Viên Mục Dã nghe vậy là biết trong này chắc chắn có vấn đề. Cậu lạnh lùng hừ một tiếng: “Gã đó dính đến vụ án hình sự quan trọng, vậy mà cảnh sát để mặc kệ người nhà gã gây rối như vậy sao?”
“Chúng tôi cũng chẳng còn cách nào, hơn chục đôi mắt nhìn gã bị đẩy lên xe, toàn bộ quá trình đều có xe cảnh sát áp giải, chúng tôi đâu tìm được lý do gì để nghi ngờ?” Từ Lệ bất đắc dĩ nói.
Viên Mục Dã cũng biết Từ Lệ khó xử, mặt mũi cậu u ám, hỏi: “Trên xe cứu thương không còn lại cái gì dính một chút bộ phận cơ thể à?”
Từ Lệ suy nghĩ rồi đáp: “Có một chút, nhưng đều bị hong khô ở nhiệt độ cao, căn bản không dùng được!”
Viên Mục Dã lại tiếp tục hỏi: “Thế đã so sánh mẫu tinh tịch trong thi thể Mộc Thủy Thủy và Ngô Tịch Đình với Tạ Chí Hồng chưa?”
Vậy mà Từ Lệ vẫn lắc đầu: “Vẫn chưa, bởi vì Tạ Chí Hồng từ lúc nhập viện vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, theo luật pháp nước S, sẽ không công nhận kết quả kiểm tra ADN khi người trong cuộc không tỉnh táo, vì vậy chúng tôi muốn đợi Tạ Chí Hồng tỉnh lại rồi mới lấy mẫu…”
Viên Mục Dã hiểu ngay tại sao Tạ Chí Hồng vừa vào bệnh viện đã hôn mê bất tỉnh, chắc chắn gã được một cao nhân nào đó nhắc nhở có thể giả vờ ngất để trốn tránh việc bị lấy mẫu ADN, nước cờ này đi quá hay!
Sau khi dập máy, Viên Mục Dã vẫn không nghĩ ra chỗ nào có vấn đề. Cậu tin rằng với sự cẩn thận của Từ Lệ… chắc chắn anh ta sẽ không cho Tạ Chí Hồng lợi dụng sơ hở, nếu như gã thật sự bị đánh tráo, vậy chỉ có thể xảy ra trước khi Tạ Chí Hồng lên xe.
Như vậy thì chuyện này có rất nhiều khả năng, với thế lực nhà họ Tạ, nếu muốn mua chuộc nhân vật then chốt nào đó trong bệnh viện cũng không phải việc khó gì, mà nhân vật này cũng chưa chắc đã là người chức vụ cao, chỉ cần tiếp xúc được với Tạ Chí Hồng, đồng thời âm thầm tráo đổi gã mà không để ai biết là được.
Nhưng bây giờ có nói nữa cũng chẳng làm được gì, Tạ Chí Hồng chết không có đối chứng, đến cả thi thể cũng bị hỏa táng qua loa, mặc dù tai nạn xe lần này rất kỳ lạ, nhưng không có bằng chứng thì cũng bằng không…
Nhưng ở nước S mà không có chứng minh thư thì nửa bước cũng khó đi, vì vậy nếu Tạ Chí Hồng muốn chạy thoát cũng chỉ có thể âm thầm trốn ra nước ngoài… Viên Mục Dã nghĩ đến đây bèn nhanh chóng gọi cho Từ Lệ và nói ý nghĩ của mình cho anh ta nghe.
Từ Lệ nghe xong bèn bảo: “Được rồi, để tôi nghĩ biện pháp xử lý chuyện này, cùng phối hợp hành động với Cục chống buôn lậu của hải quan một lần chắc không có vấn đề gì, có thể tìm được gã Tạ Chí Hồng đã chết mà sống lại hay không cũng phải dựa vào lần hành động này.”
Tuy nói như vậy, nhưng đường biên giới của nước S rất dài, trái phải trên dưới dính với bốn quốc gia, hoàn cảnh địa lý trong đó có núi cao, biển sâu và cả sa mạc, nếu như không có bất kỳ manh mối gì mà đi tìm người lén vượt biên thì chẳng khác mò kim đáy biển…
Đúng là như vậy, Từ Lệ bắt tay với Cục chống buôn lậu hoạt động liên tục nửa tháng, kết quả bắt được khá nhiều tội phạm buôn lậu, ngẫu nhiên cũng tóm được một vài con tôm tép lén vượt biên, nhưng trong đó không hề có bóng dáng Tạ Chí Hồng.
Cuối cùng cảnh sát chỉ đành kết thúc vụ án với kết luận Tạ Chí Hồng đã chết, dù sao bọn họ đâu thể mãi tập trung vào một vụ án mà không để ý thứ gì khác được… Viên Mục Dã không ngờ cả đám vất vả lâu như vậy cuối cùng lại nhận được kết quả này, thực sự khiến mọi người có cảm giác hơi thất vọng.
Mấy ngày qua cảm xúc của Viên Mục Dã hơi áp suất thấp, Đoàn Phong đoán có thể vì việc Tạ Chí Hồng chạy trốn, thế nên anh ta cố tình tức giận nói: “Nếu biết gã đó còn trò này, lúc đó thà cậu đập chết luôn cho xong nhỉ?”
Viên Mục Dã khẽ hừ một tiếng: “Chứ còn gì nữa? Không phải tôi đang hối hận đấy à?”
Đoàn Phong rất thông minh, anh ta không phải thật sự muốn bảo Viên Mục Dã đánh chết người, sở dĩ nói như vậy là vì muốn Viên Mục Dã xả bớt cơn tức trong lòng. Thấy Viên Mục Dã trả lời như vậy, Đoàn Phong lại vừa cười vừa nói: “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu lúc đó thật sự đập chết Tạ Chí Hồng thì chẳng phải quá có lợi cho gã ư? Cứ chờ đi, tôi cảm thấy gã đó sớm muộn gì cũng sẽ có ngày ngã trong tay cậu, đến lúc đó nhất định phải gọi tôi đấy, tôi chắc chắn sẽ khiến gã sống không bằng chết.”
Viên Mục Dã biết Đoàn Phong đang khuyên bảo mình, cậu mỉm cười, nói: “Được rồi, đừng đứng đây dọa nữa, nếu tên đó thật sự trốn ra nước ngoài thì chắc chắn trong thời gian ngắn sẽ không dám quay về đâu…”
Vài ngày sau, Từ Lệ mời tất cả mọi người ở số 54 đi ăn tại một quán ăn Quảng Đông mới mở, anh ta muốn cảm ơn bọn họ đã giúp đỡ trong thời gian qua. Từ Lệ còn cố ý nhắc đến việc lần trước khi quay về đã định mời mọi người, nhưng lại bị vụ án dìm thi thể ở đập chứa nước làm chậm trễ đến tận bây giờ.
Đoàn Phong nghe Từ Lệ nói mà chỉ nhếch miệng cười, nói toàn mấy câu khách sáo kiểu là bạn bè nên phải giúp đỡ lẫn nhau. Từ Lệ biết Đoàn Phong không vui khi mình sai Viên Mục Dã làm việc nên không dám nói thêm cái gì. Hơn nữa sau này anh ta không tránh được việc phải nhờ đến số 54, thế là Từ Lệ rất chịu khó nâng chén!
Rượu đã ngà ngà, Viên Mục Dã bỗng nhớ ra một việc, cậu kéo Từ Lệ sang một bên rồi lấy một tờ giấy ra đưa cho anh ta: “Giúp tôi điều tra một người…”
Từ Lệ cầm lấy, nhìn thoáng qua rồi hỏi: “Tô Kiến Quốc, nhà ở thành phố W…? Họ hàng của cậu à?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Một người bạn cũ, đây là địa chỉ khi anh ta còn sống, bây giờ tôi muốn tìm con gái anh ta.”
Tìm người đối với Từ Lệ mà nói đơn giản như ăn sáng, anh ta cất kỹ tờ giấy rồi bảo: “Được thôi, chuyện này cứ giao cho tôi, có tin gì tôi sẽ báo cho cậu biết.”
Khi tan cuộc nhậu, Viên Mục Dã bảo Trương Khai đưa Từ Lệ đã uống say về nhà, còn cậu đang chuẩn bị đi từ từ về nhà mình thì lại bị Đoàn Phong gọi lại, anh ta bảo lão Lâm vừa xuống máy bay, hiện giờ đang chờ Viên Mục Dã ở số 54.
Sáu tháng cuối năm này Tiến sĩ Lâm vô cùng bận rộn, Viên Mục Dã thường xuyên một đến hai tháng không thấy bóng dáng anh ta, lần này Tiến sĩ Lâm vừa xuống may bay đã chỉ đích danh muốn gặp Viên Mục Dã, chẳng lẽ anh ta mang về loại thuốc ức chế mới sao?
Sau khi quay về số 54, lão Lâm đang chờ Viên Mục Dã và Đoàn Phong trong phòng thí nghiệm, khi bọn họ đi vào đã thấy anh ta cầm một ống chất lỏng màu tím nhạt.
Lão Lâm nhìn thấy hai người tiến vào bèn chào hỏi: “Thứ này là tôi bảo cả nhóm căn cứ theo tình huống của Tiểu Viên để nghiên cứu ra loại thuốc ức chế mới, nó có thể ức chế virus đã biến dị trong cơ thể cậu tốt hơn, đồng thời cũng có thể ngăn chặn khát vọng đối với máu tươi.”
Đoàn Phong cầm ống chất lỏng nhìn một chút rồi hỏi: “Khen nó nhiều như vậy, chẳng lẽ không có tác dụng phụ à?”
Có vẻ là bị Đoàn Phong đoán đúng, Tiến sĩ Lâm lúng túng trả lời: “Tác dụng phụ hả… Chắc chắn là có, nó hơi áp chế ngũ giác.”
Đoàn Phong sầm mặt, hỏi: “Anh có thể nói cụ thể hơn một chút không?”