“Xuống dưới… nghĩa là sao? Tôi không hiểu cậu đang nói gì...” Tạ Chí Hồng căng thẳng hỏi.
“Xuống Địa Ngục ấy. Tôi đã tới đón anh rồi, sao anh không đi cho được?” Viên Mục Dã cố ý đè thấp âm thanh, khóe miệng còn lộ ra nụ cười quỷ quái như có như không.
Khi đối mặt với nỗi sợ hãi không biết tên, điều đầu tiên con người nghĩ đến là thứ mình sợ hãi nhất từ sâu trong nội tâm, Tạ Chí Hồng cũng không ngoại lệ. Hắn tận hưởng quá trình hành hạ người khác đến chết, nhưng đồng thời cũng sợ bị báo ứng vì nó…
Tình huống Tạ Chí Hồng bị nhốt ở đây đã vượt xa phạm vi nhận thức của hắn, cho nên, không gian mãi không trốn thoát được này giống như Địa Ngục với hắn vậy.
Viên Mục Dã thấy Tạ Chí Hồng đã bị mình hù dọa nên từ từ rút dao quân dụng trên người ra, chậm rãi bước lên phía trước, chuẩn bị khống chế tên ác ôn này… Ai ngờ ngay lúc ấy, tiếng của Từ Lệ lại cất lên sau lưng: “Cậu không thể giết gã!”
Vốn dĩ Viên Mục Dã đã chuẩn bị sẵn tâm lý giết người, kết quả bị tiếng của Từ Lệ ngăn cản. Bất ngờ thay, Tạ Chí Hồng nãy giờ còn hoảng hốt lại bất chợt thừa lúc cậu quay đầu mà cướp lấy con dao quân dụng trong tay Viên Mục Dã và quấn lấy cậu.
Viên Mục Dã thầm hận, nghĩ thầm mình đến để cứu Từ Lệ, nhưng sao anh ta lại phá bĩnh ngay thời khắc mấu chốt thế hả? Còn cả cái tên Tạ Chí Hồng này nữa, rõ ràng đã chảy máu nhiều đến mức sắp chết, nhưng sức lực lại vẫn lớn như vậy, chẳng giống người sắp chết tí nào!
Hơn nữa, điều khiến Viên Mục Dã tức mình là, cậu đã lăn xả vào Tạ Chí Hồng rồi mà sao Từ Lệ còn ở cạnh xem trò vui thế? Cũng không lên giúp ư!? Viên Mục Dã vẫn chưa kịp nghĩ nhiều thì mọi thứ đã bị một tiếng súng cắt ngang.
Tạ Chí Hồng ngã ngửa ra sau với vẻ mặt kinh ngạc, mà lúc này trên trán hắn đã có thêm một lỗ đạn… Máu chảy xuống theo khóe mắt hắn, đồng thời cũng kích thích thần kinh mỏng manh bên trong Viên Mục Dã.
Lúc này Từ Lệ mới chạy tới, nói nhỏ với Viên Mục Dã: “Tạ Chí Hồng không thể chết vì vết dao, cho nên chỉ có thể để tôi ra tay!”
Viên Mục Dã hiểu ngay ý của Từ Lệ. Suy cho cùng, Tạ Chí Hồng là tội phạm bỏ trốn, đội Từ Lệ có quyền nổ súng khi hắn chống lại lệnh bắt giữ, nhưng Viên Mục Dã lại không được. Cậu không còn là cảnh sát nữa, cho dù giết chết đối phương để tự vệ chính đáng cũng không hay, huống chi còn không phải… Bởi vậy nên vừa nãy Từ Lệ mới gọi giật Viên Mục Dã lại, đồng thời cũng tạo cho Tạ Chí Hồng cơ hội phản kháng, thừa cơ bắn chết hắn.
Sau đó ba người Tiểu Triệu, Tiểu Vương nghe thấy tiếng súng cũng chạy tới, có điều theo Viên Mục Dã đoán, chắc là ba người bọn họ đều không nhìn thấy gì, cho nên tất nhiên là Từ Lệ nói gì bọn họ nghe nấy.
Kết quả khi nhóm bọn họ đang nhìn xác của Tạ Chí Hồng, không biết kế tiếp nên làm gì, thì lại thấy xác Tạ Chí Hồng bỗng tan rã thành từng mảnh nhỏ, cuối cùng từ từ biến mất trong không khí.
Cùng lúc đó, cơ thể của mấy người Từ Lệ cũng bắt đầu dần dần trở nên trong suốt. Viên Mục Dã vội vàng bảo bọn họ nhanh chóng lên xe, cậu tranh thủ đưa họ về không gian khác trước khi hoàn toàn biến mất.
Nhưng thực tế lại khác với dự đoán của Viên Mục Dã. Trước đó cậu thấy rõ ràng nhóm Từ Lệ đã lên xe, nhưng khi cậu là người cuối cùng bước lên xe buýt, trên đó đã rỗng tuếch từ bao giờ.
Viên Mục Dã tức thì ngẩn người, không biết nhóm Từ Lệ đã đi đâu. Phản xạ đầu tiên của cậu là xuống xe tìm người, nhưng khi cậu bước xuống xe lại thấy mấy người Đoàn Phong đang nôn nóng chờ ở bên ngoài…
Viên Mục Dã hiểu ngay mình đã trở lại, nhưng nhóm Từ Lệ thì sao? Rõ ràng bọn họ lên xe sớm hơn cậu một bước, tại sao bây giờ chỉ có một mình cậu trở lại?
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã không dừng lại mà xoay người lên xe lần nữa, nhưng sau khi lên xe cậu lại choáng váng. Bên trong chiếc xe buýt bị đốt rụi chỉ còn bộ khung chẳng hề thay đổi, những người khác của số 54 đều nhìn Viên Mục Dã như nhìn thằng ngố…
Trái tim Viên Mục Dã lạnh ngắt, đủ loại dấu hiệu đều cho thấy lối đi giữa hai không gian đã bị đóng, nhưng nhóm Từ Lệ lại không được Viên Mục Dã đưa từ không gian kia về hiện thực.
Trong lúc nhất thời suy nghĩ của Viên Mục Dã hơi rối loạn. Cậu không nghĩ ra nổi mình đã làm sai chỗ nào mới khiến lối đi bị đóng?! Nhưng kế tiếp nên làm gì đây? Nhóm Từ Lệ phải làm sao bây giờ?!
Ai ngờ khi Viên Mục Dã mù mờ bước xuống xe, cậu đột nhiên nghe thấy giọng Từ Lệ truyền đến từ phía xa xa: “Viên...”
Viên Mục Dã quay đầu lại thấy cảnh sát Giả và Phó Anh Bác đang đỡ mấy người Từ Lệ khập khiễng đi về phía bọn họ từ một hướng khác của hẻm núi.
Khoảnh khắc trông thấy Từ Lệ, toàn thân Viên Mục Dã đều thả lỏng, mặc dù cậu cũng không rõ nhóm Từ Lệ trở về bằng cách nào… Nhưng mặc kệ như thế nào, cuối cùng họ đã trở lại.
Nhóm Viên Mục Dã chạy vội lên đón, mà lúc này sắc mặt của đội Từ Lệ cũng hơi tái, trông như thể đã bị đói bụng mấy ngày.
Không đợi nhóm Từ Lệ mở miệng, cảnh sát Giả đã giành nói trước: “Chúng tôi tìm thấy họ ở trong cánh rừng cách đây bảy kilomet, còn có một tên tội phạm bỏ trốn bị bắn chết.”
Chẳng ai trong đoàn người số 54 hỏi nhiều về điều này, Viên Mục Dã đi qua đỡ lấy Từ Lệ và hỏi: “Anh không sao chứ?”
Từ Lệ lắc đầu đáp: “Không sao, chỉ hơi đói…”
Viên Mục Dã cười bảo: “Có thể không đói ư? Đã bốn năm ngày không ăn gì rồi mà.”
Đối với chi tiết về việc bọn họ bị nhốt dưới đáy thung lũng, nhóm Từ Lệ có cả một mớ lý do thoái thác, nhưng chỉ có Viên Mục Dã biết chắc chắn là bọn họ đã thương lượng xong từ trước rồi. Nói gì thì nói, bọn họ cũng không thể viết trên báo cáo là mình luôn bị nhốt ở trong “không gian lạ” như vậy được.
Trên đường về, Viên Mục Dã nhắc đến đập chứa nước Bắc Sơn với Từ Lệ. Mặc dù không moi được vị trí cụ thể của xác cô gái kia từ miệng Tạ Chí Hồng, nhưng Viên Mục Dã vẫn muốn Từ Lệ đưa mình đến đó tìm thử xem...
Thật ra trong lòng Viên Mục Dã cũng cảm thấy hơi áy náy về chuyện này, nhưng so sánh với cứu người, cậu vẫn cảm thấy đám người còn sống như Từ Lệ quan trọng hơn một cái xác nhiều.
Từ Lệ ngẫm nghĩ rồi nói: “Được, sau khi trở về cậu chờ điện thoại của tôi, tôi sắp xếp xong công việc sẽ đưa cậu đến đó.”
Đến khi đoàn người số 54 trở lại thủ đô, chuyện ở thị trấn Hải Lâm cũng đã bay ngợp trời, có điều tiêu điểm của sự việc lại không nằm ở loài sinh vật không rõ dưới lòng đất, mà là nói có một nhóm du khách bị “một loại năng lượng không rõ” gây ảnh hưởng, khiến họ tập thể mất đi ký ức hai mươi năm.
Cứ như vậy, ánh mắt của tất cả các kênh truyền thông đưa tin về việc này đều bị kéo rời khỏi nhà máy nước thị trấn Hải Lâm, tất nhiên cũng chẳng còn ai chú ý bên dưới nhà máy nước ẩn giấu thứ gì ghê gớm.