Ai ngờ Đoàn Phong nghe xong, chẳng những không muốn đi mà trái lại còn kéo ghế dựa qua ngồi xuống, anh ta trưng vẻ mặt đăng đàn hỏi tội: “Nói nghe xem nào, rốt cuộc ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì, cậu uống lộn thuốc hay là xem cái thứ gì không nên xem hả? Sao đột nhiên lại mất kiểm soát thế?”
Viên Mục Dã cũng thở dài, trả lời: “Nói ra có lẽ anh không tin, tôi nhìn thấy máu bò cho nên không kiểm soát được bản thân.”
Đoàn Phong cười khan, bảo: “Cậu xem cậu có ra cái giống gì không? Máu bò thì làm sao? Tủ lạnh trong bếp của đầu bếp Lưu cũng có kìa, hơn nữa không chỉ máu bò, còn có cả máu heo và máu dê nữa… Đâu phải trước kia cậu chưa từng thấy? Có đến nỗi thế đâu!?”
Viên Mục Dã bất đắc dĩ nói: “Tôi bị tên Tạ Chí Hồng kia đưa vào lò mổ…”
Đoàn Phong lập tức sửng sốt, sau đó hung hăng chửi đờ mờ: “Tên khốn nạn này đúng là bị bệnh, khi không đưa cậu đến nơi đó làm gì? Quả nhiên là đồ tâm lý biến thái!”
Viên Mục Dã cười khổ: “Đêm qua tôi và Tạ Chí Hồng đi đến xưởng thủ công của hắn ta. Thật ra lúc đến tôi đã phát hiện ở đó có lò mổ rồi, mặc dù biết bên trong sẽ xảy ra điều gì, nhưng mà chưa từng tận mắt thấy…”
Đoàn Phong xen lời cậu: “Được rồi, cậu nên nhanh chóng nói với Từ Lệ đi, việc này cậu chỉ giúp được tới đây thôi. Tên Tạ Chí Hồng kia rất gian ác, lần này may mà cậu kiên trì về tới được số 54, nếu không thật không dám tưởng tượng hậu quả… Biết đâu được tiếp theo tên kia còn muốn đưa cậu đi xem thứ gì nữa?!”
Viên Mục Dã còn muốn nói gì thêm, nhưng đúng lúc này Hoắc Nhiễm bưng một bát đựng thứ gì đen ngòm vào và nói: “Anh, nhanh uống nhân lúc còn nóng đi, đầu bếp Lưu nói đây là đồ siêu bổ đó!”
Viên Mục Dã chỉ đành nuốt câu nói đã đến bên miệng vào. Cậu liếc nhìn cái bát trong tay Hoắc Nhiễm, thừa hiểu đó là thứ gì…
Đây là bát canh huyết bò mà đầu bếp Lưu tỉ mỉ nghiên cứu nấu ra, mặc dù hoàn toàn dùng nguyên liệu đó, nhưng vì màu sắc của nó ngả thành màu đen, cho nên cũng không khiến cho Viên Mục Dã có cảm giác không khỏe giống tối hôm qua.
Viên Mục Dã vừa ăn canh huyết bò vừa nghĩ đến những lời vừa rồi của Đoàn Phong… Trong lòng cậu biết rõ Đoàn Phong lo lắng cho mình, nhưng cậu tuyệt đối không thể mặc kệ chuyện này.
Mặc dù không có cậu thì đội Từ Lệ cũng có thể tiếp tục điều tra vụ án, nhưng đẳng cấp của Tạ Chí Hồng quá cao, nếu lần này không bắt được gã, sợ là sau này sẽ còn có thêm mạng sống vô tội chết trên tay gã.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã nói với Hoắc Nhiễm: “Tiểu Nhiễm, cậu gọi Nam Nam tới đây giùm tôi.”
Thật ra vừa rồi lúc vào phòng, Hoắc Nhiễm đã nhận ra sắc mặt Đoàn Phong không được bình thường. Cậu ta đoán ắt hẳn hồi nãy hai người họ nói chuyện không vui vẻ, vì thế nhanh nhảu đồng ý: “Vâng, em sẽ đi gọi chị ấy tới đây ngay!”
Tằng Nam Nam vào phòng, đầu tiên là đánh giá Viên Mục Dã từ đầu xuống chân một lượt, sau đó nói với gương mặt không cảm xúc: “Ngày hôm qua Tiểu Hoàng suýt nữa bị anh dọa chết!”
Viên Mục Dã chẳng hiểu gì: “Tiểu Hoàng là ai?”
Tằng Nam Nam ngồi xuống mép giường, trưng vẻ mặt bất đắc dĩ: “Con mèo của tôi ấy!”
Lúc này Viên Mục Dã mới nhớ ra, ngày hôm qua nhóc mèo kia suýt chết trong tay mình, vì thế cậu áy náy nói: “Hay là cô nói tiếng xin lỗi nó thay tôi nhé?”
Tằng Nam Nam thấy sắc mặt Viên Mục Dã tái xanh nên cũng không nói gì nữa mà trầm giọng hỏi: “Anh gọi tôi lại đây là muốn điều tra ai?”
Viên Mục Dã lấy điện thoại di động ra, mở tài liệu cá nhân về Tạ Chí Hồng và bảo: “Cô điều tra người này giùm tôi, càng kỹ càng tỉ mỉ càng tốt, tôi muốn biết tất cả mọi chuyện về gã!”
Tằng Nam Nam nhận điện thoại di động, chỉ bấm vài thao tác đơn giản là đã gửi thông tin về Tạ Chí Hồng trong điện thoại của Viên Mục Dã sang cho mình. Trước khi đi, cô ấy ném cho Viên Mục Dã một câu: “Trong vòng một ngày tôi sẽ làm xong giúp anh!”
Viên Mục Dã nhìn theo bóng lưng Tằng Nam Nam, cười bảo: “Cô nhóc này luôn làm việc rất nhanh nhẹn!”
Đoàn Phong tung chân đá vào ván giường: “Sao cậu cứ bỏ ngoài tai lời tôi nói thế?”
Viên Mục Dã bèn cười xòa: “Làm việc phải có đầu có đuôi chứ. Sau này nhất định tôi sẽ cẩn thận hơn…”
Buổi chiều Từ Lệ gọi điện thoại tới nói, vụ án Thích Hải Sương mất tích đã chính thức được phê duyệt điều tra lại, chắc là sẽ nhanh chóng có thể xác nhận người phụ nữ vô danh kia chính là Thích Hải Sương. Tiểu Triệu và những người khác cũng đã lắp thiết bị định vị theo dõi trên xe của Tạ Chí Hồng. Về sau bất cứ nơi nào gã đến đều sẽ có ghi nhận thông tin và sẽ không dễ bị cắt đuôi như lần trước nữa.
Nhưng điều mà Viên Mục Dã quan tâm nhất lúc này chính là cánh cửa sắt trong xưởng làm việc của Tạ Chí Hồng, cậu không tin căn phòng đằng sau cánh cửa đó không liên quan gì đến Tạ Chí Hồng!
Chẳng mấy chốc đã tới buổi tối, Viên Mục Dã cũng đã hoàn toàn bình phục. Cậu biết tối hôm qua Tạ Chí Hồng đưa mình tới lò mổ là để thử phản ứng của cậu khi nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu…
Lúc này, Viên Mục Dã nhìn chiếc vòng Mobius trên bàn, tự hỏi rốt cuộc Tạ Chí Hồng có mục đích gì khi đưa một thứ như vậy cho cậu?! Khi Viên Mục Dã tiếp tục mò mẫm chiếc vòng Mobius trên tay, điện thoại di động của cậu đột nhiên đổ chuông, cậu cầm lên xem thì thấy hóa ra là Tạ Chí Hồng gọi tới…
Tạ Chí Hồng gọi điện thoại hẹn Viên Mục Dã cùng đi ăn tối, nhưng lúc này đây Viên Mục Dã lấy cớ người không khỏe để từ chối. Không phải vì cậu không muốn nhúng tay vào chuyện này sau khi nghe những lời khuyên của Đoàn Phong, mà là cậu cảm thấy mình là một “tay mơ” vừa được Tạ Chí Hồng dẫn dắt vào “thế giới mới”, ắt hẳn sẽ có phản ứng như thế này mới đúng.
Đây là sự kháng cự bản năng của người bình thường đối với một sự việc không bình thường. Nói thẳng ra là, Viên Mục Dã muốn cho Tạ Chí Hồng một loại ảo giác là cho dù trong thâm tâm cậu là một tên biến thái khát máu, nhưng những tiêu chuẩn đúng sai xây dựng trong nhiều năm nay không cho phép, cũng không chấp nhận mình là một kẻ có tâm lý biến thái!
Nghe xong, giọng Tạ Chí Hồng hơi thất vọng, nhưng cuối cùng vẫn cười nói với cậu: “Vậy anh nghỉ ngơi đi cho khỏe, chúng ta hẹn lần sau…”
Viên Mục Dã cúp điện thoại, Đoàn Phong ở cạnh nói mát: “Chiêu lạt mềm buộc chặt này của cậu dùng hay đấy!”
Viên Mục Dã cười hỏi: “Buổi tối đến chỗ Từ Lệ với tôi nhé?”
Đoàn Phong hừ khẽ: “Tôi không đi cày suốt đêm với cậu được đâu!”
“Sao có thể để ông anh đây cày suốt đêm được? Chỉ đến đó xem mấy người Từ Lệ đã điều tra được gì thôi…” Viên Mục Dã cười.
“Không đi! Cậu bảo Trương Khai chở cậu đi đi!” Đoàn Phong tỏ ra lạnh lùng.
Miệng thì nói thế, nhưng ăn tối xong Đoàn Phong vẫn lái xe chở Viên Mục Dã đến chỗ Từ Lệ… Trên đường đi, Viên Mục Dã thấy Đoàn Phong mặt nặng mày nhẹ từ đầu đến cuối, cậu đành dặn đi dặn lại anh ta là khi gặp Từ Lệ đừng nói chuyện kiểu đâm chọc người ta.
Lúc hai người đi vào văn phòng của Từ Lệ, anh ta vừa mới họp phân tích vụ án với mấy đồng nghiệp xong. Vừa thấy hôm nay là Đoàn Phong đến cùng với Viên Mục Dã, anh ta lập tức bảo Tiểu Triệu nhanh đi pha hai ly trà ngon!