Không ngờ Tạ Chí Hồng lại đột nhiên hỏi Viên Mục Dã một vấn đề: “Nghề này của các anh thường xuyên gặp nguy hiểm phải không, có hay gặp phải sát nhân biến thái không?”
Viên Mục Dã cười nói: “Không đâu, chúng tôi đã quen rồi.”
Sau khi về đến nhà Viên Mục Dã gọi điện kể cho Từ Lệ nghe chuyện mình gặp Tạ Chí Hồng, anh ta nghe xong thì không vui, nói: “Sao cậu lại liều lĩnh như thế? Tên đó nguy hiểm cỡ nào đâu phải cậu không biết?”
Viên Mục Dã cười gượng: “Tên đó đúng là không đơn giản, nếu như cảnh sát thường xuyên xuất hiện trước mặt gã nhất định sẽ khiến gã cảnh giác, cho nên chỉ có tôi dùng danh nghĩa cá nhân tiếp xúc với gã mới có thể tra ra được manh mối hữu dụng. Yên tâm đi anh trai, anh còn không biết thân thủ của tôi sao? Hơn nữa dù thế nào tôi cũng nắm chắc tâm lý... Phía bên anh cũng phải nắm chắc thời cơ điều tra lại vụ án mất tích của Thích Hải Sương đi, nếu ngày nào còn chưa xác định được thân phận của cô ta, thì ngày đó chúng ta còn chưa thể triển khai điều tra các mối quan hệ xã hội của cô ta trước khi chết.”
Từ Lệ bảo Viên Mục Dã yên tâm, anh ta đang thu thập chứng cứ, không bao lâu nữa sẽ tìm ra chút manh mối. Nhưng cả Từ Lệ và Viên Mục Dã đều không thể ngờ được rằng, phía Thích Hải Sương còn chưa xác định được thân phận, thì sự xuất hiện của một thi thể khác đã đổ thêm dầu vào vụ án đang nóng như lửa này...
Lúc đó Viên Mục Dã còn đang đọc hồ sơ về một vài vụ án cũ trong phòng lưu trữ hồ sơ của số 54, thì đột nhiên nhận được điện thoại của Từ Lệ. Ban đầu cậu còn tưởng anh ta đã tra ra được manh mối của vụ án Thích Hải Sương? Không ngờ khi nhận điện thoại mới biết lại phát hiện thêm một thi thể ở vùng hạ du đập Bắc Sơn, Từ Lệ giục Viên Mục Dã nhanh chóng đến hiện trường.
Bởi vì vị trí phát hiện thi thể nằm ở vùng hạ du cách đập nước hơn hai mươi kilomet, cho nên Viên Mục Dã đành phải nhờ Đại Quân lái xe đưa mình đến đó, khi họ đến hiện trường thì đã có rất nhiều người vây xung quanh hóng chuyện, cuối cùng Tiểu Triệu phải xuyên qua đám người đó mới đưa được hai người Viên Mục Dã vào trong.
Tiểu Triệu vừa đi vừa nói qua tình hình cho Viên Mục Dã: “Sáng sớm nay thi thể được phát hiện bởi một ông lão đi câu cá, trôi dạt đến chỗ nước cạn, trên chân còn buộc một đoạn dây thừng bằng len dạ. Ông lão bị dọa sốc quá nên vừa được xe cứu thương đưa đi rồi.”
Đại Quân lắc đầu nói: “Ông ta bị dọa như vậy chắc sau này không dám đi câu nữa đâu nhỉ.”
Chờ đến khi ba người bọn họ đến nơi thì thấy Từ Lệ sắc mặt tái xanh đứng bên cạnh thi thể, đang trao đổi với pháp y, thấy Viên Mục Dã đi đến, anh ta vội vàng đi qua: “Thật sự là không cho tôi được một ngày nào yên ổn, vụ án của Mộc Thủy Thủy và Thích Hải Sương còn chưa có manh mối gì thì lại xuất hiện thêm một thi thể trôi sông nữa.”
Cũng khó trách Từ Lệ phàn nàn, đây đúng là án chồng án, Viên Mục Dã đi đến gần thi thể quan sát. Đây là một thi thể nữ giới không có quần áo trên người, bởi vì ngâm nước quá lâu nên đã không còn nhận ra gương mặt ban đầu nữa, làn da xanh tím trong tình trạng lõa thể càng rõ ràng, mắt cá chân bên trái còn cột một sợi dây thừng bằng len dạ màu đỏ vô cùng nổi bật.
Viên Mục Dã ngồi xổm xuống nhìn kỹ đoạn dây thừng kia, cậu nói: “Đoạn dây thừng này chắc trước đây được buộc vào một vật nặng nào đó, không biết vì sao lại đứt.”
Từ Lệ nói: “Nơi này mấy ngày gần đây thường xuyên có mưa rào, mực nước trên đập Bắc Sơn dâng cao nên đập nước đã mở cổng xả nước, giảm bớt áp lực lên đập... chắc thi thể này bị đẩy đến đây trong thời gian đó.”
Viên Mục Dã quay lại nói với Từ Lệ: “Nhanh phái người lục soát khắp bờ sông, chắc chắn trước khi chết người này có mặc quần áo, có lẽ đã bị nước cuốn đi.”
Từ Lệ lập tức phân công Tiểu Lưu dẫn người đi tìm quần áo, đồng thời phát thông báo đi các nơi tìm thông tin về thi thể.
Đại Quân lại gần nhìn qua mặt thi thể rồi nói: “Trương đến mức này cho dù là mẹ ruột của cô ta cũng không nhận ra được!”
Viên Mục Dã thở dài: “Mong rằng thi thể lần này có thể cung cấp được nhiều manh mối hơn vụ của Thích Hải Sương...”
Đột nhiên, Viên Mục Dã tinh mắt nhìn thấy ở vị trí xương quai xanh của thi thể có một mảng bị tím đen, có vẻ như là một hình vẽ gì đó. Cậu chỉ cho pháp y hiện trường nhìn, kết quả pháp y nhìn qua rồi nghiêm túc nói: “Đây là một hình xăm, có điều bây giờ đã không thể nhìn rõ hình ảnh trước đấy là gì nữa rồi.”
Viên Mục Dã hỏi: “Có thể khôi phục không?”
Pháp y lắc đầu: “Trên thi thể thì không thể khôi phục được, nhưng nếu chụp ảnh sau đó để tổ kỹ thuật thử khôi phục chắc không khó.”
Phía Tiểu Lưu nhanh chóng có tin tức, nhóm năm người bọn họ tìm kiếm dọc theo hai bên bờ sông, cuối cùng ở một bãi sông phía hạ du đã tìm thấy một tấm vải rách nát có vẻ giống trang phục của nữ giới và một chiếc xăng đan cói.... còn đồ lót thì không tìm được.
Thời điểm chuẩn bị rút quân, Từ Lệ với sắc mặt nặng nề nói với Viên Mục Dã: “Cậu thấy vụ này có liên quan đến Tạ Chí Hồng không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Bây giờ khó nói lắm, có điều tôi khuyên anh nên chuẩn bị tâm lý cho tốt, nếu như vụ án này cũng do Tạ Chí Hồng làm, thì trong đập chứa nước Bắc Sơn không thể chỉ có ba thi thể này đâu...”
Từ Lệ biến sắc: “Cậu đừng dọa tôi, tôi nhát gan lắm!”
Viên Mục Dã phì cười: “Anh đừng khiêm tốn, nếu anh mà không có gan thì tôi lấy đâu ra can đảm!”
Vụ án thi thể nữ giới ở bãi sông nhanh chóng được đưa tin trên chương trình “Mười rưỡi đêm nay” của đài truyền hình thủ đô. Theo kiểu của Từ Lệ chắc chắn không muốn gióng trống khua chiêng để mọi người đều biết như thế, nhưng lúc đó ở bãi sông có nhiều người vây xem như vậy, muốn giấu cũng không giấu được...
Vụ án này lập tức gây xôn xao dư luận, còn có khá nhiều những kênh truyền thông vô lương tâm thêm mắm dặm muối phát huy trí tưởng tượng, thêm vào những tình huống không có trong hồ sơ khiến mọi người cảm thấy sợ hãi, làm cho Từ Lệ bị giày vò thê thảm.
Trước đó anh ta còn có thể từ từ điều tra vụ án hai thi thể nữ giới trong đập chứa nước, nhưng hôm nay cấp trên đã đưa ra kỳ hạn cuối cho anh ta, nhất định phải phá án trong vòng một tháng, nếu không tiền thưởng sáu tháng cuối năm của cả đội sẽ đổ xuống sông xuống biển.
Có điều trong cái rủi cũng có cái may, thi thể trên bãi sông này có khá nhiều manh mối hữu dụng, bởi vậy việc tìm ra nguồn gốc xác chết đơn giản hơn nhiều so với hai nạn nhân trước...
Đầu tiên, trên người thi thể nữ này có hình xăm, sau khi được tổ kỹ thuật tiến hành xử lý đã khôi phục được hình xăm ban đầu, đó là hình ảnh hai con cá heo. Tuy không quá đặc biệt, nhưng bởi vì hình xăm nằm ngay dưới xương quai xanh, cho nên chỉ cần là người quen biết với nạn nhân thì đều đã từng nhìn thấy hình xăm này.
Hơn nữa nguyên nhân cái chết của cô ta giống hệt như Mộc Thủy Thủy, đều chết do mất máu quá nhiều, vết thương trí mạng là một nhát dao cắt đứt cổ... Mà điểm quan trọng nhất là, pháp y đã tìm thấy trong cơ thể thi thể nữ này tinh dịch của nam giới, sau khi so sánh ADN với tinh dịch trong cơ thể Mộc Thủy Thủy, đã khẳng định đây là tinh trùng của cùng một người.