Tạ Chí Hồng nghe vậy lại lắc đầu: “No, no, no, đừng nghĩ chuyển đề tài, tôi biết anh đang cố gắng kiềm chế chính mình nên mới hỏi tôi nhiều vấn đề như vậy… Lần này tôi chắc chắn sẽ không cho anh cơ hội nữa. Thật ra anh đâu cần phải kiềm chế bản thân, thỉnh thoảng buông thả một lần, anh sẽ biết được cảm giác sung sướng trong đó.”
Tạ Chí Hồng nói xong không cho Viên Mục Dã phản bác, gã đi qua kéo người công nhân vệ sinh còn lại đến trước mặt Viên Mục Dã, sau đó đặt dao lên cổ đối phương và bảo: “Anh xem đi… một sinh mạng như thế này, chỉ cần tôi khẽ vạch một cái thì máu sẽ chảy liên tục không ngừng, thế nào? Có cảm giác được mạch máu trên cổ của kẻ này đang liên tục chuyển động không?”
Khát vọng vừa bị Viên Mục Dã áp chế xuống trong nháy mắt đã quay lại, cậu cố gắng khắc chế nét mặt của mình để không cho Tạ Chí Hồng nhìn ra cái gì, nhưng việc khẩn cấp bây giờ là làm thế nào để cứu tính mạng người công nhân vệ sinh này…
Viên Mục Dã nghĩ đến đây bèn từ từ nhắm mắt, sau một thoáng yên lặng cậu lại bất ngờ mở mắt nhìn Tạ Chí Hồng, sau đó nhếch miệng hỏi: “Vội gì chứ? Vừa rồi cậu đã giết một người rồi, hay là để lại người này cho tôi nhé?”
Tạ Chí Hồng nghe Viên Mục Dã nói như vậy bèn cười đáp: “Như vậy mới đúng chứ, nhưng người này không thể cho anh được… Bởi vì tôi đã để lại cho anh thứ tốt hơn.”
Tạ Chí Hồng nói xong bèn nhìn sang phía Triệu Sảng khiến cô ta bị dọa đến mức lập tức nhắm tịt mắt lại, chẳng dám ho he tiếng nào. Viên Mục Dã đương nhiên không phải muốn con mồi, cậu chỉ nghĩ cách giữ tính mạng người công nhân vệ sinh này mà thôi. Nghĩ đến đây Viên Mục Dã cố ý lạnh lùng hừ một tiếng: “Giết phụ nữ thì hay ho gì, đừng nghĩ tôi cũng bẩn thỉu như cậu… chỉ dám ra tay với phụ nữ.”
Tạ Chí Hồng nghe vậy không những không tức giận mà còn mỉm cười: “Viên Mục Dã, đừng cho là tôi không biết anh đang nghĩ gì, nói thật cho anh biết nhé, hôm nay chẳng ai cứu được bọn họ đâu… Anh cũng đừng giả nhân giả nghĩa nữa, thật ra bọn họ chết đâu có liên quan gì đến anh? Như vậy đi, anh thích máu đúng không? Tôi có thể giúp anh giết sạch bọn họ, anh cũng không cần ra tay, chỉ cần đứng bên cạnh nhìn là được!”
Mặc dù bề ngoài Viên Mục Dã trông rất bình tĩnh, nhưng trong lòng đã nóng như lửa đốt, vài lần cậu muốn thử điều khiển một chiếc xẻng từ xa, nhưng tiếc là chỉ di động được một chút xíu, nếu muốn dùng nó để tấn công Tạ Chí Hồng thì hiển nhiên là không thể.
Người công nhân vệ sinh còn lại đã bị dọa ngây ra như phỗng sau khi chứng kiến cái chết thảm thiết của đồng nghiệp, bây giờ lại thấy Tạ Chí Hồng muốn giết mình, anh ta liều mạng xin tha: “Anh tha cho tôi đi! Tôi chỉ là người bình thường, con tôi mới có vài tuổi, nếu như tôi chết thì gia đình tôi sẽ xong mất!”
Tạ Chí Hồng cởi sợi dây thừng đang trói chân người công nhân ra, sau đó nhét con dao vào đôi tay vẫn đang bị trói của anh ta rồi lạnh lùng nói: “Muốn sống cũng được, chỉ cần mày đi giết con bé kia, tao sẽ thả mày đi!”
Người công nhân vệ sinh nghe xong mà ngẩn người, Viên Mục Dã cũng ngây ra, cậu không ngờ Tạ Chí Hồng lại chơi như thế?
Người công nhân vệ sinh rõ ràng rất do dự, bởi một người bình thường sẽ không bao giờ gặp phải lựa chọn như thế này trong đời: “Giết chết người khác hoặc mình sẽ chết?”
Giết người không phải trò đùa, mặc dù trên văn bản pháp luật của nước S đã có quy định rõ ràng: Khi tính mạng bị uy hiếp mà làm ra hành vi tổn thương đến người khác, có thể không phải chịu trách nhiệm liên quan… Nhưng sau đó vẫn phải chịu áp lực tinh thần to lớn.
Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã vẫn không nói gì, gã bỗng nở một nụ cười tàn khốc: “Anh không cứu được người này đâu, bây giờ người có thể cứu được hắn chỉ có chính hắn!”
Cuối cùng, người công nhân vệ sinh dường như đã hạ quyết tâm rất lớn, anh ta bước từng bước về phía Triệu Sảng…
Viên Mục Dã chỉ có thể nói to: “Anh mà làm thế thì sẽ hối hận đấy!”
Người công nhân vệ sinh nghe vậy bèn quay đầu nhìn Viên Mục Dã rồi nói: “Tôi cũng chẳng còn cách nào khác, tôi vẫn chưa muốn chết!”
Tạ Chí Hồng ở bên cạnh nghe vậy cười phá lên: “Nhìn đi, đây chính là bản tính con người! Đừng nhìn bình thường ai nấy đều gò bó theo khuôn phép, mềm yếu dễ bắt nạt… Chỉ khi đối mặt với thời khắc sinh tử, điều đầu tiên mà con người ích kỷ nghĩ đến là giữ gìn bản thân và hy sinh người khác!”
Lúc này Triệu Sảng cũng sợ tè cả ra quần, cô ta dùng hết sức lực để cởi bỏ dây thừng trên người nhưng sức lực có hạn, chỉ đành hoảng sợ nhìn người công nhân vệ sinh đang tiến dần đến chỗ mình…
Viên Mục Dã muốn mở miệng ngăn cản nhưng lại nghe thấy Tạ Chí Hồng lạnh lùng cười nói: “Anh làm vậy không đúng đâu! Anh dựa vào đâu mà khuyên người khác từ bỏ tính mạng của mình để bảo toàn tính mạng người khác chứ?”
Viên Mục Dã ngẩn cả người, câu này vừa nghe vào thấy cũng có lý… Nhưng Viên Mục Dã vẫn cảm thấy chuyện này chắc chắn vẫn còn cách giải quyết khác, hơn nữa cậu cũng tin tưởng vững chắc rằng dù người công nhân vệ sinh này có giết Triệu Sảng, Tạ Chí Hồng cũng sẽ không để anh ta còn sống rời đi!
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn bảo với người công nhân vệ sinh: “Hắn sẽ không tha cho anh đâu, chẳng qua hắn đang trêu đùa anh mà thôi, hắn chỉ muốn xem anh có dám vì tính mạng của mình mà đi giết người khác hay không thôi!”
Người công nhân nghe câu này của Viên Mục Dã thì không tiến về phía trước nữa, anh ta xoay người nhìn Tạ Chí Hồng với vẻ khó mà tin nổi: “Tại sao anh phải làm như vậy? Chúng ta trước đây đã gặp nhau à? Bọn tôi làm gì có lỗi với anh sao?”
Tạ Chí Hồng nhún vai đáp: “Chúng ta trước đây chưa từng gặp nhau, các người cũng chẳng làm gì có lỗi với tôi cả, lý do tôi làm như vậy… Là vì tôi có thể làm, tôi muốn làm, đơn giản vậy thôi!”
Tạ Chí Hồng đã làm người công nhân hoàn toàn nổi điên, anh ta liên tục hỏi với vẻ không thể tin nổi: “Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà mày có thể tùy tiện giết người? Mày là một thằng súc sinh, con lão Từ vừa mới đỗ vào trường chuyên cấp ba, vậy mà mày lại giết anh ấy, người nhà của lão Từ phải làm sao bây giờ?”
“Liên quan chó gì đến tao! Bọn mày gặp tao thì chỉ có thể trách mình không may…” Tạ Chí Hồng thản nhiên nói.
Vào giờ phút này, sự sợ hãi trong lòng người công nhân vệ sinh đã bị cơn tức giận thay thế, anh ta xoay người và cầm dao xông về phía Tạ Chí Hồng…
Nếu xét ưu thế về thể trạng và ngoại hình, người công nhân vệ sinh do làm việc chân tay lâu ngày nên có ưu thế hơn, tiếc là tay anh ta bị dây thừng trói chặt nên hành động bị hạn chế, vì vậy nên khi lao đến, chỉ một lúc là bị Tạ Chí Hồng khống chế, chẳng những không làm gã bị thương mà còn bị đoạt mất con dao, sau đó Tạ Chí Hồng đâm nó vào lưng anh ta!
Trong nháy mắt máu chảy đầy đất, Viên Mục Dã biết rõ người này đã bị Tạ Chí Hồng làm tổn thương lá lách, nếu như bây giờ đưa đến bệnh viện có lẽ vẫn cứu được… Nhưng hiển nhiên Tạ Chí Hồng không có ý định làm như vậy.