Mặc dù Tạ Chí Hồng mà bọn họ gặp trước đó cũng vô cùng gian xảo, nhưng lúc gã gây án đã thể hiện năng lực tư duy và cách thức quá cao siêu, không giống người có trình độ văn hóa như thế này có thể nghĩ ra.
Đặc biệt là cách gã xử lý thi thể, có thể nói là vừa bí ẩn lại vừa kiêu ngạo, bí ẩn là vì cảnh sát không thể tìm ra bất kỳ manh mối nào trên cơ thể người bị hại, còn kiêu ngạo là do gã tìm địa điểm vứt xác rất tùy tiện, giống như đang thị uy với cảnh sát vậy.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Từ Lệ vẫn quyết định sáng hôm sau đi với Viên Mục Dã đến ban quản lý đập chứa nước Bắc Sơn, bởi vì tất cả giả thiết đều phải tìm thấy một Tạ Chí Hồng khác mới có thể thành lập.
Sáng hôm sau, người quản lý đập chứa nước Bắc Sơn là đồn trưởng Tống nhiệt tình tiếp đón Từ Lệ và Viên Mục Dã, anh ta vô cùng kinh ngạc khi đập chứa nước Bắc Sơn lại phát hiện thi thể hai cô gái cùng một lúc, anh ta nói: “Đập chứa nước từ vài năm trước đã không mở cửa cho người ngoài, bên trong quản lý cũng rất nghiêm, tại sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ?”
Từ Lệ trấn an anh ta: “Hai thi thể nữ đó đã chìm trong nước nhiều năm rồi, chúng tôi sẽ điều tra rõ tình huống cụ thể, đồn trưởng Tống, chúng tôi có thể xem qua toàn bộ hồ sơ nhân viên trong đồn không?”
Đồn trưởng Tống hơi ngạc nhiên, nhưng anh ta vẫn tỏ vẻ không có vấn đề gì, thế là đồn trưởng Tống dẫn hai người đi đến phòng hồ sơ. Trong lúc này, Viên Mục Dã còn nhìn thấy ảnh chụp nhóm công nhân viên chức được dán trên tường hành lang…
Trí nhớ Viên Mục Dã rất tốt, khả năng nhận mặt của cậu cực kỳ cao, chỉ cần nhìn lướt qua các ảnh chụp trên tường là biết ngay trong đó có người mình muốn tìm hay không. Viên Mục Dã cười hỏi đồn trưởng Tống: “Ảnh chụp trên tường đều là nhân viên còn đang làm việc à?”
Đồn trưởng Tống gật đầu: “Đây đều là những nhân viên bình thường đang tại chức, ảnh chụp của quản lý đều dán ở bức tường phía trước.”
Viên Mục Dã nghe vậy bèn nhìn về phía trước, đúng là có mấy tấm ảnh khá lớn dán trên bức tường gần phòng họp. Tiếc là chỗ này cũng không có người Viên Mục Dã muốn tìm, điều này khiến cậu hơi nghi ngờ, chẳng lẽ cậu đã nhầm?
Sau khi tiến vào phòng hồ sơ, đồn trưởng Tống ôm ra một chồng hồ sơ phủ đầy bụi, anh ta hơi ngượng ngùng nói: “Theo nguyên tắc thì những thứ này phải nhập vào máy tính từ lâu rồi, khi tra tìm cũng sẽ tiện hơn, nhưng nhân viên trong đồn không đủ nên chỉ đành để ở chỗ này.”
Viên Mục Dã nhìn chồng hồ sơ rồi hỏi: “Đồn trưởng Tống, đây là hồ sơ của toàn bộ nhân viên à? Có hồ sơ của những người đã rời khỏi chức vụ hoặc đổi sang nơi khác không?”
Đồn trưởng Tống suy nghĩ rồi đáp: “Có, nó ở trên cái kệ bên cạnh kia kìa!”
Từ Lệ gật đầu: “Được, vậy đồn trưởng Tống đi làm việc trước đi, chúng tôi sẽ ở đây xem một lúc, nếu như có chuyện gì thì chúng tôi sẽ gọi anh.”
Đồn trưởng Tống nghe vậy lập tức thức thời rời đi, sau đó Từ Lệ cẩn thận tìm kiếm trong đống hồ sơ nhân sự, anh ta lấy hết hồ sơ của của công nhân viên chức đã làm việc từ mấy năm trước để Viên Mục Dã nhìn qua… Nhưng Viên Mục Dã quan sát một lúc lâu mà vẫn không tìm thấy Tạ Chí Hồng, kẻ đã đẩy người xuống nước.
Đến cuối cùng Từ Lệ cũng cảm thấy hơi phiền, anh ta đẩy đống hồ sơ sang một bên rồi hỏi: “Hay là cậu miêu tả sơ qua tướng mạo ‘Tạ Chí Hồng’ kia đi?”
Viên Mục Dã ngẫm lại: “Khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, tay chân thon dài, khuôn mặt vuông vắn, góc cạnh rõ ràng, nhìn qua rất nhã nhặn, nhưng thỉnh thoảng lại lộ ra ánh mắt tà ác.”
“Là một gã thư sinh đẹp trai mà thôi!” Từ Lệ cười nói.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Nói như vậy quá phiến diện, phải là gã thư sinh có… khuôn mặt đẹp trai, khí chất hơn người, lại còn tài năng.”
Từ Lệ cười khẩy: “Tóm lại là có một vẻ ngoài tốt, nhưng bên trong lại là một thằng súc sinh thối tha! Chắc chắn tướng mạo đó đã lừa cô gái vô danh kia, vì vậy mới chiếm được lòng tin của cô ta, sau đó dẫn cô ta đến chỗ quái quỷ này rồi giết chết.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Trước mắt mà nói chắc cũng có yếu tố này.”
Sau đó Từ Lệ lại tìm kiếm hồ sơ một lần nữa, nhưng anh ta vẫn không phát hiện có người như Viên Mục Dã đã miêu tả: “Chẳng lẽ tên kia không phải nhân viên ở nơi này, cậu xem mấy người này đi, không phải béo mập thì cũng trọc đầu, chẳng có người nào nhìn hơi khá khẩm cả!”
Viên Mục Dã cũng hơi nghi ngờ: “Không thể nào, hay là chúng ta đi tìm đồn trưởng Tống rồi hỏi có người như vậy không!”
Sau đó hai người đi đến văn phòng của đồn trưởng Tống, bọn họ miêu tả qua hình dáng Tạ Chí Hồng rồi hỏi anh ta có ấn tượng nào với người này không?
Đồn trưởng Tống nghe xong suy nghĩ một lúc lâu, sau đó đột nhiên vỗ đầu, nói: “A, tôi nhớ ra rồi, mấy năm trước có một cậu thanh niên trẻ tuổi tên Tạ Chí Hồng rất phù hợp với miêu tả của hai người!”
“Tạ Chí Hồng!” Viên Mục Dã và Từ Lệ cùng giật mình thốt lên.
Thật ra ngay từ đầu Viên Mục Dã cũng không thể ngờ tên của gã đó lại thật sự là Tạ Chí Hồng, cậu còn nghĩ gã dùng tên giả, vì vậy mới không hỏi đồn trưởng Tống về điều này, vậy mà gã đó thật sự tên là Tạ Chí Hồng!
Đồn trưởng Tống bị hai người làm giật cả mình, anh ta vội vàng hỏi: “Sao thế? Hai anh cảnh sát biết Tiểu Tạ à?”
Từ Lệ vội vàng truy hỏi: “Tạ Chí Hồng là ai, hiện giờ hắn đang ở chỗ nào?”
Đồn trưởng Tống suy nghĩ rồi đáp: “Tiểu Tạ là sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành thủy lực, mấy năm trước cậu ta được chú mình dùng quan hệ để sắp xếp đến thực tập tại ban quản lý. Tên nhóc này rất đẹp trai, điều kiện gia đình lại tốt, lúc vừa mới đến có rất nhiều người tranh nhau giới thiệu bạn gái cho cậu ta nữa cơ.”
Viên Mục Dã vội vàng hỏi: “Đồn trưởng Tống, anh có ảnh của Tạ Chí Hồng không?”
Đồn trưởng Tống lắc đầu: “Lúc trước cậu ta chỉ đến đây thực tập nên cũng không làm thủ tục nhận chức, vì thế mà không để lại hồ sơ… Nhưng nghe nói cậu ta vào làm việc ở Cục Khai hoang, hai người có thể đi đến đó nhìn xem.”
Trên đường về, Từ Lệ thấy sắc mặt Viên Mục Dã sầm sì bèn trấn an: “Không sao đâu, có tên đơn vị thì dễ rồi, bây giờ tôi sẽ cho người điều tra một chút, đến lúc đó sẽ biết hắn có phải tên thư sinh mà cậu nhìn thấy hay không.”
Viên Mục Dã thở dài: “Không phải tôi lo lắng điều đó… Anh thử nói xem, liệu Tạ Chí Hồng này có liên quan gì với gã Tạ Chí Hồng đã chết không?”
Từ Lệ cau mày, nói: “Theo lý thuyết thì thân phận và địa vị của hai bọn họ khác nhau một trời một vực, ngoài tên giống nhau ra, chắc không có điểm chung nào đâu…”
Nhưng Viên Mục Dã nghe xong lại liên tục lắc đầu: “Không đúng, chuyện này chắc chắn không thể trùng hợp như vậy, hai gã trùng tên trùng họ sau khi giết người lại trùng hợp để thi thể ở cùng một chỗ? Xác suất của nó là một phần vạn, gần như không có khả năng!”