Đương nhiên, Viên Mục Dã cũng chỉ từ chối mang tính tượng trưng, căn bản không cố quá, dù sao hiện giờ cậu đang muốn diễn trạng thái mình bị say rượu đúng chuẩn mà.
Tạ Chí Hồng đỡ Viên Mục Dã vào nhà, đầu tiên là để cậu ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, sau đó gã đi rót cho Viên Mục Dã cốc nước để tỉnh rượu, tiếp theo lại vào phòng vệ sinh nhúng ướt một chiếc khăn lông.
Viên Mục Dã thừa cơ ngẩng đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh, muốn tìm lối thoát nhanh chóng để đề phòng trường hợp khẩn cấp, nhưng chưa kịp nhìn kỹ thì Tạ Chí Hồng đã cầm khăn lông ướt trở lại.
Thật ra trong tình huống như vậy, Viên Mục Dã không nên dễ dãi uống ly nước mà Tạ Chí Hồng đưa tới, nhưng để đối phương không nghi ngờ, cậu hốt hoảng ngồi dậy, sau đó nhấc cốc nước trên bàn trà lên uống ực một hơi cạn sạch.
Tạ Chí Hồng đưa khăn lông ướt cho Viên Mục Dã: “Anh lau mặt đi, chắc là sẽ thoải mái hơn một chút.”
Viên Mục Dã nhận khăn lông ướt rồi lau qua loa trên mặt vài cái, sau đó lại nằm xuống ghế sofa.
Tạ Chí Hồng thấy thế bèn trầm giọng nói: “Không thể ngủ ở đây, tôi đưa anh vào phòng ngủ…”
Sau khi nói xong, gã đến đỡ Viên Mục Dã lên, chuẩn bị đi về phía lầu hai. Lúc này Viên Mục Dã mở to mắt nhìn khắp mọi nơi và nói: “Tối đêm tối hôm… đến nhà cậu… bất tiện nhiều quá! Lỡ đâu… vợ cậu không vui, không vui thì phải làm sao?”
Tạ Chí Hồng vừa đỡ thẳng người Viên Mục Dã vừa nói: “Không phải lo, cô ấy đi ngủ từ sớm rồi…”
Lúc Tạ Chí Hồng nâng cậu lảo đảo lắc lư lên lầu, Viên Mục Dã cố ý quơ tay gạt rớt ly nước trên bàn trà. Một tiếng “choang”, ly nước thủy tinh vỡ vụn trong nháy mắt… Nhưng cho dù là như vậy, Viên Mục Dã vẫn không nhìn thấy vợ Tạ Chí Hồng xuống lầu, chẳng lẽ cô ta ngủ say đến như vậy hay sao?
Nhưng chuyện xảy ra kế tiếp lại khiến Viên Mục Dã cảm thấy quái lạ không nói nên lời. Tạ Chí Hồng cũng không đưa cậu vào phòng ngủ dành cho khách, mà trái lại đưa cậu vào phòng ngủ chính có một bức ảnh cưới khổng lồ.
Viên Mục Dã cũng không biết Tạ Chí Hồng đang làm trò gì, nhưng bản thân đang trong tình trạng say xỉn, tạm thời chỉ có thể mặc gã xếp đặt, nhưng cậu vẫn dùng lời nói để nhắc nhở những người đang nghe lén ở bên ngoài về vị trí hiện tại của mình.
“Hình chụp trên tường là của vợ cậu nhỉ! Ôi chà, ngại quá! Ngại quá! Tôi đã... đã làm rối tung bàn trang điểm của cô ấy rồi…” Viên Mục Dã lải nhải, câu đầu chả khớp gì với câu sau.
Nhưng Tạ Chí Hồng chẳng hề để ý đến điều này, gã đỡ Viên Mục Dã đến giường rồi nói: “Không sao, dù sao cô ấy cũng không dùng đến mấy thứ này. Viên Mục Dã… anh biết tôi ưng nhất cái gì ở anh không? Đó chính là mặc dù trong lòng anh cực kỳ khát khao thứ nào đó, nhưng bề ngoài lại luôn giả vờ là dáng vẻ nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi. Điều này rất giống tôi, chúng ta đều là người giỏi ngụy trang.”
Lúc này Viên Mục Dã giả vờ đã ngủ, cậu xoay người chuyển sang hướng khác, nhưng Tạ Chí Hồng lại tiếp tục trầm giọng nói bên tai cậu: “Hãy ngủ một giấc thật ngon đi, khi anh tỉnh dậy, tôi có một món quà muốn tặng cho anh…”
Viên Mục Dã nghe mà như lọt vào trong sương mù, không biết tên Tạ Chí Hồng này đang giở trò quỷ gì… Nhưng bây giờ cậu không thể làm gì cả, cần phải chờ tới khi Tạ Chí Hồng đi rồi mới được.
Lúc này Tạ Chí Hồng đứng dậy đi vào buồng vệ sinh trong phòng ngủ, kết quả trong tích tắc gã mở cửa, Viên Mục Dã ngửi thấy mùi máu bay từ bên trong ra… Một linh cảm chẳng lành trào lên từ đáy lòng cậu, không phải gã biến thái này đã giết chết Triệu Sảng rồi giấu trong phòng vệ sinh đấy chứ?
Không bao lâu sau, Tạ Chí Hồng đi ra khỏi phòng vệ sinh, gã đặt một cái ly ở đầu giường của Viên Mục Dã rồi nói: “Mơ đẹp nhé…” Sau đó mở cửa đi ra ngoài.
Đoàn Phong và Từ Lệ ở bên ngoài nghe lén càng ngày càng nghi ngờ liệu đầu óc tên Tạ Chí Hồng này có bị bệnh không? Đêm hôm đưa Viên Mục Dã lên giường ngủ của gã và vợ gã là muốn làm cái gì hả?
Nghĩ đến đây, Từ Lệ hỏi Tiểu Lưu ở bên cạnh: “Vợ Tạ Chí Hồng không ở nhà à?”
Tiểu Lưu nhăn nhó đáp: “Cô ta vẫn luôn ở nhà mà, sáng hôm trước em còn thấy cô ta ra ngoài đổ rác, sau đó vẫn luôn ở trong nhà, chưa từng đi ra ngoài!”
Từ Lệ cười lạnh: “Vợ chồng kẻ có tiền đều sinh hoạt như vậy ư? Ai chơi theo ý người nấy?”
Đám Từ Lệ đang tám khí thế ngất trời, nhưng phía Viên Mục Dã lại không hề dễ chịu, bởi vì từ sau khi Tạ Chí Hồng đặt cái ly kia ở đầu giường, sự rung động trong lòng cậu ngày càng mạnh hơn… Hóa ra thứ Tạ Chí Hồng đặt ở đầu giường chẳng phải thứ gì khác mà là một ly máu người còn tươi nguyên.
Bởi vì sợ Tạ Chí Hồng sẽ quay ngược trở lại, cho nên Viên Mục Dã cố kiềm nén hơn một phút mới đột ngột mở mắt. Đầu tiên cậu nghiêng đầu liếc nhìn ly chất lỏng màu đỏ sậm, sau đó lại nghe ngóng động tĩnh ngoài cửa, rồi mới từ từ ngồi dậy khỏi giường…
Sau khi chắc chắn Tạ Chí Hồng không ở bên ngoài, Viên Mục Dã nhẹ nhàng xuống giường. Tất cả những gì cậu phải làm bây giờ là xác nhận xem trong phòng tắm đang diễn ra chuyện gì.
Kết quả vừa đẩy cửa ra, cậu lập tức sững sờ ngay tại chỗ. Một người phụ nữ trần như nhộng đang nằm trong bồn tắm, máu trên người cô ta gần như đã chảy cạn khô... Còn cái ly máu người vừa nãy Tạ Chí Hồng đặt ở đầu giường có lẽ là múc từ bồn tắm ra.
Cố nén nỗi khiếp sợ trong lòng, Viên Mục Dã chầm chậm đi đến gần quan sát cẩn thận. Cậu phát hiện nạn nhân chính là cô vợ giàu có xinh đẹp của Tạ Chí Hồng!! Thấy thế, cậu đè thấp giọng xuống, nói: “Trong phòng vệ sinh của phòng ngủ có một xác chết nữ, hẳn là vợ của Tạ Chí Hồng.”
Từ Lệ và những người khác đều khá kinh ngạc, không ngờ Tạ Chí Hồng không xuất chiêu theo lẽ thường, không giết Triệu Sảng mà lại làm thịt vợ của mình trước!
Đoàn Phong đề nghị ập vào ngay bây giờ, nhưng Từ Lệ lại ngăn cản anh ta: “Không được, vẫn chưa tìm thấy Triệu Sảng cơ mà? Đầu óc thằng cha Tạ Chí Hồng này không bình thường, lỡ như bắt gã rồi gã không chịu nói ra tung tích của Triệu Sảng thì làm sao?”
Đoàn Phong cũng cảm thấy không phải không có khả năng này, dù sao tính mạng cũng quan trọng, đành phải tiếp tục nghe ngóng động tĩnh bên trong… Mà ở bên kia, Viên Mục Dã xác định xong thân phận của xác chết nữ trong buồng vệ sinh, cậu nhanh chóng đứng dậy chuẩn bị đi tìm Triệu Sảng.
Nếu hiện giờ Tạ Chí Hồng đã giết vợ của gã, thì vô cùng có khả năng gã cũng giấu Triệu Sảng ở trong nhà. Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã nhẹ nhàng đẩy hé cửa phòng ngủ ra, cậu chắc chắn ở bên ngoài không có ai mới lách ra ngoài.
Ánh sáng ở hành lang tầng hai rất mờ, Viên Mục Dã chỉ có thể tìm kiếm dựa theo trí nhớ khi nãy… Đầu tiên, cậu tìm hết một lượt từ trong ra ngoài tất cả những căn phòng trên tầng hai, đáng tiếc không tìm thấy bóng dáng Triệu Sảng.