Thỉnh thoảng Viên Mục Dã lại ném một cành củi khô vào trong đống lửa, hưởng thụ sự yên tĩnh của thiên nhiên hoang dã... Nhưng trong nháy mắt cậu tranh thủ đắm chìm trong cảnh vật thiên nhiên thì tất cả vẻ đẹp này bị một tiếng vang rất lớn phá tan.
Viên Mục Dã kinh ngạc quay đầu nhìn lại, thấy một chiếc xe buýt đang rơi nhanh từ trên cao xuống, đâm thẳng xuống bãi sông dưới khe núi! Cậu bị cảnh này dọa ngây người, không dám do dự một phút nào mà lập tức chạy đi cứu người!
Không ngờ khi Viên Mục Dã đến bên cạnh xe thì nhìn thấy người tài xế trước đó mình đã gặp trong bệnh viện, ông ta máu me đầy mặt vẫn ngồi yên trên ghế lái, một thân cây to bằng bát ăn cơm đâm xuyên qua ngực...
Gặp vết thương như thế này chắc chắn không sống nổi, nhưng rõ ràng Viên Mục Dã đã nhìn thấy người tài xế này ở trong bệnh viện của thành phố An Bình, ngoài khóe mắt bị thương ra thì trên người ông ta không còn vết thương nào khác mà?
Lúc này Viên Mục Dã đã ý thức được những điều xảy ra trước mắt đều là ảo cảnh, là từ trường tư duy chỉ thuộc về người đã chết, nhưng trước đó rõ ràng mười lăm người trên xe buýt đều còn sống, chẳng lẽ đây là từ trường tư duy thuộc về đám Từ Lệ?
Nhưng Viên Mục Dã nhìn trên xe cũng không thấy bóng dáng của mấy người Từ Lệ, mà lúc này mùi xăng xe đã nồng nặc xung quanh, hiển nhiên chiếc xe này đã bị chảy dầu...
Rất nhanh sau đó có khói đen bốc lên từ gầm xe, mọi người trên xe còn chưa kịp phản ứng thì xe đã bị nổ tung. Trong nháy mắt, sóng nhiệt cuốn ngọn lửa bùng lên dữ dội nuốt trọn chiếc xe và những người ở bên trong nó, những người này đến cả dây an toàn còn chưa kịp tháo ra đã bị thiêu sống trên chỗ ngồi.
Mặc dù biết rằng đây chỉ là ảo cảnh ký ức của người khác, nhưng nó quá chân thật, chân thật đến mức trong khoảnh khắc chiếc xe nổ tung, Viên Mục Dã không kìm được mà dùng tay che mặt... Lúc này nghi ngờ trong lòng cậu càng lớn hơn, mười lăm người này rõ ràng đã được cứu ra nguyên vẹn, tại sao lại bị thiêu sống trong chiếc xe này chứ?
Đến khi Viên Mục Dã hạ tay xuống thì ánh lửa đã lụi tàn, nhưng những xác chết trên xe thì vẫn còn nguyên vẹn, tất cả bọn họ đều co quắp trên ghế ngồi, chết trong tình trạng thảm khốc...
Nhất thời Viên Mục Dã không đành lòng nhìn tiếp nên quay người xuống xe, không ngờ đúng lúc này trời lại có mưa nhỏ, giọt mưa lạnh ngắt rơi lên mặt Viên Mục Dã khiến cậu ý thức được rằng những gì xảy ra trước mắt không phải ảo cảnh mà là sự tồn tại chân thật.
Viên Mục Dã nhanh chóng quay lại xe xem xét, đáng tiếc không tìm được ai còn sống... Mà điều khiến cậu cảm thấy khiếp sợ là, mặc dù những người vốn đang sống sót đã biến thành xác cháy đen, nhưng bên trong chiếc xe buýt vẫn còn tốt, chưa hề có dấu vết bị lửa đốt.
Viên Mục Dã không kịp nghĩ nhiều, tuy cậu không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng điều quan trọng bây giờ là phải liên lạc với đội cấp cứu khẩn cấp, nhưng đến khi cậu bước xuống xe thì ngây người tại chỗ.
Cậu nhìn thấy nơi vốn nên có những lều vải lại đang trống không, ngay cả đống lửa lúc trước cũng đã biến mất không thấy đâu! Quá sợ hãi, Viên Mục Dã gào thét bốn phía: “Đội trưởng Đoàn? Cảnh sát Giả? Trương Khai!”
Nhưng đáp lại cậu... chỉ có tiếng vọng trong khe núi mà thôi.
Tạm thời Viên Mục Dã vẫn chưa xác định được mình đã xuyên không về thời điểm chiếc xe rơi xuống vách núi, hay cậu vẫn đang ở trong ảo cảnh của ký ức... Nhưng có một điều có thể khẳng định đó chính là trên chiếc xe buýt kia chắc chắn có người chết, nếu không cậu đã không thể đọc được từ trường tư duy ở nơi này.
Nếu suy luận theo logic thông thường, khi xe bị cháy đến mức chết cả mười lăm người trên xe thì chiếc xe chỉ nên còn lại bộ khung mới đúng, nhưng chiếc xe này mặc dù bị hư hỏng nặng nề lại không có dấu hiệu bị đốt cháy bên trong.
Vấn đề xuất hiện ở chỗ nào? Vì sao lại có hai chiếc xe khách giống nhau như đúc? Thậm chí ngay cả hành khách trên xe cũng là một nhóm người... Nếu cùng là một nhóm người thì vì sao sau khi bị thiêu chết lại có thể bình yên vô sự và được nhóm Phó Anh Bác cứu?
May mà đây không phải lần đầu tiên Viên Mục Dã bị nhốt trong ảo cảnh, cho nên cậu điểu chỉnh lại suy nghĩ một chút, rồi quay lại chiếc xe buýt, cẩn thận kiểm tra các vật phẩm khác ngoại trừ thi thể.
Trước đó Viên Mục Dã đã từng nghe Phó Anh Bác nói, lần đầu tiên bọn họ xuống khe núi đã nhìn thấy rất nhiều hành lý bị rơi tản mát ở ven sông, đây là những hành lý bị hất ra khỏi khoang hành lý của xe, những đồ vật bên trong bị rơi vung vãi trên đất. Khi nhóm Viên Mục Dã xuống đây đúng là cũng thấy không ít quần áo giày dép rơi lung tung.
Nhưng khoang hành lý của chiếc xe này vẫn còn nguyên vẹn, cửa cũng không bị hỏng, thậm chí đồ tùy thân trong xe cũng không bị rơi ra ngoài, chỉ rơi lung tung trong xe mà thôi... trong đống đồ này Viên Mục Dã tìm được cả ví tiền, thẻ căn cước, vé xe, thậm chí cả điện thoại và tiền mặt.
Trước đó, khi cậu và Đoàn Phong đến bệnh viện thăm hỏi những người còn sống sót đã hỏi kỹ càng vị trí ngồi của bọn họ, vì cậu muốn xác nhận xem người ngồi trước và sau họ là ai, để có thể phán đoán xem đội Từ Lệ có lên xe hay không.
Căn cứ theo trí nhớ của những người hành khách đó, lúc ấy phía cuối xe còn nhiều ghế trống không ai ngồi, lại thêm vừa rồi Viên Mục Dã tận mắt nhìn thấy vị trí của từng hành khách... Ít nhất điều này cũng có thể chứng minh khi chiếc xe buýt rơi xuống khe núi, bốn người Từ Lệ không có trên xe.
Nhưng bọn họ có thể đi đâu? Viên Mục Dã hiểu rõ tính cách của Từ Lệ, một khi anh ta nghe được tung tích của tên tội phạm bị truy nã Tạ Chí Hồng, thì chắc chắn sẽ chạy ngay đến đó không chậm trễ một phút giây nào, sao có thể mua vé rồi mà không lên xe chứ?
Hơn nữa, điểm bất hợp lý nhất lúc này chính là cho dù chiếc xe bị thiêu rụi hoàn toàn, hay chiếc xe không hề có dấu vết lửa cháy thì cũng không hề có bóng dáng của bốn người Từ Lệ...
Lúc này Viên Mục Dã ngẩng đầu nhìn về phía camera hành trình của xe buýt, đột nhiên cậu nghĩ đến một việc, chiếc xe này chưa từng bị lửa thiêu chứng tỏ camera hành trình vẫn nguyên vẹn, cậu lập tức đi lấy thẻ nhớ ra.
Mặc dù trên người Viên Mục Dã không có thiết bị đọc thẻ nhớ, nhưng đợi đến khi cậu trở lại hiện thực, có thể đưa cho Hoắc Nhiễm bỏ vào máy tính xem lúc đó nhóm Từ Lệ có lên xe hay không.
Viên Mục Dã cẩn thận cất thẻ nhớ vào trong túi áo rồi xuống xe, đối mặt với hơn mười thi thể cũng không phải chuyện hay ho gì, hơn nữa cậu phải nhanh chóng tìm cách quay lại thế giới hiện thực mới được...
Kết quả Viên Mục Dã dạo một vòng quanh bờ sông mà cảnh sắc vẫn y nguyên không thay đổi chút nào, những xác chết bên trong chiếc xe buýt vẫn như cũ, vẫn không thấy nơi cắm trại và lều vải đâu. Cậu biết rằng mình vẫn chưa quay về thực tại, đành phải tiếp tục đi dạo xung quanh khe núi, tìm thời cơ quay lại hiện thực.