Thế nhưng Tạ Chí Hồng đã tính sai về đoạn đường “Quỷ Kiến Sầu”, cho nên khi hắn đột ngột xuất hiện đã làm xe buýt không kịp phanh lại, cuối cùng cục diện bị mất khống chế, cả người và xe đều rơi xuống vách núi.
Tạ Chí Hồng cho rằng lần này mình chết chắc rồi, nhưng đến khi hắn tỉnh lại thì phát hiện mình vẫn đang nằm trong căn phòng thuê dưới tầng hầm, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ban đầu hắn còn tưởng mình gặp ác mộng nên cũng không để tâm, nhưng những chuyện hắn trải qua ngày hôm đó lại giống y như đúc trong cơn ác mộng kia, Tạ Chí Hồng còn chưa kịp nghĩ kỹ thì đã bị xe buýt hất văng xuống vách núi.
Sau khi lặp đi lặp lại nhiều lần, cuối cùng Tạ Chí Hồng cũng hiểu ra mình vĩnh viễn bị kẹt ở ngày trước khi chết này, đồng thời phải chịu đựng lặp đi lặp lại quá trình bị đâm chết kia. Mặc dù hắn biết mình sẽ bị chiếc xe buýt đi từ An Bình đến Bắc Nham đâm chết, nhưng cho dù hắn làm gì cũng không thể thay đổi vận mệnh này, chỉ có thể lặp đi lặp lại từng lần một....
Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Tạ Chí Hồng, anh có nhìn thấy mấy người cảnh sát Từ không?”
Tạ Chí Hồng lắc đầu như trống bỏi: “Không! Đâu phải tôi không biết cảnh sát Từ, nhìn thấy bọn họ sao lại không chạy chứ? Nếu tôi chạy thì làm sao còn bị xe buýt đâm chết được?”
Từ Lệ cười khổ, nói: “Anh đúng là đồ dẻo miệng nhỉ? Trước đó bốn người chúng tôi vẫn luôn đuổi theo anh, sao anh lại nói chưa từng nhìn thấy chúng tôi chứ?”
Mặt Tạ Chí Hồng đầy đau khổ: “Oan cho tôi mà cảnh sát Từ, sao tôi nói anh lại không tin chứ?”
Lúc này đám Tiểu Triệu cũng chạy đến, nhìn thấy Tạ Chí Hồng thì hai mắt đỏ bừng, hận không thể lập tức ăn tươi nuốt sống hắn! Không nói đến việc vì đi bắt hắn mà rơi vào cảnh ngộ như thế này, chỉ riêng vụ án giết người hàng loạt mấy năm trước cũng đủ làm người khác căm hận rồi.
Tiểu Vương tiến lên bắt lấy Tạ Chí Hồng, sau đó lấy còng tay còng hắn lại! Trong lúc đó Tạ Chí Hồng không ngừng kêu oan, hắn nói vụ án năm đó là người khác giá họa cho hắn, nếu hắn không chạy trốn thì đã chết oan rồi!
Đương nhiên Từ Lệ sẽ không tin hắn, anh ta lạnh lùng nói: “Có phải oan hay không chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng, nhưng anh chạy trốn tức là trong lòng anh có quỷ!”
Viên Mục Dã nhìn mấy người kia, một tên tội phạm truy nã và bốn cảnh sát, bởi vì một cuộc truy bắt mà rơi vào vòng lặp một ngày vô hạn. Nhưng vấn đề bây giờ là, trong một ngày của cảnh sát có xuất hiện tội phạm truy nã, còn trong một ngày của tội phạm truy nã lại không xuất hiện cảnh sát...
So với Tạ Chí Hồng, đương nhiên Viên Mục Dã sẽ tin lời của nhóm Từ Lệ hơn, hơn nữa, cậu cũng phát hiện sơ hở trong lời nói của Tạ Chí Hồng, nên cậu trầm giọng xuống: “Không phải anh nói, mỗi lần anh tỉnh lại đều xuất hiện ở tầng hầm à? Vậy tại sao bây giờ anh lại xuất hiện ở đây?”
Tạ Chí Hồng cũng ngu ngơ, nói: “Tôi cũng không biết, lần này khi tôi tỉnh lại thì thấy mình nằm trên bờ sông, tôi nhìn thấy chiếc xe buýt bị bốc cháy thiêu chết rất nhiều người, tôi muốn cứu họ nhưng lửa cháy quá to, sau đó còn phát nổ nữa...”
“Anh chưa từng thử thoát khỏi nơi này à?” Viên Mục Dã lạnh lùng hỏi.
Không ngờ Tạ Chí Hồng lại vô cùng hoảng sợ: “Không trốn thoát được! Tôi đã thử rồi... khe núi này cứ như một vòng tròn khép kín vậy, cho dù đi thế nào cuối cùng vẫn quay lại nơi này!”
Viên Mục Dã nghe Tạ Chí Hồng nói vậy thì nghĩ đến con sông lớn cách đây không xa, xem ra bốn phía nơi này đều không bình thường, nếu không thể tìm ra điểm mấu chốt thì không thể dễ dàng rời khỏi đây được.
Hơn nữa, Viên Mục Dã vô cùng tò mò, lúc này trời đã tối rồi, nếu như nhóm Từ Lệ không chịu được mà ngủ thiếp đi, lại bắt đầu một ngày lặp lại thì cậu sẽ thế nào? Cũng gia nhập vòng lặp này? Hay giống như một người đứng xem, nhìn bọn họ lặp lại từng ngày?
Đương nhiên, Viên Mục Dã sẽ không ngồi im chờ đợi, bởi vì cách cậu đi vào không gian này không giống những người khác, cho nên muốn tra ra mấu chốt của vấn đề, cậu phải nghĩ cách quay lại chỗ chiếc xe buýt kia, biết đâu có thể tìm ra manh mối có ích.
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã quay lại nói với Từ Lệ: “Tôi muốn sang bờ sông bên kia tìm manh mối, anh đi cùng tôi chứ!”
Từ Lệ hơi lo lắng nói: “Nước của dòng sông này chảy quá xiết, nếu phía bên kia không có người kéo, tôi sợ chúng ta sẽ bị cuốn trôi đi!”
Viên Mục Dã cười: “Bị cuốn đi thì chỉ đơn giản là trôi qua trôi lại ở đoạn sông này thôi, không sao, lát nữa tôi mang theo dây thừng kéo anh sang bên kia!”
Từ Lệ thấy đó cũng là một cách hay, dù sao Viên Mục Dã cột dây thừng trên người, nếu thực sự có nguy hiểm gì thì bọn họ kéo cậu lại là được, Từ Lệ gật đầu: “Cũng được, tôi cũng muốn sang bên đó tìm đường lâu rồi, nếu thực sự có thể đi ra, cũng không cần khổ sở bị nhốt ở nơi này.”
Khả năng bơi lội của Viên Mục Dã được luyện từ nhỏ, từ bé đã bơi rất giỏi rồi. Cậu vẫn làm như lần trước, buộc dây thừng vào hông, sau đó từ từ bơi sang bờ bên kia...
Quá trình này cũng không khó như trong tưởng tượng, tuy nước sông chảy xiết tạo ra không ít lực cản, nhưng trước khi bị nước cuốn đi thì Viên Mục Dã đã bơi tới vách đá ở bờ bên kia.
Sau đó cậu buộc sợi dây thừng vào một thân cây bên cạnh, rồi ra hiệu cho Từ Lệ bơi sang bên này... Viên Mục Dã cho rằng, Từ Lệ chỉ cần kéo dây thừng sẽ dễ dàng bơi sang bên này, nhưng không ngờ anh ta bơi được một nửa thì như bị một thứ gì đó chặn lại, không tài nào đi qua được! Không còn cách nào khác, Từ Lệ đành phải bơi ngược trở lại.
Viên Mục Dã nhìn dòng sông đục ngầu, trong lòng cũng hiểu ra một số chuyện... Sợ rằng những người bị rơi vào vòng lặp đều không thể bơi qua sông được, mình là người tồn tại bên ngoài vòng lặp nên mới có thể tự do qua lại.
Nếu Từ Lệ đã không qua được, Viên Mục Dã chỉ đành một mình đi về phía chiếc xe buýt để tìm đầu mối, cậu hét to với bờ bên kia: “Đừng ngủ nhé, tôi đi một lát sẽ về!”
Tiếc rằng tiếng nước chảy quá lớn, khiến tiếng Viên Mục Dã bị chìm trong từng đợt nước sông cuồn cuộn, nhóm Từ Lệ không thể nghe được chữ nào... Lần này khi quay trở lại xe buýt, Viên Mục Dã mang theo tâm lý coi đây là hiện trường vụ án để tìm kiếm chứng cứ.
Không ngờ cậu vừa lên xe thì nhìn thấy 15 hành khách vẫn còn sống khỏe mạnh, bọn họ có người đang xem điện thoại, có người nghe nhạc, có người đang bận việc riêng...
Lúc này Viên Mục Dã mới phát hiện ra, hiện giờ xe buýt đang đi trên một đoàn đường núi, cậu lập tức ý thức được đây là đoạn trí nhớ trước khi chiếc xe lao xuống vách núi.