thì Tạ Chí Hồng nghi ngờ nhìn vào gương chiếu hậu và nói: “Chiếc Mazda màu xanh lam kia hình như đã chạy theo chúng ta được một lúc rồi, không phải là đang đi theo chúng ta đấy chứ?”
Viên Mục Dã ho khan một tiếng, nói: “Không thể nào, chắc chỉ là trùng hợp thôi...”
Viên Mục Dã còn chưa nói xong thì chiếc xe kia đã nhanh chóng rẽ vào khu nghỉ trên cao tốc, biến mất khỏi tầm mắt của bọn họ.
Tạ Chí Hồng cười, sau đó tự giễu nói: “Xem ra tôi nghĩ nhiều rồi, thấy bên người có cảnh sát nên nghĩ sẽ gặp mấy tình huống như trong phim.”
Viên Mục Dã cười khan hai tiếng, thầm nghĩ lão Đoàn Phong đi gần thế làm gì? Suýt thì lộ rồi...